Giây Phút Chạnh Lòng - Thế Lữ

Giây Phút Chạnh Lòng - Thế Lữ

Postby DIEU DUC » Sat Aug 30, 2014 1:13 am

Giây phút chạnh lòng

- Thế Lữ -


Tặng Nhất Linh, tác giả của "Đoạn Tuyệt"

Anh đi đường anh, tôi đường tôi,
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.
Đã quyết không mong xum họp mãi.
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?

"Non nước đang chờ gót lãng du,
Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu,
Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.

"Anh đi vui cảnh lạ, đường xa,
Đem chí bình sinh dãi nắng mưa,
Thân đã hiến cho đời gió bụi
Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ?

"Rồi có khi nào ngắm bóng mây
Chiều thu đưa lạnh gió heo may
Dừng chân trên bến sông xa vắng,
Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây;

"Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
Giam hãm thân trong cảnh nặng-nề,
Vẫn để hồn theo người lận đận;
Vẫn hằng trông đếm bước anh đi."

Lấy câu khẳng-khái tiễn đưa nhau,
Em muốn cho ta chẳng thảm sầu.
Nhưng chính lòng em còn thổn-thức,
Buồn kia em giấu được ta đâu?

Em đứng nương mình dưới gốc mai,
Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,
Cười nâng tà áo đưa lên gió,
Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng,
Nhìn nhau bình-thản lúc ra đi.
Nhưng trong khoảnh khắc thờ-ơ ấy,
Thấy cả muôn đời hận biệt-ly.

Năm năm theo tiếng gọi lên đường,
Tóc lộng tơi bời gió bốn phương.
Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại,
Để hồn mơ tới bạn quê hương.

Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
Gác tình duyên cũ chẳng đường trông.
Song le hương khói yêu đương vẫn
Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng.

Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan.
Trong lúc gần xa pháo nổ ran.
Rũ áo phong sương trên gác trọ.
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi,
Trên đường rộn rã tiếng đua cười,
Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy.
Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.

Lòng ta tha thiết đượm tình yêu,
Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều,
Mắt lệ đắm trông miền cách biệt,
Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu...

Cát bụi tung trời - Đường vất vả
Còn dài - Nhưng hãy tạm dừng chân,
Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
Chẳng biết vui buồn đón gió xuân?

Tác giả

Thế Lữ tên thật là Nguyễn Thứ Lễ, còn có bút danh Lê Ta, sinh ngày 6 tháng 10 năm 1907, tại ấp Thái Hà, Hà Nội trong một gia đình Ki tô giáo. Ông quê ở làng Phù Đổng, huyện Tiên Du (nay là Tiên Sơn, tỉnh Bắc Ninh). Ông theo người nhà lên sống ở Lạng Sơn từ nhỏ cho đến năm 11 tuổi. Năm 1918, Thế Lữ về sống ở Hải Phòng và từ năm 1925 đến năm 1928 học thành chung ở trường Bonnal (ở địa điểm nay là trường Ngô Quyền). Học đến năm thứ ba thành chung, ông thôi học lên Hà Nội học Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, sau đó một năm (1930), ông bỏ học. Năm 1932, Thế Lữ bắt đầu tham gia Tự Lực Văn Đoàn và là một trong những cây bút chủ lực của báo Phong hóa, Ngày nay, Tinh hoa. Ông mất tại Sài Gòn ngày 3 tháng 6 năm 1989, để lại cho đời nhiều tác phẩm: Mấy vần thơ, Vàng và máu, Bên đường Thiên Lôi, Gió trăng ngàn, Trại Bồ Tùng Linh, Ba hồi kinh dị, Con quỷ truyền kiếp, Lê Phong phóng viên, Gói thuốc lá, Đòn hẹn, ,…

Khi Thế Lữ viết bài này thì Việt Nam đã bị đô hộ gần 100 năm. Thế Lữ cũng như một số các bạn đã từng có cơ hội sanh Pháp du học, đậu bằng cử nhân Khoa học, vì vậy Thế Lữ và nhóm Tự Lực Văn Đoàn biết thế nào là một quốc gia có chủ quyền. Đến khi về nước, họ rất thao thức, muốn kết hợp tất cả bạn bè và tìm mọi cách đứng lên dành lại độc lập cho tổ quốc.
Bài thơ "Giây Phút Chạnh Lòng" như một khẳng định chí hướng và lý tưởng của người thanh niên trong bối cảnh lịch sử, đặt tình yêu tổ quốc quan trọng hơn tình yêu nam nữ:
Anh đi đường anh, tôi đường tôi,
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.
Đã quyết không mong xum họp mãi
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?

Đây là một bài thơ tình, khi chàng đã quyết, người thục nữ cũng cuối đầu tuân phục:
Lấy câu khẳng khái tiễn đưa nhau
Em muốn đôi ta chẳng thảm sầu

Dẫu biết vậy nhưng phút biệt ly đó làm sao giấu được niềm thổn thức từ nỗi buồn sâu thẳm:
Em đứng nương mình dưới gốc mai
Vin cành sương đọng lệ hoa rơi
Cười nâng tà áo đưa lên gió
Em bảo: hoa kia khóc hộ người

Nước mắt trong từng cánh hoa hay mắt lệ của buổi chia tay khóc giây phút sầu ly biệt ? Chỉ còn chăng là âm vọng nghẹn ngào, tắt nghẽn của ngôn ngữ đang dày xéo tâm hồn:
Nhưng trong khoảnh khắc thờ ơ ấy
Thấy cả muôn đời hận biệt ly

Tóm lại, thời rạng đông của Thơ Mới, Thế Lữ đã đưa ra, hoặc đã phát triển, những cách tân phù hợp với nhu cầu tư duy hợp lý của thời đại, những cách tân sẽ mở đường cho bút pháp nhiều nhà thơ đến sau. Do đó, Thế Lữ đã để lại cho người đồng thời kỷ niệm sâu sắc "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy". Nhận xết về Thế Lữ, những nhà phê bình sâu sắc như Đặng Tiến, như Thụy Khuê đã viết nhiều mà chúng ta có thể ghi lại một vài nét chính : Đối với nền văn học đầu của thế kỷ 20, Thế Lữ có công: chú tâm làm cho câu thơ VN mới mẻ , trong sáng và truyền cảm. Những nét mới trong thơ của ông đã hấp dẫn người đọc vì lối cách tân vần nhưng vẫn gần gũi với truyền thống, sự cách tân đó là những nét hiện thực, tượng trưng và ẩn ý. Thế Lữ xứng đáng là một trong những nhà nghệ sĩ tiên phong trong sự nghiệp sáng tạo thơ mới, xây dựng nền móng của truyền thống văn học xưa cũ thời bấy giờ.

- D Đ -

DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Return to Thơ Tiền Chiến

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron