Một câu chuyện Đạo

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Mar 12, 2015 12:04 am

Tựa nương

Tâm con như hạt cát
Bên tình người vô lượng
Giữa dòng đời mù sương
Con nương theo thuyền từ

Não phiền, mây khói tan
An lạc, hồi chuông ngân
Sớm hôm, đêm mịt mùng
Thấy Phật ngồi bóng trúc .

Thiền

Cửa thiền, có Phật lặng im
Sương đêm, nắng sớm vô ngôn mĩm cười
Giở trang vô tự , Phật ngồi
Nét môi vi tiếu, trắng lời tâm kinh .

- D Đ -°
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun Mar 29, 2015 11:32 pm

Dược liệu tốt nhất


Chánh pháp là loại dược liệu tối thượng trong tất cả các loại dược liệu ở thế gian, đa dạng và phong phú. Không thế tìm thấy một loại dược liệu nào khác có công năng như dược liệu chánh pháp.
Chánh pháp là những lời dạy của Đức Phật. Đây là loại dược liệu vô cùng hiệu nghiệm để chữa căn bệnh chung phổ biến của tất cả chúng ta: thiếu hạnh phúc hay không toại nguyện trong cuộc sống. Loại dược liệu này đặc biệt có công dụng đối với các căn bệnh về tinh thần như căng thẳng, lo lắng và phiền muộn. Một khi thân thể bị bệnh đau, tinh thần chúng ta cần mạnh mẽ để đủ sức chống chỏi hiệu quả hơn với những đau đớn về thân mà chúng ta phải trải qua. Cách này có thể áp dụng để chữa trị dứt hẳn tất cả các căn bệnh. Làm thế nào để thực hiện được điều này? Thông qua chánh pháp, chúng ta trở nên sáng suốt dần dần và như thế, chúng ta chấm dứt vòng luân hồi sanh tử. Khi không còn tái sanh nữa, chúng ta không còn phải chịu đựng khổ đau của già, bệnh và chết. Do đó, chánh pháp là vị thuốc tối thượng trong tất cả các loại thuốc có công năng chữa lành hẳn tất cả các loại bệnh.

Con người không thể nào đoan chắc rằng mình thật sự khỏe mạnh dù chỉ một giây lát.
Tự do khi thân thể không bệnh có thể đạt được , nhưng đây chỉ là tạm thời.
Chỉ khi nào chúng ta có thể đoạn diệt được nguyên nhân tạo nên thân thể này,
chúng ta mới thật sự giải thoát khỏi mọi thứ bệnh tật. ( "Kinh Tương Ứng" ).
(H.N. dịch)

Con đường giải thoát

Đi qua bao nẽo đường trần
Gánh gian nan, gánh đoạn trường oằn vai
Trãi qua lớp lớp dặm dài
Thoắt trông, nắng đã tàn phai cuối đường
Nhân sinh, cuộc mộng vô thường
Sơn khê, hồ hải, còn vương bụi phàm

Nụ cười tỏa sáng vườn tâm
Con-đường-giải -thoát hương trầm quyện bay .
_D Đ _
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Mon Apr 06, 2015 12:03 am

Chuyện kẻ lang thang muốn thành Bồ Tát

Image


Có một kẻ lang thang, đi vào chùa, thấy Bồ Tát ngồi trên Đài Sen nhận cúng bái của mọi người, anh ta vô cùng ngưỡng mộ.

Kẻ lang thang nói: “Tôi có thể đổi chỗ ngồi với Người một lát không?”
Bồ Tát trả lời: “Chỉ cần anh không mở miệng.” Kẻ lang thang ngồi lên Đài Sen. Trước mắt của anh là cả ngày hỗn loạn ầm ĩ, người đến phần lớn là cầu điều này điều kia. Anh vẫn cố gắng chịu đựng trước sau không mở miệng. Một ngày, một phú ông đến. Phú ông: “Cầu Bồ Tát ban cho con một đức tính tốt.” Nói xong ông dập đầu, đứng dậy, ví tiền lại bị rớt xuống mặt đất. Kẻ lang thang vừa muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng kịp nhớ đến điều kiện của Bồ Tát.

Sau khi phú ông đi ra, thì có một người nghèo bước vào. Người nghèo nói: “Cầu Bồ Tát ban cho con ít tiền. Người nhà con lâm bệnh nặng, đang rất cần tiền ạ.” Cầu xong ông dập đầu, đứng dậy, nhìn thấy một túi tiền rơi trên mặt đất. Người nghèo thốt lên: “Bồ Tát quả thật hiển linh rồi.” Ông cầm túi tiền ra đi. Kẻ lang thang muốn mở miệng nói không phải hiển linh, đó là đồ người ta đánh rơi, nhưng anh lại nhớ đến điều kiện của Bồ Tát.


Lúc này, một người ngư dân đi vào. Ngư dân cầu xin: “Cầu Bồ Tát ban cho con bình an, ra biển không gặp sóng gió.” Đoạn dập đầu, đứng dậy, ông vừa muốn đi, lại bị phú ông túm chặt. Vì túi tiền, hai người đánh nhau túi bụi. Phú ông cho rằng người ngư dân đã lấy túi tiền, mà ngư dân thì cảm thấy bị oan uổng không cách nào chịu đựng nổi. Kẻ lang thang không thể nhịn được nữa, anh ta liền hô to: “Dừng tay!” Rồi đem chân tướng nói ra cho họ. Tranh chấp nhờ đó mà đã yên. Lúc này Bồ Tát mới nói: “Ngươi cảm thấy làm vậy là đúng chăng? Ngươi hãy tiếp tục đi làm kẻ lang thang đi! Ngươi mở miệng tự cho mình rất công bằng, nhưng, người nghèo vì vậy mà không có tiền cứu chữa người thân; người giàu không có cơ hội tu đức hạnh; người ngư dân ra biển gặp sóng gió chôn thân dưới đáy biển. Nếu ngươi không mở miệng, mạng sống người nhà kẻ nghèo kia được cứu; người giàu tốn chút tiền nhưng giúp người khác mà tích được đức; ngư dân cũng vì dây dưa không cách nào lên thuyền, tránh được mưa gió, có thể còn sống sót.”

Kẻ lang thang im lặng ra khỏi chùa…

Rất nhiều sự tình, nó thế nào, chính là như thế đó. Để nó tiến triển theo tự nhiên, kết quả sẽ tốt hơn. Khi đối mặt với sự việc, ai có thể biết rõ kết quả gì sẽ xảy ra chứ?
Yên lặng theo dõi diễn biến, chính là một loại năng lực!
Thuận theo tự nhiên, là một loại hạnh phúc!

DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Apr 23, 2015 11:48 pm

Tự chủ trong luân hồi

Trong cuộc sống có lẽ ít người trong chúng ta nghĩ về cái chết của chính mình, bởi vì tuy biết rằng không sớm thì muộn điều đó sẽ phải đến, nhưng hoàn toàn bất minh, không ai có thể đoán được những gì sẽ xẩy ra. Tuy nhiên, có những câu chuyện khiến ta phải suy nghĩ, không chỉ về cái chết mà về cách sống như thế nào để có được sự an lành, trong đời sống hiện tại cũng như mai sau.
Một câu chuyện có thật về sự “chết đi sống lại” của một vị tăng Đại Hàn được đại sư Chongo Sunim kể lại như sau:

Trong thời thiền sư Seong Chol Sunim còn tại thế, ở chùa HaeinSa nơi ngài trụ trì có một vị tăng quyết định rời chùa đi vào khu rừng núi Jiri San ẩn tu, sống cùng cây cỏ hoang dã nơi thiên nhiên.
Chẳng may, ông ăn phải một loại nấm độc nên bị bệnh nặng, ngã xuống đất thần thức hôn mê. Bỗng nhiên ông thấy mình đang ở trong chùa HaeinSa, cách nơi ông đang ở khoảng hơn 100km, và thấy hai vị tăng bạn của ông đang cử hành một nghi lễ giống như tang lễ. Họ dường như không để ý đến sự hiện diện của ông, và ông lấy làm lạ là thay vì đọc kinh cho đúng, vị tăng đang gõ mõ cứ lập đi lập lại “Chek, chek, chek…” (Sách, sách, sách….), còn vị tăng đang thỉnh chuông thì cứ nói “Yeom ju, yeom ju, yeom ju…” (chuỗi tràng, chuỗi tràng, chuỗi tràng….)
Trong chớp mắt, ông lại thấy mình đang ở nhà bà mẹ. Ông đứng sát cạnh bà trong khi bà đang chất củi vào trong lửa. Bà không để ý đến ông, nên ông cúi xuống chạm vào vai bà. Bà kêu lên một tiếng thất thanh và đau đớn gập người lại.
Thế rồi, thoáng một cái, nhanh như lúc ông về chùa và về nhà mẹ, ông lại thấy mình trở lại nơi núi rừng. Từ bờ sông phía dưới phảng phất bay lên mùi thịt bò ướp nướng thơm lừng. Một nhóm người trong bộ hanbok mầu trắng (y phục cổ truyền của Đại Hàn) đang xúm xít ở đó, vẫy tay gọi lớn: ” Xuống đây chơi với tụi này đi! Có nhiều đồ ăn lắm, tha hồ mà ăn!” Đúng lúc sắp nhập bọn với họ, ông chợt nhớ ra mình là vị tăng và không được ăn thịt.
Trên đường đi lên núi trở lại, ông gặp một ông già đang mang một jigae cổ xưa (một cái cũi có khung hình chữ A) trên lưng. Nhưng thay vì chất củi ở trên, ông ta lại mang một người xuống núi. Ông già để người này xuống dưới đất ; thấy người này có vẻ quen thuộc, vị tăng tiến lại gần để nhìn cho kỹ hơn. Khi nhìn mặt người đó, ông chợt hoảng hốt, thấy đang nhìn vào chính mình! Ông sờ lên mặt, rồi bỗng nhiên giật mình tỉnh dạy, như vừa qua một giấc mộng. Chung quanh vẫn là núi rừng, và ông vẫn nằm dưới đất một mình một bóng, nhưng trong lòng đầy hoang mang với kinh nghiệm lạ kỳ vừa qua.

Trở về chùa, ông đi tìm những vị tăng bạn và kể cho họ nghe những gì đã thấy. Họ nói với ông rằng, sư phụ Seong Chol cho họ biết là ông đã chết trên núi JiriSan, và họ cần phải làm nghi thức cầu siêu cho ông ngay. Ông hỏi tiếp rằng, tại sao họ cứ nói “sách, sách…” và “chuỗi tràng, chuỗi tràng…” thay vì đọc những lời kinh cho đúng. Ngạc nhiên, người thứ nhất thú nhận rằng ông biết vị tăng có một sưu tập sách quý nên lúc đó đang suy nghĩ không biết có lấy được sưu tập đó không. Người thứ hai cũng xấu hổ nhìn nhận, ông đang nghĩ đến chuỗi tràng đẹp của người bạn quá cố và cũng tự hỏi không biết có lấy được chuỗi tràng đó không. Như thế, mặc dù họ đang đọc những lời kinh, nhưng ông không nghe được gì ngoài những tư tưởng của họ.
Ông lại đến thăm mẹ và kể cho bà nghe những điều đã trải qua. Bà nhớ lại, lúc ấy bà bỗng có một cảm giác đau nhói nơi vai.
Trở về núi rừng, bên giòng suối nơi ông đã thấy nhóm người tụ tập ăn thịt bò nướng, ông không tìm thấy dấu vết bữa tiệc thịt nướng đó ở đâu cả. Nhưng có điều làm ông cảm thấy rúng động, là bên bờ sông có xác một con quạ đang nằm, khắp mình mẩy đầy giòi bọ lúc nhúc. Ông chợt nhận ra rằng, những người ông đã thấy ở bờ sông thật ra là những con ấu trùng đang kêu gọi ông nhập bọn với chúng để ăn thịt xác con chim chết kia. Ông tự hỏi, nếu không tự nhắc nhở mình là người tu mà đi nhập bọn với chúng, có thể nào ông sẽ tái sinh làm một con ấu trùng không? Nếu thế thì muốn sinh ra làm người trở lại sẽ phải khó khăn đến thế nào? Khi ra khỏi thân xác, ông không còn có các căn như mắt, tai, mũi, lưỡi, hay tay chân… Ông chỉ còn thần thức có thể cảm nhận những việc huyễn ảo xẩy ra chung quanh, và không thể nghe những lời nói, chỉ cảm được tư tưởng của người khác.

Câu chuyện này nhắc nhở đến một câu chuyện khác tôi đã đọc ở đâu đó, về một người không tuy không tu hành, nhưng thường hay đọc kinh Kim Cang mỗi ngày. Một ngày nọ ông lâm bệnh trầm trọng, thần trí hôn mê tưởng như đã ở trong ngưỡng cửa của tử thần. Trong lúc tâm thức hoang mang, ông bỗng thấy có một cánh cửa trước mặt, ở đó có bốn cô gái trẻ xinh đẹp đang nô đùa. Họ kêu gọi ông cùng đi vào cánh cửa đó: “Vào đây chơi, vui lắm!” Ông đang dợm bước tính đi vào thì có một người khác đến ngăn cản: “Ông là người đọc kinh Kim Cang, đây không phải chỗ cho ông vào!” Rồi đột nhiên ông tỉnh dạy, như người vừa ra khỏi giấc mộng, trong khi ở chung quanh gia đình đang than khóc, bàn tính chuyện ma chay. Sáng sau, ông được biết, cũng trong đêm ông đã “hồn lìa khỏi xác” đó, con heo nái ở nhà đã cho ra đời bốn con heo con cái và một con đực đã chết khi sanh. Nhìn bốn con heo mới đẻ, ông rùng mình chợt nhận ra rằng, nếu lúc đó bước qua cánh cửa, ông đã là con heo thứ năm.

Qua hai câu chuyện này, ta thấy trong cõi luân hồi lục đạo, tăng và tục đều bình đẳng như nhau nếu lòng tham dục còn tiềm tàng trong tâm. Khi thân đã mất, trong cõi giới của thần thức không có sự phân biệt rõ rệt giữa người và thú, chỉ còn những giao cảm của các tần số rung động. Chỉ một phút buông lung theo sự quyến rũ của ma cảnh là có thể rơi ngay vào cõi giới xấu, không thể quay trở lại được nữa. Trong Huyết Mạch Luận, Tổ Bồ Đề Đạt Ma cũng đã cảnh cáo điều này:
“.. Không khác gì những hình ảnh hiện ra trong giấc ngủ về đêm, nào cung điện xe pháo, công viên núi rừng, nào những nhà mát bên hồ v.v.. Đừng bị hấp dẫn bởi những điều đó. Chúng chỉ là cái nôi cho sinh tử luân hồi. Hãy nhớ kỹ điều này để khi lâm chung, đừng mắc vào những hiện tướng thì sẽ được giải thoát. Chỉ cần một phút giây lưỡng lự cũng đủ để cho ma lôi cuốn đi. ”


Những người sau khi có kinh nghiệm cận tử hay “chết đi sống lại” đều có sự biến chuyển lớn trong bản thân, biết trân trọng đời sống hiện tại, phát triển lòng từ bi và chú tâm vào việc bồi dưỡng tâm linh nhiều hơn. Khi đã nhận ra rằng, tất cả những gì trên thế gian này, dù quý giá đến đâu, đều chỉ là mộng ảo, người ta sẽ dễ dàng buông bỏ những ước muốn phù du, biết sống đủ, sống thiểu dục và muốn tận dụng đời sống trước mắt để làm những điều lợi lạc cho mình và cho người. Đó cũng là những bài học quý giá cho chúng ta hâm nóng thêm ý chí nỗ lực trên con đường chuyển hóa thân tâm, để có được năng lực tự chủ, “sống tự tại, chết bình an”.

Ngọc Bảo
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun May 03, 2015 11:45 pm


DUNG MẠO ĐẸP TỪ ĐÂU ĐẾN....


Khuôn mặt xinh đẹp cũng là một loại phúc báo. Dù là phúc báo gì đều có căn nguyên của nó, giống như tài phú đến từ bố thí, tôn quý đến từ khiêm cung, khuôn mặt xinh đẹp đến từ dịu dàng lương thiện. Đến trung niên, tướng mạo đã đi vào ổn định, cũng là thể hiện của tính cách một người.

Nhiều người khoan hậu có khuôn mặt có phúc, người dịu dàng lương thiện có khuôn mặt xinh đẹp. Người thô bạo, vẻ mặt hung dữ; rất nhiều phụ nữ trung niên lão niên có phẩm tính không tốt, vẻ mặt thường cay nghiệt, cũng gọi là tướng bạc mệnh, tương khắc.

Thật ra, tướng mạo không phải sinh ra là cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài; cũng vì vậy, tướng mạo sẽ biểu lộ ra vận mệnh tương lai của một người. Xem tướng là một loại tích lũy kinh nghiệm, tướng tùy tâm sinh, từ mặt biết tâm, từ tâm biết mệnh.
Tướng mệnh phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài; Vậy nguồn gốc khuôn mặt tuổi thiếu niên, thanh niên ở đâu? Đặc thù của tướng mạo có quan hệ với sự di truyền của bố mẹ, như màu da màu tóc, nhưng khuôn mặt dáng người cùng tiên thiên có quan hệ, mức độ xinh đẹp là dựa theo những đời trước mà bố trí.

Nửa đời trước của một người, là ảnh hưởng từ kiếp trước, nửa đời sau, chính là tự mình. Vậy mới nói, sau khi đến trung niên, cần phải chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình.

Lòng từ bi cũng là một yếu tố quan trọng. Người có thiện tâm, thường từ trong ra ngoài tản mát ra một loại hào quang, càng khiến người thuận mắt, càng ngày càng thích tiếp xúc. Mà người ích kỷ, giảo hoạt, so đo, tất khó nhìn, thậm chí xấu xí; cho dù may mắn có khuôn mặt đẹp đẽ, thì trên mặt cũng sẽ dần hiện ra một vài chỗ khiến người không thích, người ta thường nói khuôn mặt không có duyên, chỉ lần đầu gặp hơi thuận mặt, tiếp xúc nhiều liền không còn thuận nữa.

Xin hãy tin rằng, tướng mạo là có thể từng bước thay đổi đấy! Nhất là một khuôn mặt xinh đẹp sẽ từ trong ra ngoài tản mát ra một lực hấp dẫn, khiến người gặp bất tri bất giác sinh lòng mến mộ. Nhiều khi, xinh đẹp hay không, chính là từ tâm mà nhìn, “Tình nhân nhãn lý xuất Tây Thi” chính là đạo lý này, tức là nhìn người mình yêu càng nhìn càng thấy đẹp.

Vì vậy, muốn có dung mạo đẹp, trước cần nội tâm đẹp!

-Một, người cam tâm tình nguyện chịu thiệt, lại nhận được càng nhiều. Người có thể chịu thiệt, nhân duyên nhất định sẽ tốt, nhân duyên tốt, cơ hội tự nhiên sẽ nhiều. Mỗi người khi còn sống, có thể nắm bắt một hai lần cơ hội là đủ!

- Hai, người thích chiếm phần hơn, cuối cùng chẳng chiếm được bao nhiêu, nhặt được một ngọn cỏ, mất đi một rừng cây. Người mà vừa đến lúc tính tiền liền kiếm cớ đi việc khác hoặc móc hoài không ra tiền, cơ bản đều là những người không có thành tựu gì.

- Ba, người có ánh mắt tiểu nhân, tâm địa nhỏ hẹp. Lúc bạn bè hội tụ, nói ra ba câu, đều không thoát khỏi chuyện cá nhân, người này chính là ốc sên chuyển thế, nội tâm hư không, ích kỷ. Trong nội tâm chỉ có chuyện nhà mình, những chuyện khác liền không liên quan đến anh ta.

- Bốn, chỉ có tiếc duyên mới có thể tục duyên, tức là vun bồi duyên phận. Trên đường đời, nhiều người chúng ta gặp, thật ra đều có duyên mới gặp được nhau, hơn một nửa người thân chính là bạn tốt trong đời trước, còn bạn tốt thì hơn một nửa là người thân trong đời trước, mang đến phiền muộn cho bạn vì hơn một nửa là người bạn đã từng gây tổn thương. Vì vậy cần nhớ: Đối xử tử tế với người thân, quan tâm người bên cạnh, khoan dung những người làm bạn tổn thương, vì đây đều là nhân quả.

- Năm, nội tâm vô khuyết gọi là phú, có thể bao dung người khác gọi là quý. Luôn vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực.

- Sáu, biện pháp giải quyết phiền muộn tốt nhất, chính là quên nó đi.

- Bảy, tiếu khán phong vân đạm, toại đối vân khởi thì (cười nhìn gió mây nhạt, ngồi trông áng mây trôi).

Không giành là từ bi, không biện là trí tuệ, không nghe là thanh tịnh, không nhìn là tự tại, tha thứ là giải thoát, biết đủ chính là buông.

- Tám, nội tâm không loạn, không khổ vì tình, không sợ tương lai, không giữ quá khứ.

- Chín, kiếp này, bất kể thứ gì cũng sẽ không mang đi được, vậy nên hãy sống với hiện tại, cười với hiện tại, và hãy ngộ ngay bây giờ!

- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sat May 16, 2015 11:30 pm

Bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.

Miệng mỉm cười, vị thiền sư đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc:
Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật? Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản.

Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết“, Thiền sư kết luận.
Muốn thương phải hiểu Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ.
Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc.
Không hiểu, không thể thương yêu đích thực.
Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi người có những nỗi niềm, khổ đau, bức xúc riêng. Nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thường xảy ra.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.
Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng: “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?…” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?

Tình dục và tình yêu

Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.

Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.

Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.

Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.

Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!

DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu May 28, 2015 11:11 pm

Ý nghĩa ngày Phật Đản

Image


Hơn 26 thế kỷ trôi qua, nhân loại vẫn còn nhớ hình bóng của một vị Phật , khi NGÀI cất lên tiếng rống
sư tử làm chấn động mười phương với câu nói
“ Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” tại vườn Lâm Tỳ Ni.

Ngài chào đời như ánh bình minh rực rỡ, như đoá đàm ưu bừng nở, gió nhạc êm đềm, chim hót líu lo, núi Tu di cúi đầu đón mừng bậc Thầy nhân thiên ba cõi. Ngài hướng về phía Bắc, ung dung đi trên bảy đoá sen vàng, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất làm chấn động cả vũ trụ càn khôn. Như vậy, lần đầu tiên trong nhân loại, tin mừng thật sự đã đến với nhân thiên.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni xuất thân từ dòng dõi Sakya (Thích Ca) con vua Tịnh Phạn nổi tiếng là người hiền đức. Bản thân Ngài là một vị hoàng tử văn võ song toàn, sức khoẻ phi thường, tướng hảo trọn vẹn không ai sánh bằng nên được vua cha, quần thần và toàn dân yêu quý.

Tuy nhiên, dù có những khả năng vẹn toàn như vậy, được kính trọng tuyệt đối và chiều chuộng hết mực nhưng Ngài không bao giờ tự nãm với tài năng, uy quyền hay những thứ cao sang. Trái lại, tiền tài, danh vọng, sắc đẹp, yến tiệc - những điều mọi người đều ham muốn- thì với Ngài, chúng chỉ là những sợi dây xiềng xích trói buộc con người trong đêm trường tăm tối và trôi lăn mãi trong vòng sinh tử.

Ngài thấy rõ: vật chất xa hoa tay tài sản, của cải của con người ở cõi ta bà chỉ là giả tạm, khi mãn duyên phàm cũng chỉ là một nắm tay không. Từ đó , Ngài đã quyết chí xuất gia tìm con đường giải thoát cứu khổ nhân loại. Bằng tất cả nghị lực phi thường, Ngài dấn thân vào cuộc đời mong tìm ra con đường sống an bình vĩnh cửu cho chính mình và tất cả chúng sinh.

“Ở ngay giữa chốn nhân sinh
Mặc người tham ái nếu mình thảnh thơi
Sống không dục vọng như người
Thật là sung sướng, cuộc đời thơm hương”
- Kinh Pháp Cú 199 -

Trải qua bao năm tháng gian khổ tầm sư học đạo với các nhà tiên tri nổi tiếng, Ngài nhận thấy hiểu biết của họ của chỉ hạn hẹp trong vòng khổ đau, sinh tử của loài người. Vì thế, Ngài đã nỗ lực tìm một cuộc sống vượt ra ngoài tầm chi phối bởi quy luật vô thường. Sau năm năm tầm sư học đạo, sáu năm khổ hạnh chốn rừng già, bốn mươi chín ngày đêm thiền định dưới cội cây Bồ Đề, Ngài liền giác ngộ chứng được tam minh gồm: Túc mạng minh, Thiên nhãn minh và Lậu tận minh cùng Lục thông quảng đại.

Tam minh và Lục thông không phải là cái gì bí hiểm khó hiểu khó tin, mà đó là tiềm năng vốn có của con người. Nếu ai biết thực tập và hành trì đúng pháp trong cuộc sống hiện tại thì sẽ đạt được khả năng siêu việt ấy, bởi Phật tính luôn sẵn có trong lòng của mỗi chúng ta, chỉ vì ta chưa biết khám phá và khai thác mà thôi.

Nguyên nhân là bởi con người có quá nhiều tham vọng và sân si, làm mất bản tính sáng suốt và năng lực đặc biệt của chính mình. Theo lời Phật dạy, chúng ta dùng thiền định để diệt trừ tham, sân, si thì tâm thức từ đây mới lắng yên và mở mang trí tuệ, mới thấy được chính ta là vị cứu tinh của ta, chính ta là vị bảo hộ của ta.

Đức Phật cũng khẳng định, mọi người đều có đủ điều kiện để đạt đến sự chứng đắc và trí tuệ sáng suốt giống như Ngài. Và chính Ngài là người đầu tiên của nhân loại chứng minh được khả năng lớn lao ấy.

Tự mình là vị cứu tinh
Tự mình nương tựa vào mình tốt thay
Nào ai cứu được mình đây
Tự mình điều phục hằng ngày cho chuyên
Như thành điểm tựa khó tìm
- Kinh Pháp Cú 160 -

Với khả năng sau khi chứng ngộ, suốt bốn mươi chín năm thuyết pháp truyền bá tư tưởng Phật giáo, đức Phật sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai có nhân duyên với Phật đạo và khai thác tài năng tiềm ẩn của chính họ để nâng cao đức hạnh và trí tuệ Bát nhã. Ngài cũng đã thể nghiệm trọn vẹn tinh hoa của tuệ trí trong suốt cuộc hành trình giáo hoá độ sinh. Không những giúp cho mọi người thân tâm an lạc mà còn giúp họ chặt đứt được tham, sân si và đoạn trừ phiền não nhiễm ô.

Đức Phật là một nhà giáo dục đại tài. Những lời Ngài dạy không dành riêng cho một hạng người nào mà cho tất cả mọi người, tất cả chúng sinh trên cõi thế gian. Những ai nỗ lực thực hành theo lời chỉ dạy ấy chắc chắn sẽ gặt hái được nhiều kết quả tốt đẹp.

Ngày Phật Đản – ngày đại lễ quang trọng nhất cho hàng Phật tử trên khắp năm châu hướng về tưởng niệm và đền đáp lại công ơn to lớn và quý báu của đức Từ phụ, chúng ta hãy thành kính dâng lên năm phần hương giới – đinh - huệ - giải thoát - giải thoát tri kiến để cúng dàng Ngài, nguyện đời đời, kiếp kiếp gieo bồ đề quyến thuộc cùng Ngài và cố gắng thực hành giáo pháp mà Ngài đã truyền đạt từ bấy lâu nay. Với những ai là Phật tử, dù tại gia hay xuất gia hãy xiêng năng thực hành hạnh bố thí, trì giới, tham thiền, hướng tâm đến trí tuệ giải thoát như lời dạy:

Dầu lợi người bao nhiêu
Chớ quên phần tự lợi
Nhờ thắng trí tự lợi
Hãy chuyên tâm lợi mình
- Kinh Pháp Cú 166 -

Điều quan trọng trong thực tế là chúng ta cần có chính kiến tin tưởng và biết rõ nghiệp qủa làm phúc thì hưởng phúc, làm ác chịu khổ, tà kiến cần được loại trừ. Suốt bốn mươi chín năn tuyên thuyết. Ngài luôn khuyên chúng ta tự minh thắp đuốc mà đi để đến được bờ giác ngộ.

Ngày nay, người đương thời đều tôn vinh đức Phật Thích Ca Mâu Ni là đấng siêu phàm, xuất chúng , nhưng Ngài luôn khẳng định rằng mình chỉ là một con người đã tìm thấy được nguyên nhân tạo nên đau khổ và hạnh phúc của muôn loài. Chính vì thế, đức Phật đã chỉ dạy cho con người con đường tiến lên một cuộc sống chân, thiện, mỹ. vĩnh hằng, bất biến, rời xa được vòng sinh tử luân hồi từ lục đạo khổ đau. Còn Ngài lại chỉ luôn coi mình là một vị đại đạo sư, người chỉ ra con đường đúng đắn để đưa chúng ta ở cõi nhân gian đến thế giới an lành vĩnh cửu.

Kỷ niệm Phật Đản PL 2556 tưởng nhớ đến Đức Từ Phụ - bậc khai đạo, chúng ta hãy an trú và tạo điều kiện an lành cho tâm Phật của mỗi người được đản sinh. Nghĩa là chúng ta cần phaỉ đi theo bát chánh đạo chuyển vận con đường thoát khổ để tự đem lại hạnh phúc cho mình và cho người như Ngài đã dạy:

Thuận tu chánh đạo cao vời
Bao nhiêu khổ não tức thời tiêu tan
Sau khi chứng ngộ đạo vàng
Biết phương cách diệt muôn vàn chông gai
Diệt bao chướng nghiệp hại người
Đó là con đường ta dạy các người
- Kinh Pháp Cú 275 -

Khi thực sự có thực hành Phật pháp thì không những chúng ta đạt nhiều an lạc mà còn làm cho giáo pháp được truyền bá lâu dài. Có như vậy, chúng ta mới xứng danh là những người con Phật.

- Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm -

Image


DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun Jun 07, 2015 11:32 pm

Là ai?

✿Bạch thầy, con là ai?

✿Con là một đứa con lai
✿Nửa lai đức Phật, nửa lai Ta bà
✿Con là nửa trái me già
✿Nửa kia còn lại thì là chôm chôm
✿Cuộc đời con thích ôm đồm
✿Hai tám ngày mặn, hai hôm muối mè
✿Bửa thì mặt áo hoa hòe
✿Đến ngày vía Bụt ấp e Lam hiền
✿Nửa mê cái cảnh chùa chiền
✿Nửa mê đi Shop, mê tiền, mê yêu
✿Con là thập cẩm, đủ điều
✿Nửa thương đức Phật, nửa thương nhiều ''người ta''
- Tâm Diệu -

卍 卍 卍
✿Thế thầy là ai?

✿Thầy là một cái chổi chà
✿Quét chùa cho sạch, quét ra ngoài đường
✿Quét chợ, rồi quét phố phường
✿Quét cả vui, buồn mới rụng sáng nay
✿Quét lòng thế nhiễm đắm say
✿Quét cho tàn cuộc mộng này mới ngưng!
✿Quán đời, thầy chỉ người dưng
✿Chỉ là hạt bụi đường trần rong chơi
✿Chừng nào con được thảnh thơi
✿Thầy trao nghề Quét cho đời nó thong dong

_(())_Thích Tánh Tuệ


Liều

Đến từ hạt bụi nhân duyên
Tặng ba tặng mẹ ấm êm nụ cười
Chào đời, tiếng khóc vô tư
Tiếng chuông vô thỉ theo từ kiếp xa
Nửa đi nửa chạy vân hà
Ngát sen mặc định thiền ca gọi miền
Lên chùa hái nhánh lá duyên
Ngước lên thấy Phật thanh yên mĩm cười
Ép vào vở lá từ bi
Trái tim vô lượng uy nghi độ từ

Đường đời vạn nẽo sinh linh
Mấy ngàn năm vẫn cõi tình cõi siêu
Người đời yêu, con cũng yêu
Mốt mai hóa kiếp hết liều hay chăng!

( June 7th/2015 )
_ D Đ _
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Jun 18, 2015 1:03 am

Chuyện cổ Phật giáo - Cổ học tinh hoa

Người mù thắp đèn, phí dầu chăng?


Phật tính cũng giống như một ngọn đèn, chỉ cần ta thắp sáng nó, dù cho ta không nhìn thấy Phật, thì Phật cũng sẽ nhìn thấy ta.


Image

Trong màn đêm tối đen như mực, có một vị tăng nhân tu khổ hạnh bôn ba nghìn dặm tìm Phật, đến một ngôi làng hoang vắng, trên đường xá tối đen như mực, người dân trong làng đang đi đi lại lại rất tấp nập.

Khổ hạnh tăng đi đến một con hẻm nhỏ, ông trông thấy một chiếc đèn lồng sáng choang, từ nơi sâu thẳm trong một con hẻm vắng lặng, từ từ chiếu rọi qua đây. Một người trong thôn la lên: “Thằng mù đến rồi kìa!”.

“Mù ư?“, khổ hạnh tăng sửng sốt, ông hỏi một thôn dân bên cạnh : “Người xách chiếc lồng đèn kia có thật là bị mù không?”.

Người đàn ông gật đầu khẳng định.

Vị tăng nhân khổ hạnh nghĩ mãi nhưng vẫn nghĩ không ra, một người đã bị mù cả hai mắt, anh ta vốn dĩ không có khái niệm ngày hay đêm, anh không nhìn thấy sông chảy từ núi cao, cũng không được xem phong cảnh hữu tình cùng vạn sự vạn vật trên thế gian, thậm chí anh còn không biết ánh đèn là như thế nào, vậy anh ta xách theo chiếc đèn lồng, không phải khiến người ta cười chê sao?

Chiếc đèn lồng đó càng lúc càng đến gần, ánh đèn sáng choang, từ từ trong con hẻm tiến đến, chiếu sáng lên đôi giày của vị tăng nhân. Vị tăng nhân nghĩ mãi nhưng vẫn nghĩ không ra, nên bèn hỏi: “Dám hỏi thí chủ, cậu có thật là một người mù không ?”.

Chàng trai mù xách theo ngọn đèn lồng trả lời: “Đúng vậy, từ khi đến thế gian này, hai mắt tôi đã không trông thấy gì nữa”.

Vị tăng nhân hỏi: “Nếu cậu đã không trông thấy gì cả, vậy tại sao lại xách theo chiếc đèn lồng?”.

Chàng trai mù đáp: “Bây giờ là buổi tối phải không? Tôi nghe nói, trong màn đêm mà không có ánh đèn chiếu sáng, vậy thì mọi người trên thế gian này cũng đều sẽ giống như tôi, không trông thấy gì cả, vậy nên tôi đã thắp một ngọn đèn”.

Vị tăng nhân dường như có phần hiểu ra, nói: “Thì ra cậu là vì muốn chiếu sáng cho những người khác?”.

Thế nhưng, chàng trai mù lại nói: “Không, tôi là vì chính mình”.

“Vì chính cậu ư?”, vị tăng nhân lại càng sửng sốt.

Chàng trai mù chậm rãi nói: “Ông có bao giờ đi trong đêm tối, mà bị những người đi đường khác đụng phải chưa?”.

Vị tăng nhân nói: “Đúng vậy, cũng như lúc nãy, tôi không có để ý nên đã bị hai người khác đụng phải“.

Chàng trai mù nghe xong, trầm lặng nói: “Nhưng tôi thì lại không bị, tuy tôi là kẻ mù, cái gì tôi cũng không trông thấy, nhưng tôi xách theo chiếc đèn lồng này, vừa để soi sáng đường cho những người khác, nhưng quan trọng hơn là để người khác trông thấy tôi. Như vậy, họ sẽ không vì không trông thấy mà đụng phải tôi”.

Khổ hạnh tăng nghe xong, lập tức ngộ ra. Ông ngửa mặt lên trời thở dài, nói: “Ta đã đi khắp chân trời góc biển, bôn ba nghìn dặm tìm Phật, thật không ngờ rằng Phật đang ở bên cạnh ta. Thì ra, Phật tính cũng giống như một ngọn đèn, chỉ cần ta thắp sáng nó, dù cho ta không nhìn thấy Phật, thì Phật cũng sẽ nhìn thấy ta thôi!”.

Thế nên, vì người khác, hãy thắp sáng ngọn đèn sinh mệnh của chính mình! Như vậy, trong bóng đêm của đời người, chúng ta mới có thể tìm thấy bình an và sự chói lọi của chính mình.

- Tiểu Thiện, dịch từ Epoch Times -
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Aug 12, 2015 2:02 am

Im lặng như hóa Cúc
Image


Tôi thấy, trong cuộc sống hằng ngày, nếu muốn thành tựu một việc gì đó, thì người ta cảm thấy cần phải toan tính, tìm phương án, lập kế hoạch, để đạt đến những gì mình mong muốn. Và nhiều khi ta đạt được những gì mình muốn, nhưng trong quá trình ấy ta lại đánh mất đi chính mình.

Trên con đường tu học thì như thầy Ajahn Brahm chia sẻ, thật ra ta không cần phải “trèo lên cây” hay “lấy cây sào vói hái” hay “rung lắc cây” cho được trái chín rụng. Ta chỉ cần trở về với sự tĩnh lặng trong sáng sẵn có, buông bỏ những mong cầu của mình, và mở rộng lòng ra tiếp nhận những gì xảy ra với một tình thương. Rồi thì một ngày quả trái giác ngộ sẽ nhẹ nhàng rơi xuống trong tay.

Buổi sớm mai này trên con đường đi đến sở làm tôi thấy một vầng trăng tròn sáng trên cao, tĩnh lặng giữa một bầu trời vắng không, chợt nhớ đến tách trà của thiền sư Basho …

Uống trà sáng
Nhà sư
Lặng im như hoa cúc.

(Sưu tầm)
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sat Aug 22, 2015 1:58 am

Bước vô thấy Phật

Cuộc sống ngày nay, không biết chúng ta còn có khả năng tiếp xúc với thế giới chung quanh mình một cách chân thật không bạn hả?
Nhiều năm trước, có một nhà văn tên Bill McKibben viết một quyển sách với tựa đề là “The Age of Missing Informations. Chúng ta thường gọi kỷ nguyên này là kỷ nguyên của thông tin, the age of informations, nhưng đối với McKibben thì ngược lại, ông cho rằng chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên của sự thiếu hụt thông tin.
Vào thập niên 90, ông McKibben có tự làm một thí nghiệm khá thú vị như sau. Ông nhờ những người quen thâu lại hết tất cả những chương trình trên ti-vi trong vòng 24 tiếng đồng hồ, từ những đài tin tức như CNN, nhạc MTV, phim bộ, chương trình quảng cáo thương mại, cho đến các phóng sự tài liệu, giáo dục, nghiên cứu khoa học… Rồi ông bỏ ra cả tháng trời để xem hết những chương trình đã được thâu lại trong trọn một ngày đó.

Và rồi ông đi vào núi rừng hoang vắng, như văn hào Thoureau, sống một mình giữa thiên nhiên, trong 24 giờ.
Ông so sánh giữa 24 giờ bỏ ra xem tất cả những chương trình trên TV, và một ngày sống một mình giữa thiên nhiên, xem cái nào mang lại cho chúng ta nhiều hiểu biết hơn, có nhiều tin tức giá trị hơn!

Đừng làm lu mờ thực tại


Theo nhận xét và khám phá của ông, thì những phương tiện truyền thông đã tách rời chúng ta ra khá xa với tuệ giác của sự sống. Xã hội ngày nay nhồi vào chúng ta những ý niệm thế nào là tiện nghi, là đầy đủ và hạnh phúc. Và những khái niệm về cái đẹp, sự tốt lành, được mang đến qua các phương tiện truyền thông, chúng cũng không còn là tự nhiên và chân thật nữa!
Những kiến thức ấy muốn chúng ta tin rằng hễ càng nhiều thì càng tốt, và càng nhanh thì càng hiệu quả! Chả trách gì mà ngày nay chúng ta bận rộn và có nhiều lo toan quá! Làm sao mà chúng ta còn có thì giờ để ngồi ngắm nhìn một rừng thu đổi màu, hay có không gian để sống với một quyển sách vài trăm trang, thưởng thức một bài trường ca, ngồi bên tách cà phê nóng, hoặc đi dạo với người thân…
Thay vì lắng nghe những tuệ giác của thiên nhiên, của sự sống đang có mặt, tiếng nói từ những dòng sông rộng, những cánh đồng mênh mông gió, các ngọn núi hùng vĩ… chúng ta chỉ biết tin và tiếp xúc với lại những kiến thức trên màn ảnh nhỏ của ti-vi hay chiếc laptop.

Từ sự sống chung quanh


Ông McKibben chia sẻ rằng, chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều từ những gì có mặt sẵn trong ta, cũng như trực tiếp từ sự sống chung quanh mình. Chỉ cần mình biết đơn giản chú tâm hơn để thấy được những gì đang thật sự có mặt.
Chúng là tiếng nói rất khẽ của những cánh đồng xanh chạy dài, của một đại dương bao la xanh biếc, của bầu trời mênh mông, của chiếc lá rơi thật khẽ khàng, của những hạt cát trong sa mạc nóng cháy… nếu chúng ta biết lắng nghe. Nằm trong chiếc lều nhỏ dưới cơn mưa lạnh, ông thấy chung quanh có những thực tại, sự sống khác vô cùng kỳ diệu, mà chúng ta không hề để ý đến.
Ông kể lại một cảm giác sống rất thật, khi bước xuống bơi trong dòng suối trong với làn nước mát lạnh trên da thịt, cảm giác đất bùn xuyên qua giữa những ngón chân, những lúc đứng im nhìn một con chim lớn bay giữa thinh không, hoặc quan sát những con côn trùng trong chiếc lều nhỏ. Ông học được rất nhiều từ cái lạnh ướt át của một cơn mưa buổi sáng, cái nắng nóng hực của buổi xế trưa.
Ông khám phá rằng tuệ giác không thể nào chuyển tải được qua dây cáp ti-vi, mà phải qua sự tiếp xúc với những gì đang thật sự xảy ra chung quanh mình.

Chiếc lá chín cũng cần ngày tháng

Tôi nhớ đến bài kinh “Người Biết Sống Một Mình.” Thật ra sống một mình cũng không có nghĩa là ta cần phải lánh xa cuộc đời, trốn vào rừng sâu, mà tôi nghĩ có nghĩa là ta biết sống với trọn vẹn thân tâm của mình trong mọi hoàn cảnh.
Biết trở về với sự tĩnh lặng và trong sáng, để thấy được những ham muốn, sợ hãi và mong cầu của chính mình. Nhiều khi những khó khăn trong cuộc sống cũng chưa đòi hỏi ta cần phải vội làm một cái gì đó, mà là ta có thật sự thấy rõ được chúng không.
Một cuộc chiến xảy ra cũng đã phát khởi từ bao thập niên trước, có khi là đã qua nhiều thế kỷ, một cuộc bất hòa hay đổ vỡ cũng bắt nguồn từ bao nhiêu năm tháng. Nhưng chúng ta chỉ nghe biết đến chúng qua những mẩu tin cô đọng đôi ba phút trên ti-vi, bằng vài lời trách móc trong một cơn giận, hay trong một vài giọt nước mắt khô nhanh…
Tôi nghĩ, tuệ giác không thể phát sinh được từ sự nhanh chóng và vội vã, mà là nhờ chiều sâu của thời gian và bằng sự tiếp xúc. Ta cũng không cần phải thu thập và tìm cầu gì thêm nữa ở bên ngoài mới có thể hiểu. Đôi khi thay vì mở mắt ra tìm kiếm, ta nên buông thả và nhắm mắt lại để có thể nhìn thấy sự vật cho được rõ ràng hơn.(1)

Bước vô thấy Phật

Gió chiều nhẹ nhẹ xua đi cái nắng oi ả của một ngày nắng hạ. Biển rì rào từng cơn sóng vỗ, những đợt sóng tuần tự xô nhau từ phía chân trời. Nước lấp lánh những tia vàng óng. Mặt trời như quả cầu tròn năm uyên nguyên trên rặng núi xa. Chiều về chầm chậm.
Biển hân hoan chào đón từng bước chân thanh thản của những ai tìm về với biển. Gió chiều hồn nhiên lướt trên mái tóc ngắn dài giũ mềm sợi rối. Ráng hồng óng ả trên tầng không kết thành bức tranh tuyệt mỹ cuối chân trời. Nửa mảnh chiều tà phản chiếu từng vạc nắng giao thoa trên biển sóng. Hòang hôn đang vẫy chào những tia nắng cuối.
Biển vẫn êm đềm vỗ sóng tiễn ngày đi nhè nhẹ tiếng ru mềm .

Đâu đây chiếc lá phong vừa khẽ rơi - không phải vô tình mà báo hiệu thời khắc buổi giao mùa. Thu chớm về rồi đó. Lá ấp ủ màu thời gian của những tia nắng nhạt và sương sớm trên cành. Lá hiện hữu và ra đi, trọn lành trong cõi sống.
Nếu trong cuộc sống chúng ta biết buông bớt đi những sự tìm cầu không cần thiết, mà tâm mình cũng được trở lại trong sáng tự nhiên để vượt vô minh tìm cầu giải thoát, như Phật

mộng trong mộng mãi xôn xao
quay đầu tìm bến
Bến nào đâu xa
một chèo quẫy gánh Tâm ta
Chuông ngân ...
đá trổ cánh hoa Thường Hằng (2)

Bước ra thấy núi tọa thiền
Bước vô thấy Phật an nhiên mỉm cười (3)

- DĐ -

(1) - tài liệu Sưu tầm
(2) - thơ Vĩnh Hảo
(3) - thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Sep 01, 2015 1:03 am

Chú tiểu nhí

Mới đây cộng đồng mạng Thái Lan đưa ra hình ảnh chú tiểu nhí vô cùng đáng yêu sinh hoạt trong chùa Wa Pa Maneekan tại tỉnh Nonthaburi Thái Lan. Chú tiểu Nongkom hiện hai tuổi rưỡi đã cuộc cha mẹ gởi vào chùa lúc 3 tháng tuổi, sáng đi chiều về.
Nongkom sống cùng các vị sư phụ, hằng ngày theo các sự phụ đi hoa duyên, ngồi thiền, nghe giảng kinh, thậm chí còn biết phụ giúp việc lặt vặt khác, được mọi người yêu mến.


Image

Image

Image

Image
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Mon Sep 14, 2015 10:21 pm

Chú tiểu nhí

Trong như giọt nước lưu ly
Rớt vào cõi thế Phật từ độ duyên
Lẳng nghe tiếng mõ lời kinh
Thức: thanh tịnh ý. Ngủ: vùi giấc sâu

Nở hoa trên đóa vô ưu
3000 thế giới tiếu vi nụ cười
Trần duyên rảo bước khoan thai
Tay ôm bình bát ban mai nắng lùa

Sân chùa lá rụng đầy sân
Lá rơi như một kiếp người mong manh
Thời chuông đưa giấc ngủ lành
Bồ đề trong lá sen vàng non tơ
Phật đà trong tiếng Nam Mô
Con đường phía trước sáng lòa Chân như.

(DĐ)


*****************************
Dục vọng của con người và ranh giới với hiện thực mãi mãi cũng không cách nào vượt qua được, bởi lòng tham là vô đáy. Con người mãi mãi không biết thỏa mãn, đây chính là khuyết điểm lớn nhất trong nhân cách.


Phật và ma

Chuyện kể rằng :

Có một họa sĩ rất nổi tiếng, ông muốn vẽ Phật và ma, nhưng không tìm được người làm mẫu phù hợp, vì đầu óc ông không tài nào tưởng tượng ra nổi hình dáng của Phật, nên rất lo lắng. Trong một lần tình cờ, ông lên chùa bái lạy, vô tình nhìn thấy một hòa thượng. Khí chất trên vị hòa thượng này đã thu hút người họa sĩ sâu sắc. Vậy là ông liền đi tìm vị hòa thượng đó, hứa cho anh một số tiền lớn, để anh làm người mẫu cho ông.

Về sau, tác phẩm của họa sĩ đã hoàn thành, gây chấn động ở vùng đó. Nhà họa sĩ nói: “Đó là bức tranh vừa ý nhất mà tôi từng vẽ qua, bởi người làm mẫu cho tôi quả khiến người ta vừa nhìn thấy nhất định cho rằng anh ta chính là Phật, loại khí chất thanh thoát an lành trên người anh có thể cảm động bất kì ai”.

Người họa sĩ sau đó đã cho vị hòa thượng đó rất nhiều tiền như lời đã hứa.

Cũng nhờ bức tranh này, mọi người không còn gọi ông là họa sĩ nữa, mà gọi ông là “họa Thánh”.

Bẵng đi một thời gian, họa sĩ chuẩn bị bắt tay vào việc vẽ ma, nhưng điều này lại trở thành một vấn đề khó của ông, vì chẳng biết tình hình tượng ma quỷ ở đâu. Ông đã hỏi thăm rất nhiều nơi, tìm rất nhiều người có vẻ ngoài hung dữ, nhưng không ai vừa ý cả.

Cuối cùng, ông tìm được trong nhà tù một tù nhân rất phù hợp với đối tượng ông cần vẽ. Họa sĩ vô cùng mừng rỡ, nhưng khi ông đối diện phạm nhân đó, người này đột nhiên khóc lóc đau khổ trước mặt ông.

Nhà họa sĩ rất lấy làm kinh ngạc, liền hỏi rõ ngọn ngành.

Người phạm nhân đó nói: “Tại sao lần trước khi người mà ông tìm để vẽ Phật là tôi, bây giờ khi vẽ ma quỷ, người ông tìm đến vẫn là tôi!”

Người họa sĩ giật cả mình, thế là ông lại nhìn kỹ người phạm nhân đó, rồi nói: “Sao lại có thể chứ? Người mà tôi tìm để vẽ Phật ấy khí chất phi phàm, còn cậu xem ra chính là một hình tượng ma quỷ thuần túy, sao lại có thể là cùng một người được? Điều này thật kì lạ, quả thật khiến người ta không thể nào lý giải được”.

Người kia đau khổ bi ai nói: “Chính là ông đã khiến tôi từ Phật biến thành ma quỷ”.

Họa sĩ nói: “Sao cậu lại nói như vậy, tôi vốn đâu có làm gì đối với cậu đâu”.

Ngươi đó nói: “Kể từ sau khi tôi nhận được số tiền ông cho, liền đi đến những chốn ăn chơi đàng điếm để tìm thú vui, mặc sức tiêu xài. Đến sau này, tiền tiêu sạch hết, mà tôi lại đã quen với cuộc sống đó rồi, dục vọng đã khởi phát mà không thể thu hồi lại được. Thế là tôi liền giật tiền người ta, còn giết người nữa, chỉ cần có được tiền, chuyện xấu gì tôi cũng có thể làm, kết quả đã thành ra bộ dạng này của ngày hôm nay đây”.

Người họa sĩ nghe xong những lời này, cảm khái vạn phần, ông sợ hãi than rằng bản tính con người trước dục vọng lại biến đổi mau chóng đến thế. Con người chính là yếu nhược như vậy đó. Thế là ông áy náy quăng cây bút vẽ xuống đất, từ đó về sau không còn vẽ bức tranh nào nữa.

Con người ta, một khi rơi vào trong cạm bẫy “theo đuổi ham muốn vật chất”, thì rất dễ đánh mất bản thân mình, muốn thoát ra khỏi đã trở thành mục tiêu rất khó khăn, vậy nên bản tính con người không thể đi cùng với lòng tham.

Thiền sư kể xong mấy câu chuyện, nhắm nghiền mắt lại không nói gì cả, còn người kia đã biết được đáp án từ trong những câu chuyện này: Thì ra điều đáng sợ nhất trên cõi đời này chính là dục vọng, dục vọng của người ta càng nhiều, thì sẽ càng không thỏa mãn, vậy nên sẽ càng không vui vẻ và phiền não vì thế cũng sẽ càng nhiều hơn.

Câu chuyện mà vị thiền sư đã nói với chúng ta rằng:

Tiền tài tựa như gông xiềng, lòng tham tựa như mộ phần, tranh danh đoạt lợi cuối cùng chỉ là công dã tràng. Chỉ có tẩy đi các loại hư vọng trong tâm, buông bỏ tham dục, trở về bản chất chân thật, thì con người mới có thể nhìn thấu rằng tất cả vinh hoa phú quý của thế gian giống như mây khói thoảng qua, rốt cuộc đều là sắc tướng vô thường, cuối cùng mới thể nghiệm được niềm vui vô tận của sinh mệnh, tự tại tiêu dao.

- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Mon Sep 28, 2015 12:46 am

Trăng thu

Ngàn năm trăng chẳng thêm già
Vẫn tròn duyên dáng ngọc ngà năm canh . (N Đ CUNG)


Image


" CHUÔNG CHÙA "
Image
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Oct 13, 2015 1:30 am

Giọt sương trên nhánh trúc

Image


chiết tình gạn đục khơi trong
hạt sương vi diệu mênh mông đất trời
thấy trong giọt nước hữu vi
khởi từ vô lượng gió mây điệp trùng
thiều quang và sớm mai hồng
phút giây hạnh ngộ tan trong vô thường .

- DĐ -
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Oct 20, 2015 11:48 pm

Sống đạo

Image

Nếp sống đạo là nếp sống luôn luôn có phản tỉnh, không buông trôi, không phóng túng. Cái gương mà Đức Phật nói không phải là cái gương soi mặt, mà là cái gương tâm hồn soi chiếu lại mọi ý nghĩ, lời nói và việc làm của mình có hợp hay không với nếp sống đạo; nếp sống Phật giáo, có hại hay không có hại đối với mình; đối với người, có lợi hay không có lợi; đối với mình và đối với người: đem lại hạnh phúc hay là gây ra đau khổ bất hạnh cho mình và cho người?

Trong thế giới đầy hận thù này, chúng ta hãy sống không hận thù, hãy nêu gương sáng của cuộc sống đầy tình thương. Trong thế giới đầy bóng tối này, bóng tối của đe dọa chiến tranh, và nếp sống phi đạo đức, chúng ta hãy thắp lên ngọn đèn của trí tuệ, của hiểu biết và thông cảm.

Xã hội không nhìn chúng ta, đánh giá chúng ta qua sách Phật và tượng Phật, mà nhìn chúng ta, đánh giá chúng ta qua con người cụ thể của chúng ta, qua việc làm và lời nói cụ thể của chúng ta, có thể hiện trung thành hay tương phản lại với ý tưởng từ bi và trí tuệ của Đạo Phật. Ý dẫn đầu các Pháp:

Ý làm chủ, ý tạo,
Nếu với ý ô nhiễm,
Nói lên hay hành động,
Khổ não bước theo sau,
Như bánh xe vật kéo"

Nghĩa là: Tâm ý đã bất thiện, nhơ bẩn, đầy tham sân si, thì lời nói, hành động với tâm ý như vậy cũng sẽ bất thiện, nhơ bẩn, đầy tham sân si, và đem lại quả báo đau khổ.

Trái lại, như Kinh Pháp Cú nói:

"Nếu với ý thanh tịnh,
Nói lên hay hành động,
An lạc bước theo sau,
Như bóng không rời hình".

Nếp sống đạo, nếp sống Phật giáo, là nếp sống với tâm ý trong sạch. Đó cũng chính là nếp sống hạnh phúc. Một niềm hạnh phúc mình tự tạo cho mình, đem lại cho mình chứ không phải người nào khác, dù là cha mẹ, bà con cũng không làm được.
Tâm hướng chánh là tâm thiện, tâm lành, tâm trong sạch.

Cuộc sống của người Phật tử phải là một cuộc sống tỉnh táo, biết thiện là thiện để phát huy điều thiện vốn có, học những điều thiện mình chưa có. Đồng thời cũng phải biết ác là ác thì mới loại bỏ điều ác mình đã phạm và phòng hộ những điều ác chưa sanh khởi.
Nói tóm lại, tăng điều thiện vốn có, học những điều thiện chưa có, bỏ điều ác vốn có, tránh điều ác chưa có: đó phải là nếp sống tinh tấn của mọi Phật tử chúng ta.
Một điều nữa, chúng ta cũng cần ghi nhớ là niệm thiện nói chung mạnh hơn niệm ác, cũng như ánh sáng mạnh hơn bóng tối vậy. Niệm ác sỡ dĩ chi phối chúng ta được là vì chúng ta không biết nó là ac. Nếu nhận mặt nó được là ác, thì tự nhiên nó sẽ tan biến đi. Chính vì vậy, mà Kinh sách Phật khuyên chúng ta nên luôn luôn chánh niệm tỉnh giác, biết rõ mình đang nghĩ gì, nói gì, làm gì và ý nghĩ đó, lời nói đó, việc làm đó là thiện hay bất thiện, đem lại an lạc hay đau khổ cho mình và cho người. Có người nghĩ ác mà không biết mình là ác. Con người như thế rất khó tu tập bỏ ác làm lành. Cũng như có người làm điều thiện mà không biết mình làm điều thiện thì cũng rất khó tăng trưởng điều thiện.
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Oct 22, 2015 12:00 am

Sống đạo ( tt. )

Bình thường tâm


– Bạch thầy, sống theo Đạo một cách siêng năng là thế nào?
– Khi đói hãy ăn, khi mệt hãy ngủ.
– Đó là những điều mà mọi người thường làm mà?
– Không, không ! Hầu hết mọi người đều không làm như vậy.
Khi ăn, mọi người đầy những suy tư, ao ước và khi ngủ lại đầy những lo toan.

Có bao nhiêu người mà mỗi sáng thức dậy đầu óc không bận bịu những chuyện quá khứ ?
Con người phải vứt bỏ những điều nguy hại đã gây ra bão tố nội tâm,
và sống theo bản chất nguyên thuỷ của họ - vì, Đạo nằm ngay trong đời sống hằng ngày.
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Nov 03, 2015 1:00 am

Trao Tặng Pecem In Terris Đến Thiền Sư Nhất Hạnh


Giáo Hội Công Giáo trao tặng giải thưởng Hòa Bình trên thế giới PECEM cho thiền sư Nhất Hạnh- Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, người nổi tiếng trong việc xây dựng nhịp cầu tâm linh giữa Âu và Á, vừa được chọn trao giải “Hòa Bình trên Trái Ðất” (Pacem in Terris) năm 2015, một giải thưởng hàng năm của Thiên Chúa Giáo toàn cầu, theo tin của trang mạng The Catholic Messenger.


Do Ðức Giáo Hoàng John XXIII đề xướng năm 1963, giải thưởng "Hòa Bình trên Trái Đất" được Giáo phận Davenport ở tiểu bang Iowa bắt đầu trao giải từ năm 1964 với mục đích “vinh danh các nhân vật tạo được thành tựu về Hòa Bình, Công Lý, không chỉ riêng cho đất nước của họ mà cho toàn thế giới,” và từng được trao cho Martin Luther King, Mẹ Teresa, Desmond Tutu, Lech Walesa, những người cũng được trao giải Nobel Hòa Bình.

Theo đúng truyền thống, người được vinh danh sẽ đến Davenport, Iowa để nhận giải thưởng. Tuy nhiên, vì Thiền Sư Thích Nhất Hạnh năm nay đã 89 tuổi, và đang dưỡng bệnh, Giám Mục Martin Amos đã đến tận tu viện Deer Park Monastery ở Nam California để trao giải, vào ngày 31 Tháng Mười, 2015, đúng dịp kỷ niệm 50 năm Mục Sư Martin Luther King nhận được giải này.

Hai nhà lãnh đạo tôn giáo Martin Luther King và Thích Nhất Hạnh từng nhiều lần hội kiến với nhau tại Hoa Kỳ để chia sẻ lý tưởng tìm kiếm một nền hòa bình công chính và tinh thần đấu tranh bất bạo động có tầm ảnh hưởng lớn đến không khí chính trị vào những năm cuối thập niên 1960. (HG).

Nguồn: Người Việt

www.youtube.com Video from : www.youtube.com

DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Mon Dec 07, 2015 12:27 am

Tản mạn với Tâm KInh


Image

Mark Zuckerberg -người sáng lập và điều hành Facebook- cùng
vợ Priscilla Chan Zuckerberg và con gái Max Chan Zuckerberg
(Ảnh: internet)


Đọc tin ông chủ Facebook vừa có con gái đầu lòng và hai vợ chồng tuyên bố sẽ tặng 99% tài sản của họ làm từ thiện cho giáo dục và y tế, quỹ ước khoảng 45 tỷ USD ! Trời, Mark và vợ chưa tới tuổi 35 mà sao đã có những suy nghĩ và hành trì ghê gớm vậy! Có phải họ đã là đại bồ tát. Đã "hành thâm bát nhã ba la mật" để soi thấy "ngũ uẩn giai không" và đã biết an nhiên buông những "thọ tưởng hành thức" để cười tươi tự tại với quyết định kinh hồn, trao tặng món quà vốn là những ước mơ "quái ngại", làm "điên đảo mộng tưởng" của bao nhiêu triệu con người!

Phải chăng trí huệ ta còn non kém quá nên ta cứ phải mệt mỏi, còng lưng trên cõi ta bà này hoài mà vẫn thấy thiếu?Có một đồng ky cóp một đồng. Có hai đồng mơ ước được hai đồng rưỡi và thấy đó là cứu cánh, là trách nhiệm với con cái. Rồi tằn tiện để khi nhắm mắt xuôi tay, con cái được hưởng của cải, an nhàn? Lại nghe lời của Bill Gates: "Tiền bạc là để cho một tổ chức sinh lợi để giúp những người khác. Tạo công bằng trong xã hội". Rồi, một tỷ phú khác: "Nếu con tôi giỏi giang, chúng không cần của cải của tôi để lại. Và nếu chúng kém cỏi, thì tôi có để bao nhiêu chúng cũng không giữ được!" Những người đó họ tự tin không phải trong khoảng đời mấy mươi năm của họ. Mà họ tự tin, họ đã và sẽ đào tạo một thế hệ tiếp theo còn tự tin hơn, còn bản lĩnh hơn. Và, rõ ràng, họ đã giúp cho xã hội ngày một tiến lên. Và của cải lớn lao của họ dùng để mưu cầu xã hội ngày một công bằng. Và cũng là niềm khích lệ cho bao người "quán tự tại", biết sắc sắc không không.

Họ, tôi coi như những bồ tát đang đáo ngạn trên con thuyền bát nhã.

GATE GATE PARA GATE PARASAMGATE BODHI SVAHA!...

Tát bà ha!

Nguyễn Quang Chơn
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Jan 12, 2016 1:37 am


Đàm Đạo Về “Như Huyễn”
- Tuệ Thiền -


Tôi có người bạn thích trò chuyện về thiền về đạo. Chú ấy ít hơn tôi chừng mười tuổi. Chúng tôi quen nhau đã lâu nên thường thật lòng với nhau.
Một buổi sáng đẹp trời, chúng tôi đang đàm đạo thì có hai người hàng xóm ghé chơi. Họ cũng còn trẻ. Sau khi chào hỏi và dùng trà, một người hỏi tôi:
- Mấy bữa nay anh có theo dõi thời sự không?
- Độ này tôi ít xem tivi.
- Anh bận thiền, tôi biết quá mà!... Họ đang xử án mấy tay tham nhũng cỡ bự.
Thế là hai người hàng xóm hăng say phê phán tệ nạn tham ô, hối lộ, bè phái… Họ đang nhiệt tình bày tỏ quan điểm của mình, đột nhiên người bạn của tôi chen ngang:
- Mấy thứ huyễn mộng đó, quý vị quan tâm làm gì? Để tâm trí lo làm ăn nuôi con nuôi vợ… Các tệ nạn thì có nhà nước lo, chứ quý vị thì làm được gì. Chỉ là ôm ấp thị phi vô thường!
Hai người hàng xóm vừa bất mãn, vừa có vẻ mắc cỡ. Họ đứng dậy gượng gạo bắt tay chúng tôi cáo về.
Tôi châm thêm trà và ngồi im lặng một lúc. Rồi tôi đọc một bài kệ của Phật giáo:
“Chư ác mạc tác
Chúng thiện phụng hành
Tự tịnh kì ý
Thị chư Phật giáo”.
(Chớ làm các điều ác / Nên làm các việc lành / Tự thanh tịnh ý kia / Đó là lời dạy của chư Phật).
Tỏ vẻ băn khoăn, người bạn hỏi tôi:
- Anh muốn nói điều gì vậy?
- Chú không thấy hai người kia có cái tâm thiện, biết yêu điều tốt, biết ghét điều xấu hay sao?
Là người biết phục thiện nên nghe tôi nhắc nhở, người bạn chợt hiểu. Cạn chung trà, chú ấy hỏi:
- Nhưng trong trường hợp này, cái thiện tâm đó của họ có ý nghĩa gì đâu.
- Chú lại quên lí tương quan tương duyên của vạn sự vạn vật. Tâm ý hướng thiện của họ, dù là cái thiện tương đối, mang năng lượng tích cực ảnh hưởng đến nhiều người khác, đến tất cả. Khi xã hội bớt đi tệ nạn hối lộ tham ô bè phái, chắc chắn có sự đóng góp năng lượng thiện lành của họ. Mà xã hội thì có cuộc sống của tôi và chú, dù rằng mình chọn sự nghiệp thiền định, mang năng lượng tuệ giác.
Người bạn mỉm cười:
- Xin lỗi anh nhé! Học Thiền mà anh quên thuyết Như Huyễn rồi sao? Tất cả các tướng đều là hư vọng, không thật.
Tôi tỏ thái độ nghiêm túc:
- Nếu chú muốn chúng ta cùng khơi sáng vấn đề, xin nghe tôi trình bày.
- Thì xin anh cứ nói. Anh em mình thẳng thắn với nhau mà.
- Thuyết Như Huyễn không phủ nhận thế giới huyễn tướng, tức là thế giới hiện tượng. Thế giới hiện tượng đang hiện hữu, phiền não khổ đau của chúng sinh đang hiện hữu. Thuyết Như Huyễn nhắc mình rằng, có thực tại bất sinh bất diệt “đằng sau” thế giới huyễn tướng sinh diệt vô thường. Người hiểu đạo phải nỗ lực ngộ nhập thực tại bất sinh bất diệt, ngay khi đang sống với quy luật của thế giới sinh diệt vô thường này… Tôi xin nhấn mạnh, thân tâm chúng ta đang sống trong thế giới như huyễn cùng với những quy luật của nó. Người hiểu đạo thì không si mê theo thế giới huyễn tướng, nhưng không thể phủ nhận các quy luật của nó. Theo cách nói của nhà thiền, chúng ta “bất mị nhân quả”, chứ không thể “bất lạc nhân quả”.
Tôi mừng vì thấy bạn có biểu hiện hoan hỉ. Tôi chậm rãi nói tiếp:
- Học tập thuyết Như Huyễn để ngộ nhập tâm phi huyễn (pháp thân, tánh Không, pháp nhãn); ngộ nhập tâm phi huyễn thì sẽ soi sáng hành tác của mình (báo thân) giữa mọi huyễn tướng (hóa thân)… Không có thực tại phi huyễn ở ngoài huyễn tướng; không có huyễn tướng ở ngoài thực tại phi huyễn. “Tam thân nhất thể” nên huyễn và phi huyễn “bất nhị”; không thiên chấp Không (phi huyễn) và cũng không thiên chấp Hữu (huyễn tướng). Giác ngộ đích thực là hiện tiền Tâm Không - diệu dụng (Chân Không - diệu hữu).
Bạn tôi cười vui:
- Xin cảm ơn anh. Giờ thì tôi mới hiểu tại sao kinh luận nói rằng Bồ-tát quán thấy thế gian, thấy chúng sinh, thấy nghiệp chướng đều như huyễn như mộng, mà lại từ bi cứu khổ chúng sinh.
- Người có tâm giác ngộ thì không chấp thủ những thị phi thiện-ác, nhưng biết tùy hỉ với những thị phi thiện lành… Kinh luận cho mình biết, Bồ-tát tùy căn cơ chúng sinh mà ban vui cứu khổ. Họ cũng biết tùy nhân duyên của mình mà chọn cho mình cách tu tập phù hợp thực tế…
Bạn tôi hoan hỉ, tự thưởng mình một chung trà.
----------------------------------------
DIEU DUC
 
Posts: 9381
Images: 3020
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

PreviousNext

Return to Tản Mạn Cuộc Sống

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron