Văn phong

Văn phong

Postby DIEU DUC » Thu Mar 06, 2014 2:04 am

Đọc Vũ Trọng Phụng qua các tác phẩm Giông Tố, Số Đỏ, Lấy Nhau Vì Tình ..., phong thái của ông không thần tượng hóa chân dung nhân vật để trở thành bất tử, nhưng các nhân vật đã sống mãi với thời gian, trong văn chương cũng như trong đời thường. Văn phong đó thể hiện qua sự sáng tạo ngôn ngữ. Những ấn tượng không thể xóa là một cụm từ hóm hỉnh, sâu sắc, đầy ẩn nghĩa. Diễn tả nhân vật bằng một thái độ ngún nguẩy, ởm ờ, nửa nạt nửa mỡ, nói vậy mà không phải vậy ...
Mẹ kiếp!
Em chả! Em chã!
Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!

- Người nghệ sĩ xuất hiện với đời là xuất hiện như một tâm hồn, chứ không phải là một kỷ xảo, một sở trường. Người đời đến với nghệ sĩ là tìm đến tâm hồn. Tìm đến ý kiến cùng tư tưởng phô diễn một cách tài hoa, lúc sâu xa, cay đắng, hay khinh bạc - lúc nghệ thuật, khi ngắn ngọn. Tác phẩm đó phát họa cho người khác một trạng thái tâm hồn.
" Văn phong của Marcel Proust dựa trên ký ức thơ mộng, trên tâm tưởng và tính chất thi ca. Kawabata thể hiện sâu sắc tâm hồn Nhật Bản - lửa, nước và tuyết ... đều viết về phụ nử với tất cả tư duy thánh thiện. Không gian của phụ nữ trong Kawabata trở thành một phong cách chiếm thẳng vào nội tâm con người. Mỗi người đàn bà qua đó là một hành tinh bí mật, là thái dương thần nữ, là chủ thể của đam mê và của dục vọng khác nhau. Phụ nữ trong Kawabata trở thành một khung kính vạn hoa, muôn màu muôn sắc( Thụy Khuê)" .

Trạng-thái-tâm-hồn là một phong thái đặc biệt của nhà văn hay thi nhân, cái cốt tủy đó tạo nên sức thu hút. Phong thái chính là cái đẹp của văn chương, là cái "duyên tinh thần", là một phong cách riêng của mỗi tác giả. Phong cách còn phải phản ảnh một quan niệm sống, một thái độ ở đời, một khung cảnh xã hội, một thời đại. Nó thiết kế các đặc điểm của một dòng dõi, một đường hướng giáo dục, một bầu không khí văn hóa ... Nó là cái dung mạo mà người đọc muốn tìm hiểu nơi tác phẩm một nhân sinh quan, hay một thái độ đối ứng trước một vấn đề - về tình yêu, về sự sống, về lẽ tử sinh - Chúng ta đi tìm một phong cách tự nhiên, đẹp đẻ, thích thú.

"Nhân ảnh con người được phân biệt thiện và ác , nhưng trong văn chương không có vấn ề thiện ác mà chỉ có văn phong đẹp hoặc xấu. Khi bắt gặp được điều đó, người đọc trở nên rộng lượng hơn để chấp nhận tác phẩm, có thể bỏ qua những cách hành văn cẩu thả hay nội dung nghèo nàn của cốt truyện,.Và cũng chính sự lựa chọn của người đọc qua những quan niệm này làm tăng giá trị của một tác phẩm (Võ Phiến)".

- D Đ-

For this message the author DIEU DUC has received thanks: 2
hat@(Fri Mar 07, 2014 3:01 am), ngoclam(Thu Mar 06, 2014 5:00 pm)
Rating:12.5%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Văn phong

Postby ngoclam » Thu Mar 06, 2014 4:49 pm

Một trong những cuộc chia tay đầy sung sướng của tôi là chia tay vợ tại siêu thị. Nhà tôi thích ngắm quần áo, giầy dép không bao giờ biết chán nhưng tôi say mê những kỹ thuật mới của đồ điện tử. “Anh đi đường anh, tôi đường tôi”, chúng tôi ly thân chớp nhoáng không bận tâm hẹn giờ gặp lại, thản nhiên vô tư như đoạn cuối “Tống Biệt Hành”

“Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say...”


Tác giả Thâm Tâm làm thơ có chừng mực, câu cuối không là: “Em thà coi như may mù bay”, bay tuốt luốt mất hút thành chấm đen tận chân trời. Hết hơi rượu, tỉnh táo lại đi vào chu kỳ “hoàng hôn” nhớ em. Tôi ăn ở cũng có hậu, nhìn ngắm T.V, tủ lạnh đã mắt, tôi lại đi tìm vợ trong bể đông người. Tôi không nhớ nhà tôi mặc quần áo màu gì, gương mặt phấn hồng hay phấn trắng, xách tay da cá sấu hay da rắn mối, … nhưng chỉ cần đảo mắt vài vòng qua những hổn hợp cao, thấp, béo, gầy, … Eureka! Tìm thấy em rồi, tình yêu vợ chồng lại tiếp nối thành công, bất kể bao lần chia ly siêu thị.

Tôi không thể giải thích tôi đã tìm kiếm vợ thất lạc trong đám đông như thế nào? Quả thật sau khi ván đã đóng thuyền mấy chục năm, tôi không nhớ chi tiết dung nhan mùa Thu vàng lá đỗ. Người ta không thể thấy chi tiết phải được soi bằng kiếng lúp và người ta cũng không thể phân biệt được chi tiết trong một bóng dáng khổng lồ. Tôi thích lý do thứ nhì vì vợ rất … vĩ đại. Có người sẽ trách tôi vô tình vì ngay cả tóc vợ vừa mới uốn, ép, xấy, nhuộm cũng không biết! Nhưng họ có hiểu rằng khi ăn dầm nằm dề cùng một người, một chỗ nhiều năm, những chi tiết đã biến thành tinh tế vô hình chỉ có trực giác mới nhìn thấy!?

“Nhìn” và “nhìn thấy” là hai chuyện vô cùng khác nhau nên mới có câu ví von: “có mắt như mù”. Cái “thấy” của mỗi cá nhân cũng có thể không giống nhau và lắm lúc mâu thuẩn. Chuyện ngụ ngôn “Người Mù Sờ Voi” cho ta một bài học về sự chính xác của chi tiết được xác định bằng kiến thức tổng thể. Khi đã có định kiến, cái thấy được bị vây kín trong tù ngục tư duy nên không thể tạo cảm thông đại chúng.

Nhà văn có thực tài phải biết “nhìn thấy” những chi tiết; Nếu không, tất cả cây cối được mô tả chỉ thuộc về sự khô khốc, tàn tạ của thế giới mùa Đông. Người đọc văn chương thiếu chi tiết giống như được mời ăn một xâu thịt nướng, thịt chả thấy đâu, chỉ còn cây que nám than trần trụi. Chi tiết là hoa lá cành để văn chương có sức sống và để tâm hồn đọc giả đơm hoa kết trái.

Trong bài “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan, sau cận cảnh “Cỏ cây chen lá đá chen hoa”, nữ sĩ vẽ bao quát viễn cảnh dưới chân đèo bằng những nét chấm phá chi tiết:

“Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà”


Vài chú tiều, sông chợ lác đác, người ít nhà thưa là những chi tiết tạo cảnh rừng núi hoang vu và sau đó là những cảm nhận bi thương trong tâm trạng hoài Lê. Ta thấy rằng những chi tiết vặt vãnh bỗng nhiên nổi bật ngồn ngộn, to lớn theo với không gian, bao trùm tịch mịch.

Chi tiết tự nó cũng phải có sức sống qua sự truyền nhiễm tâm tư, tình cảm của nhân vật hoặc tác giả. Một số nhà văn viết rất giàu chi tiết nhưng những chi tiết ấy xuất hiện như những bánh răng cưa liên kết với nhau, được quan sát một cách máy móc, mang lại cảm giác khô khan, nhạt nhẻo. Họ không hiểu rằng chi tiết chỉ có quyền tồn tại khi đã được tinh tế sàng lọc, mang tính đặc trưng mà chỉ cần phác họa là có thể tạo toàn cảnh và đặc sắc như có thể tức khắc mang một nhân vật, một hiện tượng ra ánh sáng từ hổn mang tăm tối. Có cần phải mang tất cả hoa lá, đất trời, khí hậu khi mô tả bắt đầu của mùa Xuân khi một cánh én lượn trên đường làm nên tất cả? Sử dụng nhiều chi tiết một cách bất cẩn khiến văn thơ biến thành mẫu tự lấp đầy trang giấy trống, ý tưởng rỗng tuếch, không là mũi nhọn tập trung xác định điều chi cả.

“Viết là sống”, nhà văn có tài có thể viết mà không cần sống rút kinh nghiệm mà những chi tiết rất chính xác, sống thật, nhưng chắc chắn họ có trực giác nhìn thấy những chi tiết đứng đắn về một toàn cục, và sau khi chi tiết được tinh luyện, những nét phác họa có thể kể chuyện cả một thời đại.

NL

For this message the author ngoclam has received thanks: 2
hat@(Fri Mar 07, 2014 3:01 am), Ngô Đồng(Thu Mar 06, 2014 5:23 pm)
Rating:12.5%
 
ngoclam
 
Posts: 841
Images: 832
Joined: Fri Jul 09, 2010 6:08 pm
Has thanked: 3052 times
Have thanks: 2850 times

"Sugar you you go, sugar me me go"

Postby hat@ » Fri Mar 07, 2014 3:00 am

ngoclam wrote:Một trong những cuộc chia tay đầy sung sướng của tôi là chia tay vợ tại siêu thị. Nhà tôi thích ngắm quần áo, giầy dép không bao giờ biết chán nhưng tôi say mê những kỹ thuật mới của đồ điện tử. “Anh đi đường anh, tôi đường tôi”

Thiệt tình ngoclam, tui thì khác, không bao giờ chia tay với bà xã vì đã biết từ lâu rồi, không muốn "làm ơn mắc oán" nên không còn đi chợ hay chở đi mua hàng với gia đình nữa. À, ngoclam thường nói "Sugar you you go, sugar me me go" thì phải........ :lol: :lol: :lol: ?

For this message the author hat@ has received thanks: 4
DIEU DUC(Fri Mar 07, 2014 3:09 am), lachong(Fri Mar 07, 2014 3:04 pm), ngoclam(Fri Mar 07, 2014 8:33 am), Ngô Đồng(Fri Mar 07, 2014 4:27 pm)
Rating:25%
 
hat@
 
Posts: 16611
Joined: Thu Aug 26, 2010 3:35 am
Has thanked: 28696 times
Have thanks: 52472 times

Re: Văn phong

Postby DIEU DUC » Fri Mar 07, 2014 3:20 am

Nhắc nhỏ chuyện này nghen bà con ta ,
bây giờ là rạng ngày Mùng Tám Tháng Ba, Bút Tre đã dặn chớ mà có quên, chị em phụ nữ chúng mình... dzùng lên.
Ngày ấy Adam cũng phải quét nhà, cơm bưng nước rót phe ta ... cười ruồi!

Ai quên thì ráng nhớ nha bà con cô bác . :P

For this message the author DIEU DUC has received thanks:
ngoclam(Fri Mar 07, 2014 8:34 am)
Rating:6.25%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Văn phong

Postby DIEU DUC » Fri Feb 17, 2017 11:54 pm

Văn chương là sản phẩm tinh thần của con người, sản phẩm ấy thể hiện văn phong mang dấu ấn độc d áo của cá tính sáng tạo. Nguyễn Công Hoan là một nhà văn tiền chiến, các truyện ngắn của ông thường diễn tả một "tấn trò đời" mà đặc trưng là xã hội phong kiến của thực dân ở Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20. Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan có nhiều nét gần với truyện cười dân gian, ông muốn dùng tiếng cười như một "vũ khí " để tống tiễn cái lạc hậu, bối cánh hóm hỉnh vừa châm biến vừa trào lộng nhưng linh dộng và sống thực. Những truyện ngắn Nguyễn Công Hoan với đặc điểm của nó đã nâng cao khả năng nhận thức và khám phá các hiện tượng xã hội phức tạp...

