Một câu chuyện Đạo

Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Fri Mar 22, 2013 12:35 am


NGŨ GIỚI
Một chàng kia, sau khi ăn học thành tài, từ phương xa về quê nhà, đi ngang qua một thành phố nọ, nghe tiếng đồn có một đền đài vô cùng đẹp đẽ, bên trong lại có nhạc kịch tuyệt trần. Anh lần mò tìm đến và xin vào. Ở một cửa nọ người ta bảo anh rằng muốn vào chỉ cần phải giết một con vật sẵn có phía trong. Anh nghĩ thầm: "Xem cung điện và nghe âm nhạc thì rất là thích thú, nhưng phải giết một sinh mạng để mua vui thì anh không đành". Anh tìm đến cửa khác thì được biết rằng muốn vào phải trộm cắp. Anh không chịu. Qua cửa thứ ba, người ta buộc anh làm điều tà dâm, cửa thứ tư phải nói dối. Anh cũng từ chối luôn. Cửa thứ năm, nhỏ hơn các cửa kia, anh được biết rằng muốn vào phải uống rượu. Anh không chịu. Nhưng người gác cửa nài nỉ rắng uống chút rượu thì cũng không hại gì mà được xem cung điện và nghe âm nhạc thì thật là thú vị và mời anh nếm một giọt thôi. Anh nghĩ thầm: "Uống rượu là một tật xấu, nhưng nếm thử một giọt nghĩ cũng không đến đỗi là một lỗi lầm trọng đại. Ta hãy thử nếm một chút xem sao". Anh chàng liền bằng lòng nếm thử. Thấy ngon và không có chi hại, anh liền nhắm một hớp, rồi một hớp nữa. Ngon miệng anh uống một hơi quá chén, và đến lúc bấy giờ thì, mất bình tĩnh, kém sáng suốt, không tự kềm chế được, anh hăng hái lần lượt làm những điều xấu xa mà trước kia anh đã can đảm quyết tâm từ chối. Anh phạm bao nhiêu lỗi lầm chỉ vì xem thường một giọt rượu.

Thân của ta cũng là một nhịp cầu để cho ngoại trần xâm nhập và làm cho ta say mê, sa đọa.

-


BUÔNG XÃ

Image

Ni cô Chiyono đã tu học nhiều năm nhưng vẫn chưa đạt được gì cả. Một đêm, cô gióng đôi thùng xuống suối múc nước.
Khi cô gánh nước trở về tu viện, vừa đi vừa ngắm trăng soi rọi trên mặt thùng.
Bất thình lình đòn gánh gẫy đôi, dây gióng thùng đứt và thùng rơi xuống. Nước đổ ào ra.
Bóng trăng tan biến.
Cô đã viết bài thơ:

" Bằng cách này hay bằng cách khác,
tôi đã kềm giữ tôi trong thùng nước.
Tôi mong rằng chiếc đòn gánh giòn yếu kia sẽ không gẫy.
Bất chợt gánh đứt thùng văng,
không còn nước trong thùng,
không còn trăng trong nước.
Tay tôi rỗng không, không có vật gì.
Không có vật gì,
tâm hồn tôi rỗng không, như vậy " .

Buông xã giống như người mang gánh nặng trên vai mà đi, nay bỏ được gánh nặng thì cảm thấy nhẹ nhàng, sung sướng.
Xã không có nghĩa là vứt bỏ tài sản,
nhưng trước hết là buông xã sự ham muốn, tham vọng, sân si dính mắc.
Xã là quán chiếu tự thân, vượt qua mọi bám víu, khát vọng, hướng đến hạnh phúc với tâm hồn an nhiên tự tại.

" Buông xã hết nghe đời tươi đẹp quá
Như bình minh xóa sạch bóng đêm thâu "

**********************************************************************************************************************

Xách nước qua đây

Đai tre ải đứt

Thùng vỡ đáy tung

Nước ào ra hết

Đâu còn đáy nước trăng trong

Hư không còn lại tay không hững hờ

Hãy buông bỏ đi! Đừng nắm giữ gì cả! Hãy để nước trào ra, hãy để bóng trăng tan biến đi; có như thế bạn mới có thể thoải mái ngước mặt lên nhìn vành trăng thực thụ đang chiếu sáng thái hư; hãy tận hưởng niềm an lạc giải thoát đó; hãy để tâm bạn thanh thoát trống rỗng như bầu trời lồng lộng trên cao kia; và một khi bạn đã nếm được cảm giác thanh thoát tự tại đó rồi thì bạn sẽ mặc nhiên hiểu được ý nghĩa Sự Sống cũng như ý nghĩa Cái Chết. ( ST )
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Jul 03, 2013 12:54 am

Sống trong hiện tại

Câu chuyện về con Nhện

Trong cánh rừng sâu, có một con nhện đã bám vào hốc đá cả ngàn năm. Một hôm Đức Phật đi ngang qua, Ngài dùng thần thông hỏi nhện:

-Con tu hành đã lâu, vậy theo con thì điều gì quí giá nhất trong cuộc sống?

Nhện cung kính đáp:
- Bạch Phật, điều quí giá nhất trong cuộc sống là những gì đã mất đi và không thể tìm lại được.

Mĩm cười, Đức Phật từ giã nhện và hẹn sẽ trở lại. Trãi qua gần ngàn năm sau, Phật quay lại ngọn núi nơi có con nhện tu như đã hứa. Đức Phật từ bi đặt câu hỏi cũ. Và nhện cũng trả lời nguyên như lần trước.
Thấy nhện đã thoát khỏi được vô minh bằng sự nhất tâm tu hành, Phật dùng thần thông hóa kiếp nhện thành một chàng thanh niên tuấn tú. Sống trong thế giới loài người với thất tình lục dục, chàng thanh niên ấy cũng đắm đuối trong tình yêu khi đến tuổi trưởng thành. Tiếc thay người con gái ấy không thể đáp lại tình yêu của chàng vì cô đã có người yêu!
Cũng trong lúc ấy, có người gái khác yêu chàng tha thiết. Tuy vậy cuộc tình thứ nhất đã chiếm ngự trọn vẹn con tim khiến chàng khổ đau và một hôm có ý định quyên sinh. Đúng lúc đó, Đức Phật xuất hiện. Ngài hỏi:

- Có phải con nhận thấy rằng có được tình yêu là hạnh phúc nhất hay không?

- Dạ đúng.

- Vậy theo con điều gì quí giá nhất trên đời?

Người thanh niên đáp:
- Bạch Phật, con nghĩ cái gì không có được và cái gì mất đi nhưng không thể tìm lại là cái quí giá nhất trong cuộc đời.

Nhìn chàng thanh niên bằng tấm lòng độ lượng, Phật nói:
- Điều quí nhất trên đời chính là cái mà con đang có chứ không phải là những gì con đã mất đi. Nếu con quyên sinh tìm về một thế giới khác, người con yêu cũng không đến được cùng con vì nàng không có duyên với con trong kiếp này. Mối tình thứ hai mới chính là duyên nợ, nó sẽ mang lại cho con sự bình yên và giúp con vượt qua mọi khổ đau bi lụy ngay trong hiện tại. Hãy nắm giữ cơ hội mà con đang có, cơ hội cũng là cơ may, là duyên lành đừng nên đánh mất.

Điều quí giá nhất trong cuộc đời là hiện tại chứ không phải là những gì đã qua đi.

" Chủ nghĩa bi quan yếm thế bày tỏ thái độ tuyệt vọng đối với đời sống, đó là một ý niệm tổng quát và mơ hồ, đó là một ý niệm cho rằng đời sống luôn đắm chìm trong khổ đau và tội lỗi. Trong thực tế, giáo lý nguyên thủy của Đạo Phật cũng lạc quan như bất cứ chủ nghĩa lạc quan nào khác của phương Tây. Người phật tử chân chính nhìn tương lai với tinh thần nhiệt thành hướng về hạnh phúc trường cữu " . ( Theo Robert Oppenheimer, người chế tạo trái bom nguyên tử đầu tiên của Hoa Kỳ).
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Sep 05, 2013 12:23 am


Mặt Trăng Không Thể Bị Ðánh Cắp Ðược

Ryokan, một vị thiền sư sống cuộc đời hết sức giản đơn trong một thảo am ở dưới chân núi. Một đêm có kẻ đạo chích đột nhập nhưng nhìn quanh chẳng có gì đấng lấy cả. Ryokan vừa trở về, bắt gặp kẻ trộm.

"Có lẽ ngươi từ xa lắm đến thăm ta" Ngài nói với hắn "và không nên về tay không. Hãy cầm lấy bộ quần áo của ta như là một món quà mọn."
Kẽ trộm sững sốt. Hắn vơ bộ quần áo và chuồn ngay.
Ryokan ngồi trần truồng ngắm trăng.
"Thiệt đáng thương" Ngài trầm ngâm. "Ta ước gì có thể tặng cho hắn mặt trăng tuyệt đẹp này."



Những Cuộn Sóng Lớn

Buổi đầu của thời Minh Trị, có một đô vật sĩ tên là O-nami (Ðại Ba). O-nami mạnh vô song và rất am tường nghệ thuật đô vật. Trong những cuộc đấu riêng trong nội viện, y còn hạ luôn cả sư phụ nữa, nhưng trước công chúng thì y lại nhút nhát đến nỗi môn đệ của y lại đánh ngã được y.
O-nami thấy cần phải tìm một vị thiền sư nhờ giúp đở. Vừa lúc, có một vị sư du hành tên là Hakuju đang dừng chân ở một ngồi chùa nhỏ gần đó, O-nami tìm đến ngay và trình bày nỗi khổ tâm.

"Ðại Ba là tên của ngươi," vị thiền sư trầm ngâm, "vậy thì hãy ở lại trong chùa tối nay. Hãy tưởng tượng rằng ngươi là những cuộn sóng lớn. Ngươi không còn là đô vật sĩ nhút nhát nữa. Ngươi là những đợt sóng thần cuốn phăng tất cả. Cứ làm như thế thì ngươi sẽ trở thành đô vật sĩ vĩ đại toàn quốc".

Thiền sư lui nghỉ. O-nami tỉnh tọa cố tưởng tượng mình là những ngọn sóng. Y nghĩ ngợi lung tung. Rồi dần dần y có cảm giác của những làn sóng. Ðêm dần qua thì ngọn sóng càng lớn. Chúng cuốn phăng cả bông hoa trong các bình cúng. Ngay cả tượng Phật trên bàn thờ cũng bị chìm. Trước bình minh thì chẳng còn thấy chùa đâu mà chỉ là một đại dương bao la.

Ðến sáng, thiền sư thấy O-nami còn đang trầm tư mặc tưởng, môi nở nụ cười. Ngài vỗ vai đô vật sĩ. "Bây giờ không còn gì đáng ngại nữa," ngài bảo. "Ngươi là những cuộn sóng ấy. Ngươi sẽ cuốn phăng mọi vật trước mắt."
Ngày hôm ấy, O-nami thắng trận thi đấu một cách dễ dàng. Về sau không còn ai trên nước Nhật có thể hạ y được nữa.

DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Fri Dec 13, 2013 2:04 am

Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
Ngu dốt lớn nhất đời người là dối trá
Thất bai lớn nhất của đời người là tự đại
Bi ai lớn nhất đời người là ghen ty
Sai lầm lớn nhất của đời người là dánh mất chính mình
Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
Ðáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
Ðáng khâm phục lớn nhất của đời người là biết vươn lên sau khi ngã
Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
Tài sản lớn nhất của đời người là phá sản trí tuệ
Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
Khiêm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
An ủi lớn nhất của đời người là bố thí
(Kinh phât)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Dec 19, 2013 2:50 am

" Phóng Sanh "

- Ảnh Đặng Đức Cương -


Image


Không có gì quí hơn mạng sống,
Tất cả chúng sinh yêu sinh mạng chính mình
Từ bi hạnh,
phóng sanh trừ giới nghiệp
Ánh đạo từ
pháp giới Hoa Nghêm
Vạn vật nhất như bình đẳng giác
Nguyện vô biên,
thương cuộc sống muôn loài .
- D Đ -
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Apr 08, 2014 10:58 pm

4 Bà Vợ

Image


Tôi thường diễu cợt là người đàn ông nên có 4 bà vợ: bà số 1 lo quán xuyến nhà cửa và chăm sóc chồng con tận tinh; bà số 2 là một người bạn thân thiết hiểu chồng để chia sẻ mọi tâm sự ; bà số 3 là một hoa khôi đễ tạo sĩ diện khi sánh bước giao tiếp với xã hội bạn bè; và bà số 4 là một con cọp trên giường để thoả mãn các thú vui trần tục. Điều quan trọng nhất để người chồng giữ vững hạnh phúc là 4 bà không quen hay biết gì về các bà kia.

Tôi không có 4 bà vợ; nhưng có 2 bà giúp việc lo chuyện nhà cửa bếp núc; có Góc Nhìn Alan và tâm sự của BCA để mua vui cho ngày tháng; có mấy đứa con trai vô cùng thông minh để hãnh diện; và có 1 con mèo nhỏ đáng yêu hay ngái ngủ trong tay tôi mỗi tối để cùng tìm hơi ấm. Hạnh phúc là đó. Tôi không hiểu tại sao Hồi Giáo lại chơi độc cho phép đàn ông lấy đến 4 bà vợ? 4 lần rắc rối và nhức đầu sẽ giết bất cứ đàn ông nào, dù là Bin Laden.

Một anh bạn lại thích triết lý, nghiêm túc hơn nên gởi cho tôi chuyện 4 bà vợ của anh. Hãy nghe anh kể:

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ.



Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền.

Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè.

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh, sắp từ giã cõi trần.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

“Không đâu” – Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”.

Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông. Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”. Chỉ có duy nhất người vợ cả, người thường bị ta bỏ mặc, lãng quên khi sống… là kiên quyết đi theo, yêu thương ta cả cuộc đời.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ.

Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.
Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.
Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.
Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.


Hãy nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó. (Alan Phan)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Mon Jun 09, 2014 12:59 am

Image


Khoảnh khắc
Nhắm mắt và cúi đầu
Chấp tay vô biệt niệm
Người, vật, thú, muôn loài
Từng phút giây an trú
Tuyệt vời trong chánh niệm
An lạc tự thân tâm
Êm đềm một dòng sông
Chảy xuôi về cõi hạnh ( D Đ)


Image

Tấm ảnh của nhiếp ảnh gia Keller chụp khi thấy một chú chó Rái đang chờ thức ăn. Đầu nó cúi xuống thấp, hai tay chấp vào nhau như đang thì thầm cầu nguyện. Cá Rái là một loài động vật dễ thương và thông minh .
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sat Jul 19, 2014 1:58 am

Image

Đạo Phật Là Đạo Nở Hoa (*)

Khi ta nở một nụ cười thì một đóa hoa đã “nở trên môi ta”.
Khi ta ban phát tình thương tới mọi người thì ta “nở một đóa hoa lòng”.
Khi ta tử tế với mọi người ta chúng ta đã trao tặng họ một “đóa hoa thân ái”.
Khi ta cứu giúp mọi người thì trong tim ta đã nở “một đóa từ bi”.
Khi ta chìa đôi bàn tay ra để nắm lấy tay một người đang chống đối ta thì ta đã trao cho họ “một đóa hòa bình”
Khi lòng ta chẳng phiền chẳng não thì chỗ ta ngồi đã nở “một đóa vô ưu”.


Khi ta hành trì thiền-quán đầu óc ta đi vào cảnh giới “không thể nghĩ bàn” tức “ một đóa hoa màu nhiệm” đã nở ra và chỉ mình ta biết.
Khi đôi bàn tay ta chắp lại vái lạy Đức Phật thì tay ta cũng là một đóa hoa dâng lên Phật và trong lòng ta nở một “đóa hoa trí tuệ”. Bởi vì Phật là giác ngộ là đại trí tuệ.
Khi tâm hồn ta thanh tịnh thì trên Nước Cực Lạc của Phật A Di Đà đã nở một đóa sen vàng để tán thán và chờ đón ta.
Khi ta nhớ nghĩ đến cha mẹ và công ơn dưỡng dục thì “cửu phẩm sen vàng” đã nở trong lòng ta.
Ông Ca Diếp xưa kia chỉ “nhìn hoa mỉm cười” mà đuợc trao truyền y bát.

Bạn ơi,
Hoa đời, hoa chợ… dù hoa tươi cách mấy rồi cũng lúc héo tàn rồi quăng ra đường phố.
Chỉ có “hoa tình thuơng” là được lưu giữ mãi trong lòng và không bao giờ héo úa.
Hoa có sẵn ở nơi ta,
Đừng tìm kiếm đâu xa .
Và xin nhớ cho không hoa nào quý hơn “Hoa Trí Tuệ” , “Hoa Từ Bi” và “Hoa Chân Thật”.
Do đó Đạo Phật là đạo nở hoa.
Với tất cả ý nghĩa cao đẹp của nó.

Đào Văn Bình

For this message the author DIEU DUC has received thanks:
Duyên Chi(Sat Jul 19, 2014 3:17 am)
Rating:6.25%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Jul 23, 2014 12:32 am

Image


Hóa duyên

Bồ Câu cung kính cúi đầu
Trước đài Phật tổ
nhiệm màu khói hương
Hữu tình
sám hối nghiệp duyên
Nhất như. Chân. Ngã.
về miền tịnh yên
Lắng nghe
tiếng mõ lời kinh

Tâm vô biệt niệm,
Phật từ
hóa duyên.

- D Đ ( 2012) -
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun Aug 03, 2014 1:13 am

Xin được hỏi về thần thông, biến hóa trong Phật giáo

Thần thông (Abhijina-Abhinna) nguyên nghĩa là trí tuệ siêu nhiên, được hiểu là năng lực siêu phàm do tu tập Thiền định mà có được (nói chung, không riêng chỉ Phật giáo). Các vị đạt thần thông được gọi là thành tựu giả (Siddha). Vào thế kỷ XII, một vị cao tăng Ấn Độ có viết một cuốn sách về hành trạng của 84 vị có thần thông từ thế kỷ VIII đến thế kỷ XII, nhan đề là Carturraciti-Siddha-Pravitti (Keith Dowman và H. W. Shumann dịch ra Anh ngữ). Đặc biệt , ở Tây Tạng có rất nhiều truyền thuyết và sách nói về thần thông của nhiều vị tu sĩ và người bình thường thuộc nhiều giới khác nhau. Theo quan điểm Phât giáo, những vị có thần thông không hẳn là những vị đạt ngộ và những vị đạt ngộ không hẳn là những vị có thần thông.

Kinh điển Phật giáo thường nói đến sáu loại thần thông (lục thông – Sad-abhijnah) là:
1) Thần túc thông (năng lực hiện thân tùy ý tại bất cứ nơi đâu).
2) Thiên nhãn thông (năng lực thấy cảnh huống vui khổ của tất cả chúng sinh).
3) Thiên nhĩ thông (năng lực nghe được mọi âm thanh của chúng sinh).
4) Tha tâm thông (năng lực biết được tâm ý của chúng sinh).
5) Túc mạng thông (năng lực biết được thọ mạng của mình và của chúng sinh từ muôn nghìn kiếp).
6) Lậu tận thông (năng lực đoạn trừ phiền não, sinh tử).


Do có thần thông nên có thể thực hiện các phép biến hóa. Kinh điển Phật giáo thường dựa theo tín ngưỡng dân gian của Ấn Độ thời xưa , miêu tả năng lực của các vị đạt ngộ (Phật, Bồ tát, A la hán) bằng các phép biến hóa gì là thần biến (Virkurvana). Các bộ Du già Sư Địa Luận, Pháp Hoa Huyền Tán, Giáo Thừa Pháp Số, Đại Tạng Pháp Số, Chân Ngôn Quảng Minh Mục…liệt kê 18 phép biến hóa, tuy nội dung đôi chỗ khác nhau nhưng tựu trung gồm việc hóa thân phía trên bốc lửa, phía dưới tuôn nước, biến nước thành lửa,lửa biến thành nước, hóa thân khắp nơi, đi đứng, ngồi trên hư không, phóng ánh sáng, an tâm chúng sinh khiến tiêu trừ bệnh tật, tai họa…

Cần nhớ rằng kinh điển mô tả các phép biến hóa trên như là một phương tiện để ca ngợi khả năng siêu việt của các bậc chứng ngộ, nhưlà một miêu tả ước lệ, tượng trưng cho sự diệu dụng của trí tuệ siêu phàm. Đức Phật từng phê phán bác các thần thông và khuyên các đệ tử không nên thể hiện thần thông. Ngài khẳng định thần thông cao nhất là thần thông hiểu pháp và truyền đạt pháp. Đạo Phật nhằm đưa con người đến trí giải thoát, đến cứu cánh Đại giải thoát khỏi khổ đau của sinh tử luân hồi, chứ không phải nhằm khiến một số ít người mù được thấy, người què được đi, người chết được sống lại, biến đá thành cơm, biến nước thành rượu…Đức Phật vàcác Thánh đệ tử thường đến thăm người bệnh , người sắp mất để truyền cảm ứng tâm linh giúp những vị này qua đi sự đau đớn khiến tâm rối loạn. Một phụ nữ đau khổ gần như điên loạn vì đứa con vừa chết đến cầu cứu Đức Phật, Ngài giúp bà hiểu rõ luật vô thường mà vơi đi sự đau khổ, chứ không làm cho đứa bé sống lại. Ngài chế ngự con voi dữ, chế ngự kẻ hung bạo bằng sự thể hiện năng lực từ bi tự tại của Ngài chứ không phải Ngài biến mất đi hay phóng thân lên không trung hay thực hiện những biến hóa khác.

Sự biểu hiện cụ thể thần thông Phật giáo là đem sức cảm ứng, đem giáo pháp mà an tâm và tạo niềm tin cho người ta, từ đó người ta vơi đi hay dứt đi cái khổ nhất thời trên bước đường tu tập tìm về Đại giải thoát.

(Bàng Ẩn)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun Aug 24, 2014 9:43 pm

Khi Đức Phật vào Nhà Trắng Obama

Trước các đồng sự của mình tại tòa Bạch ốc, Tổng thống Barack Obama bất ngờ mang tấm bích chương. Ông trịnh trọng bước ra trong im lặng và sau đó, Ông nở nụ cười thật tươi, những bàn tay của các nhân viên của Ông vỗ đều. Một cử chỉ thật đẹp, một nhân cách “thuyết pháp vô ngôn” của vị Tổng thống nước Mỹ.

Image


Không đặt cái khung hình Đức Phật chỗ đâu, chính tự tay Ông mang tới ngay trên cái bục mà ông thường hội kiến với các danh thủ cao cấp và sau đó Ông đã mở lời bằng câu nói của vị thiền sư nhà Phật “this is it”. Tại chỗ đứng của mình, Ông đã không còn nói gì! Có lẽ câu chuyện này đã lan truyền đi rất nhanh và tất cả mọi người sau đó, chính họ đã cảm nhận ra một con đường có thể mở lối, khai thông cho họ, những khi không còn cách nào khác, để xử lý những tình huống mạo hiểm, không an toàn cho chính họ và cho những vấn nạn chiến tranh. Họ đã đem hình ảnh của Đức Phật, như muốn soi lại chính mình, có thật trong số chúng ta đã “yêu hòa bình” rồi không? Và khi chúng ta làm những quyết định đó sẽ gây tổn hại, thương vong đến cho đồng loại ở hiện tại, tương lai.

Trong mọi hoàn cảnh, chúng ta có thể mở mắt nhìn nhân loại trong thái độ từ bi và vô ngã của đạo Phật. Những lúc như vậy, Barack Obama thường tìm đến cõi tâm linh để thực tập thiền tọa (hít thở). Ông nói: “ vào những lúc như thế tôi cần Phật nói thay tôi”. Vì chính Ngài- Thượng đế mới có trách nhiệm với chúng sanh hơn là tôi. Tôi không thể lấy một “Bản ngã” của mình để thay thế, áp đặt lên trên tất cả. Công án thiền “This is it” đã làm tôi thay đổi mọi phương diện, quyết định. Tôi đã tìm ra nguyên nhân, hậu quả cho một “cái ta” vượt ra ngoài giới hạn cho phép. Đôi khi Ông tự hỏi “Làm chính cho tôi hay cho các đồng sự”. Nếu mình làm bằng cái tâm để phục vụ cho đất nước, cho sự an ninh của các đồng minh thì điều đó hoàn toàn là cách mà Ông lựa chọn để đi tới hành động, còn nếu làm với tư cánh đơn lẻ, độc đoán và trong sự thù hận, mù quáng thì Ông càng buông bỏ những tư kiến của mình, của nó, của chính nó “This is it” vào một thời điểm thích hợp khác.


Image


Tôn tượng Đức Phật lần đầu tiên chiêm bái ngay trong Nhà trắng (White House), được cộng đồng thế giới, các nhà hòa bình nói là hết sức có giá trị đối với một xã hội vật chất,tranh chấp, bất an. Ông đã từng nói “Tôi đã chiêm nghiệm rất nhiều về những điều mà một con người có thật trong lịch sử, giống như Gotama đã từng đi đến giai đoạn chỉ thực hành, mà chính Buddha đã từng tuyên bố sau bốn mươi chín năm thuyết pháp và hành đạo ta chưa từng nói lời nào”. Có lẽ, chúng ta cũng vậy, có những phiên họp, cuộc bỏ phiếu hay ra những quyết định, trong những lần ấy, tất cả chúng ta có thể ngồi yên để nhìn một đấng giác ngộ, nghĩ về một gương sáng nào đó trên thế giới.

Với tôi, ngay bên trong ngôi nhà này, với những con người đại diện cho năm mươi mấy Tiểu bang có thể dành ra những giây phút bình yên nhất cho một ngày để cầu nguyện và soi sáng lại chính mình ‘This is it’. Chỉ cần chúng ta chiêm ngưỡng hình bóng Đức Phật trong ngày hôm nay thôi là đủ để tâm ta sáng suốt, việc ta nhẹ nhàng, mọi người được sống trong sự tin cậy và yêu quý. Đó chính là Ngài đang thuyết một bài pháp về lòng từ bi, bất bạo động thiết thực.


Image


Vào một ngày, không có còn trong White House, tôi không thể hiện diện trong căn phòng Bầu dục này nữa thì Đức Phật là con người có thể tồn tại theo thời gian, và Ngài sẽ là hình ảnh sống ngay thẳng, minh bạch, không phân biệt cho chúng ta.

Nguồn: http://www.vedepphatphap.vn

Thích Pháp Bảo
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Thu Sep 11, 2014 1:08 am

Danh ngôn của Đức Đạt Lai Lạt Ma:
Tôn giáo và Đạo Phật của tôi


Đây là tôn giáo đơn giản của tôi. Không cần tu viện; không cần triết học phức tạp. Bộ não và trái tim của chúng ta là chùa chiền của chúng ta; triết học là lòng tử tế .
(This is my simple religion. There is no need for temples; no need for complicated philosophy. Our own brain, our own heart is our temple; the philosophy is kindness).

Từ một góc nhìn, Phật giáo là một tôn giáo. Từ phương diện khác, Phật giáo là khoa học về tâm và không phải là tôn giáo. Phật giáo có thể là cây cầu giữa hai phương diện vừa nêu.
(From one viewpoint, Buddhism is a religion, from another viewpoint Buddhism is a science of mind and not a religion. Buddhism can be a bridge between these two sides).

Tôi không muốn cải đạo người khác theo đạo Phật. Tất cả các tôn giáo lớn, khi hiểu một cách đúng đắn, đều có tiềm năng phục vụ cái tốt .
(I don't want to convert people to Buddhism — all major religions, when understood properly, have the same potential for good).

Năm tháng trôi đi, càng ngày tôi càng tin rằng, bỏ qua các dị biệt về triết lý, các tôn giáo có thể làm việc cùng nhau. Mỗi tôn giáo đều nhắm tới việc phục vụ nhân sinh. Vì thế, các tôn giáo khác nhau có thể làm việc cùng nhau để phục vụ nhân loại và đóng góp cho hòa bình thế giới.
(As time passes I have firmed my conviction that all religions can work together despite fundamental differences in philosophy. Every religion aims at serving humanity. Therefore, it is possible for the various religions to work together to serve humanity and contribute to world peace).

Các bạn cũ ra đi, các bạn mới xuất hiện. Cũng giống như ngày tháng. Khi ngày cũ trôi qua, ngày mới lại đến. Điều quan trọng là hãy làm cho mọi thứ có ý nghĩa: một người bạn có ý nghĩa, hoặc một ngày có ý nghĩa.
(Old friends pass away, new friends appear. It is just like the days. An old day passes, a new day arrives. The important thing is to make it meaningful: a meaningful friend — or a meaningful day).

Giúp đỡ tha nhân là cần thiết, không chỉ trong thời khóa cầu nguyện của ta, mà phải trong đời sống thường nhật. Khi ta nhận chân rằng chúng ta không thể giúp người khác thì điều tối thiểu ta có thể làm là dừng ngay các hành động thương tổn họ.
(It is necessary to help others, not only in our prayers, but in our daily lives. If we find we cannot help others, the least we can do is to desist from harming them).

Chúng ta cần tự phê bình. [Chẳng hạn như] tôi đã làm được gì trong việc vượt qua giận dữ, chấp dính, hận thù, hãnh diện và ganh tỵ? Đây là những điều chúng ta cần kiểm tra trong đời sống thường nhật bằng kiến thức của lời Phật dạy.
(We must criticize ourselves. How much am I doing about my anger? About my attachment, about my hatred, about my pride, my jealousy? These are the things which we must check in daily life with the knowledge of the Buddhist teachings).

Chủ nghĩa cực đoan là kinh hãi vì nó dựa trên cảm xúc thuần túy, hơn là sự thông minh. Nó ngăn tín đồ không thể suy tư với tư cách là các cá nhân và không vì lợi ích của thế giới .
(Fundamentalism is terrifying because it is based purely on emotion, rather than intelligence. It prevents followers from thinking as individuals and about the good of the world).

Ngày nay, chúng ta thực sự là một gia đình toàn cầu. Những gì xảy ra trong một phần của thế giới có thể ảnh hưởng đến tất cả chúng ta. Điều này dĩ nhiên không chỉ đúng với sự việc tiêu cực, mà còn đúng cả với các phát triển tích cực.
(Today, we are truly a global family. What happens in one part of the world may affect us all. This, of course, is not only true of the negative things that happen, but is equally valid for the positive developments).

Ngày nay, chúng ta đối diện với nhiều vấn nạn. Vài vấn nạn do chính chúng ta tạo ra, do các phân biệt về ý thức hệ, tôn giáo, sắc tộc, tình trạng kinh tế, hoặc do các yếu tố khác. Vì thế, đã đến lúc chúng ta cần suy nghĩ dưới góc độ sâu sắc hơn, dưới lăng kính con người, và từ góc độ này, chúng ta nên ghi nhận và tôn trọng tính tương đồng của người khác với tư cách là nhân loại.
(Today we face many problems. Some are created essentially by ourselves based on divisions due to ideology, religion, race, economic status, or other factors. Therefore, the time has come for us to think on a deeper level, on the human level, and from that level we should appreciate and respect the sameness of others as human beings).
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Nov 12, 2014 2:21 am

Chuột cắn rách áo

Một đệ tử quyết tâm cầu đạo, xin học với một đạo sư. Sau thời gian học hành chăm chỉ, một hôm sư phụ có việc phải đi xa nên dặn học trò ở lại chăm lo tu hành.

Học trò nghe theo lời thầy, thiền định sớm hôm không hề bê trễ, Vì nếp sống tu hành thanh bần, tu sĩ chỉ có độc mỗi một miếng khố che thân. Nhưng chiếc khố cứ bị chuột cắn rách hoài nên tu sĩ cứ lâu lâu lại phải đi xin một mảnh vải che thân khác.

Dân làng thấy vậy, bèn biếu tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột. Tu sĩ đem con mèo về nuôi, từ đó chuột không dám lộng hành nữa, nhưng tu sĩ lại phải lo thêm một phần ăn.Ngoài thực phẩm chay tịnh, tu sĩ phải xin sữa để nuôi con mèo.

Một tín đồ thấy vậy bèn tình nguyện dâng cúng tu sĩ một con bò cái để có sữa nuôi mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò nhưng nuôi được mèo lại không có rơm cho bò ăn. Do đó, ngoài thức ăn khất thực, tu sĩ lại phải đi xin rơm về nuôi bò.

Dân làng thấy vậy bèn biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ trồng trọt, nuôi bò. Tu sĩ ra công cầy cấy nên rau trổ thật nhiều, bò ăn không hết, phải mang bán ngoài chợ.

Miếng đất thật mầu mỡ sinh hoa lợi quá nhiều, tu sĩ làm không xuể, phải gọi người đến làng giúp. Lạ thay, miếng đất cứ thế sinh sôi nẩy nở, trồng gì cũng tươi tốt và chả mấy chốc trở nên một đồn điền trù phú.

Tu sĩ có nhiều hoa lợi bèn xây một đền thờ to lớn, đẹp đẽ, thuê thợ khắc tượng, đúc chuông thật vĩ đại, nhưng thời gian tu hành không còn là bao vì tu sĩ phải lo trông nom đồn điền, lo sổ sách giao dịch buôn bán, kiểm soát nhân công trồng tỉa, rồi có tiền bạc phải lo đầu tư, bỏ vốn mua thêm đất đai, khai khẩn thêm nữa.

Một hôm, sư phụ trở về không trông thấy túp lều đơn sơ nữa mà thay vào đó một ngôi đền tráng lệ, nô nức khách hành hương, trong đền ồn ào những tín đồ vừa cúng bái vừa buôn bán.
Trông thấy sư phụ, tu sĩ mừng rỡ chạy ra chào. Sư phụ ôn tồn hỏi tại sao lại có sự thay đổi như thế. Tu sĩ trả lời, ‘thưa thầy, thật tâm con muốn tu hành nhưng tại lũ chuột cứ cắn rách áo hoài. Để bảo vệ cái áo con nuôi mèo. Để có sữa cho mèo ăn, con phải nuôi bò, và để có rau nuôi bò, con phải canh tác. Rồi thì trúng mùa liên tiếp, sức con làm không xuể nên phải gọi thêm người làm giúp, rồi thì buôn bán thành công, tiền bạc nhiều thêm, con phải đích thân trông nom mọi việc. Sau đó con cho xây cất đền thờ to tát, đúc tượng thật vĩ đại, con còn mướn người lo việc cúng tế, nhang đèn cẩn thận’.

Sư phụ thở dài, ‘xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tụ tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp, chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Chỉ vì một cái khố rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lệch lúc nào không hay, trói buộc vào các thứ đó rồi làm sao có thể thoát được ?’.

Chỉ vì một sự việc rất nhỏ mà đôi khi nó sẽ dấn đến những sự việc lớn bất ngờ mà chính bản thân ta cũng không ngờ tới.

Bài học cuộc sống cho chúng ta là hãy biết dừng lại và cảm nhận, cảm nhận mục tiêu ban đầu và quãng đường ta đang đi.

- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sat Nov 15, 2014 11:46 pm

Cái ly đã vỡ

Image


Một hôm trong lúc thiền sư Ajahn Chah ngồi đàm đạo cùng các tăng ni đạo hữu, có người hỏi:

- Thưa Thầy, Thầy vẫn giảng về lẽ vô thường của cuộc đời và mọi việc biến hóa không ngừng nghỉ. Thầy cũng bảo rằng chính lòng luyến ái trong cõi đời luân lưu này là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự khổ đau. Thế nhưng hình như chính Thầy, một người đã từ bỏ mọi của cải trần gian, Thầy vẫn còn yêu quý cái ly trà của Thầy lắm thì phải?

Thiền sư Ajahn Chah ung dung trả lời:

- Đúng thế. Tôi thích cái ly trà này lắm. Tôi thích từ hình dạng của nó đến màu ngũ sắc lung linh trên vành ly khi ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua nó vì trông đẹp vô ngần. Đây là cái ly trà tôi vừa ý nhất, nhưng tôi không yêu thích nó đến nỗi nghĩ rằng mình là sở hữu chủ của nó bởi vì đối với tôi cái ly này đã vỡ rồi. Tôi biết thời gian cái ly tồn tại trên cõi đời này có giới hạn và chính vì thế tôi quý nó mỗi khi tôi dùng nó, vì một ngày kia nó sẽ bị người ta làm vỡ hoặc nó sẽ rơi xuống đất vỡ tung thành muôn ngàn mảnh. Lúc đó tôi sẽ bảo: " Dĩ nhiên rồi!"

Lẽ vô thường là một trong những nguyên lý tự nhiên của vũ trụ và người ta khổ vì đòi hỏi ở cuộc đời sự vĩnh cửu mà không ai có thể tìm thấy được.

Trương Mỹ-Vân

(phỏng dịch từ tạp chí "Shambhala Sun" (2012))
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Nov 19, 2014 10:31 pm

Âm thanh tiếng vỗ tay
Thiền sư của chùa Kennin là Mokurai, Tiếng Sấm Yên Lặng. Ông có một đệ tử bảo trợ nhỏ tên là Toyo chỉ mới mười hai tuổi. Toyo thấy các môn đồ lớn tuổi hơn đến thăm phòng thầy vào mỗi buổi sáng và mỗi buổi tối để được chỉ dạy về thiền định an tâm theo đó họ được trao cho những công án để ngăn chặn cho tâm khỏi chao động. Toyo cũng mong ước được ngồi tham thiền.
"Hãy chờ đợi thêm ít lâu," Mokurai bảo. "Con hãy còn nhỏ lắm."
Nhưng cậu bé nài nỉ, nên cuối cùng ông thầy ưng thuận.
Vào buổi tối cậu bé Toyo đến bên ngoài ngưỡng cửa phòng thiền của Mokurai vào một thời điểm thích hợp. Cậu đánh chiêng báo hiệu mình hiện diện, cúi chào cung kính ba lần phía ngoài cửa, rồi đến ngồi trước mặt thầy yên lặng kính cẩn.
"Con có thể nghe thấy âm thanh của hai bàn tay khi chúng vỗ vào nhau," Mokurai nói. "Bây giờ hãy cho ta biết về âm thanh của một bàn tay."
Toyo cúi chào và lui về phòng mình mà nghiên cứu vấn đề này. Từ cửa sổ phòng mình cậu có thể nghe thấy âm nhạc của các cô đào hát. "A! Ta thấy được rồi!" cậu reo lên.
Đêm hôm sau, khi thầy của cậu bảo cậu diễn tả âm thanh của một bàn tay, Toyo bắt đầu chơi âm nhạc của các cô đào hát. "Không, không," Mokurai nói. "Chẳng bao giờ như vậy đâu. Cái đó không phải là âm thanh của một bàn tay. Con chưa thâu thái được gì hết."
Cho rằng âm nhạc như thế có thể làm gián đoạn, Toyo di chuyển chỗ ở của cậu đến một nơi yên tĩnh. Cậu ta lại tham thiền. "Âm thanh của một bàn tay có thể là gì?" Cậu chợt nghe tiếng nước nhỏ giọt. "Ta thấy rồi," Toyo tưởng tượng.
Lần sau khi cậu đến trước mặt thầy của cậu, Toyo bắt chước tiếng nước nhỏ giọt. "Đó là cái gì vậy?" Mokurai hỏi. "Đó là tiếng nước nhỏ giọt, nhưng không phải là âm thanh của một bàn tay. Cố nữa đi."
Toyo trầm tư để nghe âm thanh của một bàn tay nhưng chẳng ăn thua gì. Cậu nghe thấy tiếng thở dài của gió. Nhưng âm thanh bị bác bỏ.
Cậu nghe thấy tiếng kêu của một con cú. Tiếng đó cũng bị từ chối.
Âm thanh của một bàn tay không phải là những con châu chấu.
Cả đến hơn mười lần Toyo đến viếng thăm Mokurai với các âm thanh khác nhau. Tất cả đều sai. Gần suốt một năm cậu cứ nghĩ ngợi xem âm thanh của một bàn tay là thế nào. Sau cùng cậu bé Toyo nhập vào thiền định thật sự và vượt qua tất cả các âm thanh. "Ta không còn thâu thập được thêm gì nữa," cậu giải thích về sau này, "bởi vậy ta đã đạt tới âm thanh không âm thanh."
Toyo đã ngộ được âm thanh của một bàn tay.
- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Tue Dec 30, 2014 12:26 am

Image


MỘT BÀI THƠ BẤT KHẢ TƯ NGHÌ

Không thể nghĩ bàn là tiếng thơ của một con người sống trên mặt đất. Giữa thiên thanh vĩnh thúy, tiếng thơ ấy tự bao giờ đã bay lên đồng vọng mông mênh trên cung bậc hùng tráng như tiếng hát Đại từ, Đại bi, Đại hỷ, Đại xả, phát xuất từ một tuệ giác siêu phàm nhập thánh của bậc đạo sư Mật tông Tây Tạng Langri Thangpa Dorje Senge qua

Tám đoạn thi kệ chuyển hóa tâm thức.


I .
Quyết tâm thành tựu

Sự hạnh phúc rộng lớn cho tất cả sinh vật.

Điều này còn hơn viên ngọc như ý.

Tôi nguyện thường xuyên liên tục thương yêu, quý mến hết thảy mọi chúng sinh.

II.

Khi chung đụng với người khác

Tôi tự xem mình như là kẻ thấp hèn nhất trong mọi người

Và trong tận đáy lòng sâu thẳm của tôi

Luôn luôn trân trọng, kính quý những kẻ khác, coi họ như tối thượng.

III.

Quán chiếu, xem xét sự lưu chuyển liên tục của tâm thức tôi trong tất cả mọi cử chỉ, hành động

Nếu một lúc nào đó, có nỗi ưu sầu, đau đớn nào đột nhiên phát khởi dậy

Gây tai hại cho chính tôi và cho những người khác

Tỉnh thức đối mặt, nhìn thẳng vào nỗi phiền não ấy, tôi liền chuyển hóa, làm tan biến nó đi.

IV.

Khi chạm mặt với một người có tâm địa ác độc

Với người ngu si bị sai khiến, điều động bởi những điều nham hiểm, gian trá và bởi nhiều sự tàn bạo, điên rồ

Tôi vẫn quý thương, ngưỡng mộ người ấy, người thực khó thấy

Giống như mình bắt gặp một kho tàng trân châu vô cùng quý báu.

V.

Khi những kẻ khác vì ghen ghét, đố kỵ

Đối đãi tôi tệ bạc, sỉ nhục, lăng mạ, chửi rủa tôi đủ điều tàn nhẫn

Tôi cũng hoan hỷ chấp nhận những tiếng lời nặng nề, ghê gớm của họ

Và nhường cho họ hoàn toàn sự đắc thắng.

VI.

Khi có một người mà tôi giúp đỡ tận tình

Tôi đặt hết niềm hy vọng lớn lao vào người ấy

Nhưng rồi, chính người ấy lại giáng xuống đầu tôi bao nhiêu tai họa khủng khiếp

Tôi cũng xem người ấy như một người bạn tâm linh cao tột, như một bậc thầy, một bậc thiện tri thức đúng nghĩa của tôi.

VII.

Nói gọn lại, tôi xin hiến dâng, trao tặng lợi ích tốt lành và hạnh phúc trọn vẹn cho hết thảy những người mẹ, mọi mọi mẫu thân

Trong cuộc đời này và trong cả sự luân lưu, tiếp diễn miên trường, vạn đại mai sau

Và một cách kín đáo, tôi xin chịu nhận lãnh cho bản thân

Tất cả những tai nạn, khốn khổ, lao đao của tất cả những người mẹ tôi.

VIII.

Hơn nữa, vì không nhiễm dính vào tám cơn gió loạn của thế gian như được và mất, khen và chê, sướng và khổ, danh thơm và tiếng xấu

Bởi nhìn thấy rõ ràng, tường tận tất cả những hiện tượng trong vũ trụ, nhân sinh đều huyễn hóa, huyễn hoặc

Tôi liền thoát khỏi sự chấp trước, bám víu và được giải phóng, giải thoát khỏi mọi sự nô lệ, buộc ràng của thế gian (*).

*****************************************************************************8


Chuyển hóa tâm thức là một bài thơ kỳ vĩ, bất khả tư nghì, do đạo sư Langri Thangpa Dorje Senge ngâm nga vang lừng trên những dãy núi cao nguyên, tuyệt mù tuyết phủ Hy Mã Lạp Sơn rờn lạnh. Tiếng thơ ngân rền, vang dội ầm ầm sấm sét, vọng xuyên qua đèo cao lũng thấp, chập chùng xuống vùng châu thổ, phố thị, làng mạc, bình nguyên…

Tiếng thơ thần diệu, vô tiền khoáng hậu đã âm thầm chuyển hóa tâm hồn tột độ, rốt cùng, toàn diện. Đó là chuyển qua cảnh giới Bồ-đề tâm như Phạm Công Thiện nhận định rốt ráo tuyệt hảo: “Bồ-đề tâm trong nghĩa phi thường tuyệt đối là chứng nhập, liễu tri vô tự tính của tất cả mọi sự, tức là Không tính. Nghĩa là Đại trí xuyên thấu đại mộng, xuyên vào tất cả những huyễn hóa, giả hiện của tất cả những gì xảy ra trong nội tâm, trong vũ trụ và cả ngoài vũ trụ bao la vô hạn”. (*)

Tiếng thơ như hơi thở bất sinh bất diệt của một tâm đạo tối thượng thừa, bao la hoằng viễn, vô lượng vô biên. Huyền đồng cùng tự tánh thanh tịnh, nhất như bình đẳng, độc đáo vô song.

Có ai trong chúng ta đã nghe được, cảm được và nhất là sống được với hồn thơ bát ngát đó, dù chỉ một câu thôi cho thật trọn vẹn, thâm nhập vào sâu thẳm tận đáy lòng?

Tâm Nhiên_______________________

(*) Phạm Công Thiện, Nét đẹp tinh túy trong sáng của đạo lý Phật giáo
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Jan 07, 2015 2:30 am

Chú rùa biển được phóng sinh, 16 năm sau cứu mạng trả ơn

Tại Keelung, Đài Loan có một cửa hàng với cái tên là “Ngộ Duyên Hào”. Ông chủ Lâm vốn là một người rất tử tế, xung quanh khu vực ông sống có rất nhiều những cư dân đánh cá hay kiếm sống quanh đó.

rua bien

Một ngày, ngư dân dùng lưới bắt được một con rùa lớn, đúng lúc khi họ chuẩn bị giết làm thịt bán thì ông Lâm đi ngang qua, và thấy một đám đông vây quanh con rùa chuẩn bị giết nó, nhìn thấy cảnh tượng con rùa không ngừng vươn cổ cúi đầu lậy người xung quanh, hai mắt của chú rùa đầy nước mắt, dường như cầu cứu mọi người. Ông Lâm đã xuất tâm từ bi, không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để mua con rùa, đồng thời nhờ mọi người giúp đưa nó trở lại biển để phóng sinh.

Do lo lắng rằng ai đó sẽ lại bắt lấy nó và giết, vì vậy ông đã viết lên mai của rùa 5 chữ là “Gặp duyên số phóng sinh”, thông qua đó hy vọng rằng người sau sẽ từ bi, khai ân cho nó được sống tự do, đừng tùy ý giết hại nó. Sau khi viết xong họ liền đưa chú rùa ra biển phóng sinh, rất nhiều người dân tại bãi biển lúc đó đều nhìn thấy con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm.

Mọi người chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy rất cảm động. Vì vậy, họ cũng tự hứa với nhau, nếu sau này gặp phải một con rùa lớn như vậy, thì họ sẽ không bắt, không giết và cũng không ăn. Với khẩu hiệu và phương châm “3 không” này, cho đến hôm nay nó vẫn còn được lưu giữ ở khu vực này.

Sự việc đã trôi qua 16 năm, cậu con trai thứ hai của ông Lâm đã được nhận vào trường thương nghiệp tại Đài Bắc, trong dịp nghỉ lễ cậu tranh thủ về thăm nhà. Lần đó, khi đang trong chuyến hành trình trở về, do thuyền đi ngược dòng biển, thật không may con tàu bị chìm. Hơn 100 hành khách trên tàu, thì có tới 90 người bị dòng nước nhấn chìm.

Tại thời điểm này, con thuyền tràn đầy tiếng la hét cứu mạng, thực sự đinh tai nhức óc. Con trai ông Lâm mặc dù biết bơi, nhưng do sóng biển quá lớn, anh gần như bị nhấn chìm, cố gắng nỗ lực cuối cùng để sống sót trên biển. Đột nhiên anh cảm thấy cơ thể mình như được đẩy lên bởi một vật giống như chiếc bàn tròn lớn, nhìn kỹ, thì hóa ra anh đang nằm trên lưng một con rùa, sau đó nhìn kĩ hơn, anh thấy miệng của con rùa to giống như một chậu rửa mặt. Anh chợt hoảng sợ, nghĩ rằng chẳng lẽ mình sẽ phải chôn thân trong bụng con rùa này. Vì vậy, anh định quay người nhảy xuống dòng nước, nhưng do lúc đó đã quá đuối sức, không còn sức lực nào để mà tranh đấu tiếp nữa.

Sau đó, không biết đã qua một khoảng thời gian bao lâu, khi quay lưng lại, đột nhiên anh nhìn thấy trên lưng con rùa viết đúng 5 chữ “gặp duyên số phóng sinh”. Anh mới biết rằng, con rùa biển này chính là con rùa mà cha anh đã từng cứu mạng. Đột nhiên, tâm trạng của anh bỗng chuyển từ đau thương, sợ hãi thành niềm vui vô hạn cùng sự an ủi, hóa ra chú rùa chính là đến cứu mình. Vì vậy, anh đã ôm con rùa biển, để cho con rùa mang mình đi, trong miệng liên tụng niệm Phật hiệu và cầu nguyện.

Con rùa rất thoải mái khuấy động bốn chân, giống như đang chèo thuyền, cố gắng chống chọi lại với sóng to gió lớn để đưa anh lên bờ, khi vẫn còn chưa lên đến bờ, anh liền nhảy xuống vùng nước nông. Con trai ông Lâm liền hợp thập cảm tạ ơn cứu mạng của con rùa. Con rùa cũng vương cổ lên, gật gật đầu, giống như trả lễ lại, hơn nữa còn mở miệng cố nói gì đó, phát ra âm thanh, có vẻ như rất vui vẻ hạnh phúc chúc mừng, sau đó mới quay đầu và bơi đi, người dân trên bờ đều lo lắng vội tới chúc mừng.

Trong vụ đắm tàu lần này, chỉ có vài chục hành khách còn sống sót, sau cuộc điều tra mọi người phát hiện ra hóa ra họ thực sự đều là những người con hiếu thảo, những người phụ nữ đức hạnh, và thường ngày hay làm những việc thiện, chúng ta có thể nhìn thấy ông Trời đều đang ban phúc lành bảo hộ cho những người lương thiện, nhân từ và tốt bụng.

Những người dân địa phương khi biết về sự việc đều rất xúc động, đồng thời từ đó họ luôn vui vẻ hành thiện, ban đầu đã có một nhà chiêm tinh xem mệnh cho ông Lâm và nói rằng ông chỉ có thể sống tới năm 70 tuổi, nhưng ông Lâm đã sống tới 88 tuổi, hơn nữa không hề có bệnh nào hết và có được một kết thúc có hậu.
( Sưu tầm)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sat Jan 17, 2015 12:55 am

Thấy Phật

Chúng ta chưa có can đảm lớn như Phật từ bỏ ngôi vị đông cung thái tử, như Phật Hoàng Trần Nhân Tông từ bỏ ngai vàng. Nhưng khi bạn giàu mà giảm bớt lòng tham, chia sớt một phần nhỏ của cải để giúp người nghèo khó - tức là bạn đã nhìn thấy Phật. Đến với Phật là đến với lòng Từ Bi và Chia Xẻ.

Bạn ơi,

Hãy gội rửa tâm hồn mình để trở về tâm hồn của một bé thơ - chưa bị nhiễm ô bởi bất cứ một ý niệm, thành kiến, ranh giới, tín niệm hay một hệ thống giá trị giới hạn nào.

Hãy để cho đời lường gạt mình để giúp cho đời có một chút ảo tưởng chiến thắng.

Hãy chấp nhận mình là một kẻ thua thiệt để giữ cho đời sống đạo vị khỏi bị hoen ố.

Hảy giúp đỡ người nghèo khó, trợ cấp cho người cô quả cô độc, trẻ mồ côi, người lâm vòng tù tội và hãy yêu mến cuộc sống của muôn loài…

Hãy xây đắp lòng Từ Bi, Hỉ Xả và Đức Hiếu Sinh trước khi bàn chuyện Phật.

Hãy thắp đuốc trí tuệ để lên đuờng tìm Phật.

Đừng chạy lòng vòng hết chỗ này chỗ kia để tìm kiếm Phật. Hãy ngồi xuống, lặng yên “trực chỉ nhân tâm, kiến tánh” (3) sẽ thấy một ông Phật nằm ngay trong con người mình. Khi “hoa khai” tức hoa trí tuệ đã nở và “kiến Phật” rồi thì “ông Phật” đó đời đời kiếp kiếp ở trong thần thức và không bao giờ còn quy phục tà ma ngọai đạo nữa, giống như “quặng vàng đã trở thành vàng ròng thì không bao giờ trở lại thành quặng.”(4)

Bạn ơi,

Muốn đến với Phật thì xin bạn:

Hãy im lặng và suy nghĩ.
Hãy suy nghĩ cho đến khi không còn gì để suy nghĩ nữa.
Hãy im lặng để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Hãy ngắm nhìn một bông hoa nở.
Hãy nở một nụ cười và trút bỏ muộn phiền.
Hãy thong thả bước vào thế giới của xả bỏ.
Hãy để đầu óc trống rỗng, thân thể thư thái, nhẹ nhàng để bước vào Thiền.
Đấy là những điều kiện để đến với Phật.
Sau hết xin nhớ cho đến với Phật là đến với sự an lành, thanh tịnh, sáng suốt và thi vị.

- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Wed Feb 11, 2015 2:25 am

Hoa Kỳ: Tổng thống Obama ca ngợi đức Đạt Lai Lạt Ma tại buổi điểm tâm cầu nguyện Quốc gia
-Thích Vân Phong-


Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ca ngợi tinh thần Từ bi của đức Đạt Lai Lạt Ma và lên án Nhà nước Hồi giáo (IS) trong Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) hằng năm tại Washington, Hoa Kỳ.
Đức Đạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng là một đối tượng tấn công của Chính phủ Trung Quốc, là một “Người bạn quý mến” luôn thể hiện “tinh thần Từ bi” đối với mọi người, Tổng thống Hoa Kỳ Obama vỗ tay cười, nhiệt liệt hoan nghênh.

Image

-Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama chắp tay cung kính tán thán tinh thần Từ bi của đức Đạt Lai Lạt Ma, Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) tại Washington, Hoa Kỳ. 05/02/2015-

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói: “Đức Đạt Lai Lạt Ma đã truyền cảm hứng cho chúng ta để lên tiếng cho sự Tự do và Phẩm giá của tất cả mọi người”.
Trung Quốc luôn phản đối bất kỳ cuộc họp nào giữa Tổng thống Hoa kỳ và đức Đạt Lai Lạt Ma, và bất kỳ nhà lãnh đạo nào trên thế giới có các cuộc gặp gỡ với các nhà lãnh đạo tôn giáo mà họ cho là những người bất đồng chính kiến. Sự kiện này đánh dấu lần đầu tiên Tổng thống Obama và nhà lãnh đạo Tây Tạng đã xuất hiện trước công chúng, sau ba cuộc họp kín trong vòng năm năm qua.
Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) là một sự kiện thường niên tại Washington, Hoa Kỳ, tập hợp các nhà Lập pháp và các nhà Lãnh đạo từ các Tôn giáo.

Image

-Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama xuất hiện trên Tivi, Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast). 05/02/2015. (Ảnh: Saul Loeb)-

Image

-Bà Valerie Jarrett, Cố vấn cao cấp của Tòa Bạch ốc chia sẻ cùng đức Đạt Lai Lạt Ma. Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) tại Washington, Hoa Kỳ. 05/02/2015. (Ảnh: Evan Vucci)-

Image

-Đức Đạt Lai Lạt Ma tham dự cuộc Thảo luận về cộng đồng Hồi giáo tại Washington, Hoa Kỳ. 05/02/2015. (Ảnh: Jeremy Russell)-

Thảo luận về vai trò của đức Tin trong đời sống cộng đồng, Tổng thống Hoa kỳ Barack Obama nhấn mạnh rằng: “cộng đồng thế giới cũng đang phải chứng kiến việc đức tin tôn giáo bị bóp méo, được sử dụng như một công cụ gây chia rẽ, hoặc tồi tệ hơn, đôi khi còn bị sử dụng như một thứ vũ khí. Từ một trường học ở Pakistan đến các đường phố Thủ đô Paris, Pháp, cộng đồng thế giới đã chứng kiến hành động bạo lực và khủng bố của những người tự xưng đứng lên bảo vệ đức tin, tự nhận bảo vệ đạo Hồi, nhưng trên thực tế họ đang phản bội đạo Hồi.
Chúng ta chứng kiến Nhà nước Hồi Giáo (IS) - một tổ chức dã man, sùng bái cái chết, mượn danh tôn giáo để thực hiện những hành động man rợ không kể xiết. Nhà nước Hồi Giáo (IS) đang khủng bố các cộng đồng tôn giáo thiểu số, cưỡng hiếp phụ nữ như một loại vũ khí chiến tranh, và đang lợi dụng quyền lực tôn giáo để biện minh cho những hành động như vậy.
Cuộc chiến giáo phái đang xảy ra ở Syria, hành động giết hại người Hồi giáo và Thiên chúa giáo ở Nigeria, một cuộc chiến tranh tôn giáo tại Cộng hòa Trung Phi, một trào lưu bài Do Thái và những thành kiến về sắc tộc gia tăng ở châu Âu, cũng thường gây ra bởi những người mượn danh tôn giáo.
Là người có đức Tin, chúng ta nên triệu tập để cảnh cáo đối với những ai đã cố ý làm sai lệch Tôn giáo, bất cứ một Tôn giáo nào vì mục đích cá nhân ích kỷ”.
Tổng thống Obama cũng tiết lộ cho biết vừa qua Ông nhận một lá thư từ Saeed Abedini, một Mục sư bị giam giữ ở Iran.
Chúng tôi sẽ tiếp tục công việc này cho Mục Sư Abedini và tất cả những người xung quanh thế giới đang diễn ra một cách bất công, hoặc bị ngược đãi vì đức Tin của họ”, Tổng thống Obama đã trực tiếp chia sẻ với gia đình của Mục Sư Abedini.
nhà vua Abdullah của Jordan đã thề sẽ tiến hành một cuộc chiến tranh không ngừng nghỉ chống lại tổ chức phiến quân tự xưng Nhà nước Hồi giáo (IS) trên miền đất mà chúng chiếm giữ.
Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) năm nay được tổ chức tại khách sạn Washington Hilton, Hoa Kỳ, một sự kiện đại đoàn kết, với sự tham dự của khoảng 3.600 lãnh tụ tôn giáo và các chính trị gia.
Kent Brantly, một bác sĩ người sống sót sau một trận với Ebola, và nhà vô địch giải đua xe NASCAR Darrell Waltrip đã phát biểu quan trọng.
"Không có nhiều cơ hội để cùng với Đức Đạt Lai Lạt Ma đến dưới một mái nhà như NASCAR," Obama nói đùa. "Có thể điều này là lần đầu tiên ... nhưng Thượng đế hoạt động theo những cách bí ẩn."
Anh nhà vô địch giải đua xe NASCAR xen kẻ một cuộc thảo luận về cuộc hành trình của Anh về đức Tin với những câu chuyện từ các trường đua, tăng thêm niềm cảm hứng cho Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast).
Ông Patrick Ventrell, Phát ngôn viên Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ cho biết: “Buổi Điểm tâm Cầu Nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) năm nay theo kế hoạch, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama sẽ nói chuyện về việc Gìn giữ và phát huy Quyền Tự do Tôn giáo. Thông điệp này được nhấn mạnh bởi sự hiện diện của đức Đạt Lai Lạt Ma.
Tổng thống Hoa Kỳ là người ủng hộ mạnh mẽ đối với đức Đạt Lai Lạt Ma, người gìn giữ truyền thống Tôn giáo, Văn hóa và ngôn ngữ độc đáo của Tây Tạng”.
Sau đó đức Đạt Lai Lạt Ma đã tham gia một cuộc thảo luận của Tổ chức Phát triển xã hội trong quá trình Tổ chức chuyển đổi Khoa Học Công Nghệ. Triệu tập một cuộc đối thoại giữa Đức Đạt Lai Lạt Ma và Cộng đồng Hồi giáo người Mỹ, với chủ đề: "Dịch vụ trong hành động".
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Một câu chuyện Đạo

Postby DIEU DUC » Sun Mar 01, 2015 12:36 am

SÂN HẬN: Một trong " Tam Độc " sẽ hủy diệt nền văn minh thế giới

“Sân Hận Sẽ Hủy Diệt Nền Văn Minh Nhân Loại theo lời Nhà Vật Lý Stephen Hawking” là tựa đề của bài báo đăng ngày 23/2/ 2015 trên Washington Post, tác giả Abby Phillip.

Đó là bài về những phát biểu của Nhà Vật Lý nổi tiếng Stephen Hawking. Ông xác định sân hận ( trong nhiều thứ khác ) là một trong những cái xấu nhất của con người, và là mối họa lớn nhất, sẽ hủy diệt nền văn minh của con người cũng như cả nhân loại.

Image


Khoa học gia người Anh – Stephen Hawking trên thảm đỏ trong Lễ Trao Giải Phim của Viện Hàn lâm Nghệ thuật Điện ảnh Anh quốc 2015 tại Nhà Hát Opera Hoàng Gia – The Royal Opera House ở Luân Đôn vào ngày 8/ 2/ 23015. (Facundo Arrizabalaga/European Pressphoto Agency)



Hawking nói: “ Thói xấu của con người mà tôi muốn được sửa đổi nhất là sân hận ( theo CNET). Sự hung hăng, hiếu chiến có lẽ đã có hiệu quả trong việc đấu tranh sinh tồn vào thời con người còn sống trong hang động, nhằm chiếm đoạt thêm nhiều lương thực, đất đai, lãnh thổ hoặc người nữ để sinh con, nhưng hiện tại nó đang đe dọa tất cả loài người”.

Phát biểu của Hawking thật chính xác vì chúng ta hiểu rằng bạo lực kết hợp với nguyên tử năng có thể kết thúc nền văn minh nhân loại và có lẽ cũng đặt dấu chấm hết cho sự hiện hữu của giống người. (“the end of civilization, and maybe the end of the human race)

Nhiều năm qua, Nhà khoa học kiệt xuất này đã cảnh báo rằng loài người phải đối mặt với những hiểm họa từ máy móc, người ngoài hành tinh và bây giờ là chính con người..”

“Khi con người phát minh ra trí thông minh nhân tạo, nó sẽ tự phát triển và tự tái cấu trúc chính nó rất nhanh với tốc độ không ngừng. Con người, bị hạn chế bởi quy luật tiến hóa về sinh học, không thể cạnh tranh được và sẽ bị thay thế. ”

Và đừng quên người ngoài hành tinh.

“ Nếu những người ngoài hành tinh đến viếng chúng ta, tôi nghĩ kết quả sẽ giống như khi Christopher Columbus lần đầu đặt chân đến Châu Mỹ, điều này vốn chẳng tốt đẹp gì cho người Mỹ bản địa” , Hawking nói năm 2010, theo The Times of London

Tương tự, nhà khoa học nói về sự thấu cảm là đặc điểm ông muốn được khuếch đại, nhân rộng vì nó mang con người lại gần nhau trong an bình và tình thương.

Tam độc : Tham , Sân , Si

Sân hận không xa lạ với tất cả chúng ta, và được đề cập rất nhiều trong tư tưởng, triết lý Phật Đà. Những cách gọi thông thường là “ tức giận “, “thù hận”, sự hung hãn hay sân hận được xem như một trong “Tam Độc” của Phật giáo cùng với tham ( dục vọng, tham muốn, lòng tham) và si (si mê, vô minh, ngu tối).

“Trong Kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy rằng tam độc “tham, sân, si” là những nguyên nhân gây ra bất hạnh và phiền não, ưu tư cho con người. Tham, sân, si có thể được tìm thấy một cách dễ dàng nơi hành động, ngôn ngữ, và ý nghĩ của chính mình cũng như của kẻ khác. Bất cứ ở đâu hay lúc nào, nếu tham sân si có mặt và ngự trị thì cuộc sống riêng hay chung đều trở nên xấu xa đau khổ. Tham sân si là sản phẩm của con người và xã hội và chính chúng là nguyên nhân làm hư hại cuộc sống an lành của loài người giống như bông tre nở từ cây tre và là biểu tượng suy tàn của cây tre, nghĩa là khi tre trổ bông là lúc tre tàn lụi. ( Tìm Hiểu Kinh Pháp Cú – Tam Độc: Tham Sân Si – Tâm Minh Ngô Tằng Giao)

Những vụ phạm tội, gây sát thương, tai họa cho người của Lê Văn Luyện hay Nguyễn Đức Nghĩa và những vụ trọng án khác chỉ vì nóng giận, hằn thù ta đau lòng đọc trên nhật báo không nằm ngoài những động cơ xấu thúc đẩy bởi tam độc.

Diệt trừ tam độc bắt đầu với chính mỗi người chúng ta. Tu tập theo con đường diệt tham sân si theo giáo lý của Đức Phật là vô cùng cần thiết với những người Phật tử . Chúng ta phải kiên nhẫn hành trì để đẩy lùi các hạt giống tiêu cực như tham lam, đố kỵ, thù hằn, mê tín… sinh ra từ tam độc và diệt trừ các pháp khổ đau đồng thời tăng trưởng các hạt giống tích cực trong tâm như tình thương, cảm thông, tha thứ, .. và các pháp an lạc thêm lớn mạnh. (Sưu tầm)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Next

Return to Tản Mạn Cuộc Sống

Who is online

Users browsing this forum: Google [Bot] and 1 guest