Tinh-Thần-Thể-Dục là một trong số những truyện ngắn tiêu biểu của ông.



Tinh thần thể dục - Nguyễn Công Hoan

Có lính huyện mang trát quan về làng:
Quan tri huyện huyện X.X.
Sức hương lý xã Ngũ Vọng tuân cử.

Nay thừa lệnh Tỉnh đường, ngày 19 Mars này, tức 29 tháng Giêng An Nam, tại sân vận động huyện có cuộc đá bóng thi, nhiều chiến tướng đá rất hay, mọi nhẽ.
Vậy sức các thầy phải thông báo cho dân làng biết và phải thân dẫn đủ một trăm người, đúng 12 giờ trưa đến xem, không được khiếm diện.
Những người đã cắt đi dự cuộc khánh thành sân thể dục tháng trước, thì lần này được miễn.
Ai có mặt tại sân vận động cũng phải ăn mặc tử tế, đi đứng nghiêm chỉnh, và phải vỗ tay luôn luôn, vì hôm ấy có nhiều quan khách.
Làng Ngũ Vọng lại phải có năm lá cờ, sẵn sàng từ 10 giờ sáng.
Việc này tuy là việc thể dục, nhưng các thầy không được coi thường, nếu không tuân lệnh sẽ bị cữu.

Nay sức
Lê Thăng
*
* *
Anh Mịch nhăn nhó, nói:
- Lạy ông, ông làm phúc tha cho con, mai con phải đi làm trừ nợ cho ông Nghị, kẻo ông ấy đánh chết.
Ông lý cau mặt, lắc đầu, giơ roi song to bằng ngón chân cái lên trời, dậm dọa:
- Kệ mày, theo lệnh quan, tao chiếu sổ đinh, thì lần này đến lượt mày rồi.
- Cắn cỏ con lạy ông trăm nghìn mớ lạy, ông mà bắt con đi thì ông Nghị ghét con, cả nhà con khổ.
- Thì mày hẹn làm ngày khác với ông ấy, không được à?
- Đối với ông Nghị, con là chỗ đầy tớ, con sợ lắm. Con không dám nói sai lời, vì là chỗ con nhờ vả quanh năm. Nếu không, vợ con con chết đói.
- Chết đói hay chết no, tao đây không biết, nhưng giấy quan đã sức, tao cứ phép tao làm, đứa nào không tuân, để quan gắt, tao trình thì rũ tù.
- Lạy ông, ông thương phận nào con nhờ phận ấy.
- Mặc kệ chúng bay, tao thương chúng bay, nhưng ai thương tao. Hôm ấy mày mà không đi, tao sai tuần đến gô cổ lại, đừng kêu.
*
* *
Bác Phó gái, dịu dàng, đặt cành cau lên bàn, ngồi xổm ở xó cửa, gãi tai, nói với ông lý:
- Lạy thầy, nhà con thì chưa cất cơn, mấy lại sợ thầy mắng chửi, nên không dám đến kêu. Lạy thầy, quyền phép trong tay thầy, thầy tha cho nhà con, đừng bắt nhà con đi xem đá bóng vội.
- Ồ, việc quan không phải như chuyện đàn bà của các chị!
- Thì lạy thầy, thế này, làng ta thì đông, thầy cắt ai không được. Tại nhà con ốm yếu, nên xin thầy hoãn cho đến lượt sau.
- Ốm gần chết cũng phải đi. Lệnh quan như thế. Ai cũng lấy cớ ốm yếu mà không đi, thì người ta đá bóng cho chó xem à?

- Thưa thầy, giá nhà con khỏe khoắn, thì nhà con chả dám kêu. Nhưng, thưa thầy, từ đây lên huyện, những chín cây lô mếch, sợ nhà con đi nắng thì cảm, rồi phải lại thì oan gia.
- Đây không biết, mà đây cũng không nghe đâu. Vợ chồng thu xếp với nhau thế nào, đây mặc kệ!
- Thưa, hay con nghỉ buổi chợ để đi thay nhà con có được không ạ?
- Không! Phải là đàn ông kia? Chứ nữ nhân ngoại tộc, ai kể.
Người đàn bà thở dài:
- Thế thì con biết làm thế nào được!
*
* *
Bà cụ phó Bính, mắt kèm nhèm, vừa nói, vừa cười rất vô duyên:
- Thì lòng thành, ông lý cứ nhận đi cho cháu. Cháu hôm ấy không bận đi ăn cưới thì cháu cũng xin vâng. Cháu đã thuê thằng Sang đi thay cho cháu cũng thế. Ông ngơ đi là được.
- Thế ngộ quan biết, có chết tôi không!
- Quan đếm đủ đầu người là xong, chứ ai xem thẻ mà ông sợ.
- Tôi nhận lễ của con bà mà tôi lo lắm. Việc quan nào phải việc chơi.
- Thì cũng như ông làm phúc ấy mà lị.
- Nhưng thằng Sang có khăn áo tử tế, hay lại ăn mặc như thằng ăn mày ấy.
- Ông không phải lo việc ấy. Nó đã dạm mượn được đủ cả rồi. Cháu mặc cả và đã khoán đủ với nó như thế.
Ông lý nhăn mặt, nhặt ba hào, bỏ túi:
- Làm việc mà cứ gặp phải những người như con bà, thì tôi đến chết mất.
- Thì ông không cho phép cháu ở nhà, cháu phải thuê người khác đi thay cũng thế chứ gì.
- Thế đến gà gáy hôm 29, bà phải bảo thằng Sang chực sẵn ở đình, tôi dẫn đi.
- ấy, ông cho nó cơm nước thong thả đã chứ. Đá bóng ít ra ba bốn giờ chiều mới bắt đầu kia mà. Tôi tưởng mười hai giờ ở nhà đi cũng vừa. Buổi sáng, tôi còn mượn nó cuốc mảnh vườn.
- Ba bốn giờ chiều mới bắt đầu, nhưng quan bắt đến huyện từ 12 giờ trưa. Để ngài điểm. Mà quan sức mười hai giờ, thì mình phải đến từ 11 giờ cho sớm sủa. Vả lại, tôi còn phải mang cờ lên lúc 10 giờ, thì chả đi từ năm sáu giờ thì đi vào lúc nào? Cho nên, mọi người phải chờ tôi ở đình từ gà gáy.
- Thế thì sớm quá.
Ông Lý gắt:
- Tôi không lôi thôi. Bà không bằng lòng thế, thì tôi cứ bắt đích danh con bà. Mặc kệ!
Bà phó sợ hãi:
- Không, lệnh ông thì thế nào tôi chả phải nghe. Là tôi nói chuyện thế đấy chứ.
- Mấy lị bao nhiêu người đều phải thế, chứ riêng gì bà. Bà bảo thằng Sang nắm cơm từ chiều hôm trước, chứ sáng hôm ấy dậy mới thổi thì không kịp đâu.
- Vâng.
*
* *
Ngay từ sáng tờ mờ hôm 29, ở sân đình làng Ngũ Vọng, đã có tiếng ông lý quát tháo om sòm:
- Thiếu những mười tám thằng kia à? Tuần đâu, đến tận nhà chúng nó, lôi cổ chúng nó ra đây. Chứ đã hẹn đi lại còn định chuồn phỏng!
Sau tiếng dạ ran, những ngọn đuốc linh tinh kéo đi các ngả. Ông lý dặn theo, tiếng oang oang:

- Hễ đứa nào láo, cứ đánh sặc tiết chúng nó ra, tội vạ ông chịu. Mẹ bố chúng nó! Việc quan thế này chết cha người ta không! Chúng bay gô cổ cả, giải cho được ra đây cho ông!
Lại một tiếng dạ nữa, giữa những tiếng chó rống dậy. Ngọn lửa đỏ như nổi lềnh bềnh trong biển sương mù.
Thì đại khái cái cảnh diễn ra như thế này:
Hai người tuần, một người cầm đuốc, một người cầm tay thước, đạp cửa vào nhà thằng Cò. Sau khi tìm sục khắp gian ngoài, buồng trong, không thấy một ai, họ xuống bếp, chọc tay thước vào cót gio và bồ trấu. Rồi họ lùng ra mé sau nhà. Cũng vô hiệu.
Nhưng bỗng có tiếng trẻ khóc thét lên, thì hai anh tuần mới khám phá ra chỗ người trốn: Thằng Cò nằm ẹp với con ở cạnh đống rơm, phủ lên mình đầy rơm.
Nó bị lôi ra ngoài. Nó van lạy:
- Lạy các bác, các bác cho tôi ở nhà làm ăn.
- Sao anh đã hẹn với ông lý, lại không đi, để ông ấy chửi địa lên kia kìa.
- Tôi đi thì tôi mất cả ngày, mà mất buổi làm thì tôi với cháu nhịn đói.
- Tôi không biết!
- Mấy lị tôi không mượn đâu được quần áo.
- Không biết! Anh ra đình mà kêu với ông lý.
Thằng bé con nhắm nghiền mắt, ôm chặt lấy bố. Nó sợ quá, không khóc được nữa. Thằng Cò chưa kịp trả lời, đã bị lôi sềnh sệch đi.
*
* *
Cuộc săn dù ráo riết đến đâu cũng không sao tróc đủ một trăm người phải đi xem đá bóng. Dăm sáu anh khôn ngoan, đã kéo đến ngủ nhờ nhà khác, hoặc làng khác. Họ làm như lánh nạn.
Khi thấy đã chậm giờ, ông lý trưởng nghiến răng nói:
- Chúng nó ngu như lợn. Người ta cho xem đá bóng chứ ai làm gì mà cũng phải bắt. Rồi quan thấy không đủ số, lại chửi ông không tận tâm.
Rồi ông ra lệnh:
- Chín mươi tư thằng ở đây, xếp hàng năm lại, đi cho đều bước. Tuần chúng bay phải kèm chung quanh giúp tao. Đứa nào mà trốn về thì ông bảo.
Đoạn ông lo lắng, đi cuối cùng, mắt nhanh nhẹn để coi cẩn thận như coi tù binh.
- Mẹ bố chúng nó, cho đi xem đá bóng chứ ai giết chết mà phải trốn như trốn giặc!

Tiểu thuyết thứ bảy, số 251; 1939
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Văn phong

Postby DIEU DUC » Fri Sep 22, 2017 8:16 pm

Sơ lược cách viết nhà văn

Võ Kỳ Điền


Trích đối thoại nhà văn Phan Thị Trọng Tuyến và Võ Kỳ Điền:


Phan Thị Trọng Tuyến:

– A, tại em viết truyện, tưởng tượng đủ thứ, hehe, một chị bạn khen em nói dóc như thiệt!

Võ Kỳ Điền:

– Anh ở Laval thuộc Québec, Phan Thị Trọng Tuyến ơi! Xa thiệt là xa với Paris của em gần 7,8 giờ bay lận. Anh cũng bị độc giả hỏi tới hỏi lui như vậy hoài hà. Nhà văn mà viết thiệt thì đâu phải là nhà văn. Mà nhà văn viết láo ai mà đọc. Muốn biết cách viết của nhà văn như thế nào thì rán mà tìm giữa hai hàng chữ… coi cách họ viết ra sao. Đó là bút pháp của mỗi người (style) Phải không nè? À, đúng rồi, nói dóc mà thiên hạ cứ tưởng mình nói thiệt, mới đúng là tay cao thủ. Trong văn chương anh em mình thường gọi là hư cấu… là chuyện không có thiệt. Tiểu thuyết là gì? Tiểu là nhỏ, là vụn vặt, còn thuyết là câu chuyện. Câu chuyện vụn vặt là gì… là nói tầm bậy tầm bạ, chớ còn gì nữa! Hồi xưa các nhà nho học để thi cử, không được đọc tiểu thuyết vì là ngoại thư. Chỉ đọc chơi thôi, khi trà dư tữu hậu. Rõ như ban ngày. Còn bây giờ chúng ta muốn đọc sự thật thì nên đọc báo, các ký giả họ viết chính xác từng giờ giấc, các chi tiết và số lượng, các biến cố xảy ra trong ngày… Những vị đó là nhà báo, không phải là nhà văn.

– Nhà báo mà viết bậy, đặt điều sai sự thật… là nhà báo thiếu lương tâm, không chuyên nghiệp, độc giả sẽ đánh giá thấp, coi thường (như chuyện Con Ma Vú Dài, Chuyện Khỉ Cà Mau của bà Bút Trà, cậu bé Lê Văn Tám tẩm xăng bật lửa rồi chạy vô đốt kho xăng Nhà Bè.vv….)

– Nhà văn mà viết bậy không giống sự thật thì độc giả sẽ chê trách vì thiếu quan sát, thiếu kinh nghiệm trong cuộc sống. Nhưng phải phân biệt và để ý chỗ nầy: Cái thấy, cái nghe của nhà văn khác cái thấy và cái nghe của độc giả. Nó khác xa lắm. Như ông Kim Dung nói Trương Vô Kỵ vẽ lông mày cho Triệu Mẫn trên đỉnh Quang Minh, các bạn tin không? Trịnh Công Sơn nói – Khóc tới đầy hồ nước mắt long lanh… bạn thấy thế nào? Nguyễn Tất Nhiên nói – Mưa rơi trên tượng đá, mưa rơi trên mặt Duyên… Có thật ổng thấy mưa rơi trên mặt cô Duyên lúc đó hay không? và tại sao khi nghe tới các chuyện nói quá sự thật như vậy chúng ta lại say mê. Đúng vậy, đó là cái thấy của nhà văn, nhà thơ khác lắm so với cái thấy của chúng ta và không thể nói là thấy như vậy là trật, là sai. Đó là cái thấy của người nghệ sĩ, họ làm đẹp cho cuộc đời. Nó rất cần cho đời sống nầy, ngoài cơm ăn, áo mặc!

Viết tới đây tôi ngưng không đành lòng. Làm sao mà tôi quên được bài thơ “Giặt Áo Quần Cho Vợ” của thi sĩ Luân Hoán, ông bạn vàng thân quí của tôi. Tôi mê thơ bạn từ khi còn đi học. Qua tới đây may mắn kết thân thành bạn bè. Khen bạn thì mắc cở lắm vì tại sao lại làm một chuyện dư thừa. Nhưng do nhắc tới cái thấy của nhà văn nhà thơ, bật nhớ tới bạn hiền, bèn chép lại bài thơ đã thuộc từ lâu, dù chỉ đọc qua có một lần:

GIẶT ÁO QUẦN CHO VỢ

trộn chút tình ta vào trong bột giặt
vò nhẹ nhàng bởi lo sợ em đau
vải còn đượm mùi thịt da em thơm ngát
tay bùi ngùi như đang vuốt ve nhau

Trời đất ơi! đã ơi là đã. Giặt quần áo là một cực hình, khổ muốn chết, vậy mà nghe ông tả, tôi cũng muốn ôm đống quần áo dơ mà đi giặt nè. Mà nè ông bạn, ở Canada gần mấy chục năm nay, làm gì có chuyện giặt quần áo kiểu như ở xứ Quảng Nam của ông bạn vậy? Máy giặt không hà. Rõ ràng là ông bạn tưởng tượng chuyện trăm năm hồi trước, rồi nói láo ào ào… Vậy mà không ai để ý gì ráo trọi, lại xúm nhau say mê, trong đó có bạn ông là tôi đây nè. Hèn chi các giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc ngày xưa, một mình ông ẳm ráo trọi. Bài thơ tả chuyện tình yêu vợ chồng, không đả động tới chuyện hôn hít yêu đương gì ráo trọi… Vậy mà độc giả vẫn thấy nó ẩn hiện, thấp thoáng phía sau những hàng chữ. Bội phục, bội phục.

Ngày nào bạn cho tôi mượn đỡ cặp mắt kiếng để tôi đeo… cho cái thấy của mình cũng giống được chút đỉnh như bạn. Nói theo sư phụ Kim Thánh Thán: – Chẳng cũng sướng sao.

Võ Kỳ Điền
(30-8-2017)
DIEU DUC
 
Posts: 9372
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times


Return to Thơ Tiền Chiến

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron