Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Postby Duyên Chi » Mon Aug 22, 2011 8:58 pm

Nhớ Cố Nhân

Khanh của Hoàng ơi lửa bốn phương
Khói lên ngùn ngụt chén tha hương
Nghe vang sóng rượu niềm ly tán
Trạnh xót nòi thơ buổi nhiễu nhương
Biết có đêm nào trăng Thủy Tạ
Ngâm cùng ai nữa kịch Anh Nương
Dệt khôn thành mộng tơ tầm rối
Mây cách non Vu nhớ lạ thường

Mây cách non Vu nhớ lạ thường
Chiêm bao lẩn quất bướm mê đường
Tình si hận đã mành ngưng máu
Người ngọc hoa chưa bóng gợn tường
Mấy thuở còn thơm trang Dị Sử
Muôn đời vẫn đẹp gái Tây Sương
Cố Đô một buổi lầm chinh chiến
Vầng nguyệt chia hai vạn dặm trường

Vầng nguyệt chia hai vạn dặm trường
Đêm sầu lữ quán tóc pha sương
Xanh xanh cỏ ngút bao hàng lệ
Bằn bặt hoa chìm nửa phiến gương
Liễu biếc loi thoi bờ rủ oán
Sen vàng lững đững gót bay hương
Chờ nhau chẳng gặp nhau trong mộng
Vẳng tiếng gà lên chợt nhớ thương

Vẳng tiếng gà lên chợt nhớ thương
Dòng châu hoen gối đẫm canh trường
Theo màu ngọc tỏ ghê màu tuyết
Đè chữ "tư" nằm cạnh chữ "tương"
Cả một mùa say duyên nghệ thuật
Nửa năm trời lỡ hẹn yêu đương
Bèo đây hoa đấy dù trôi giạt
Hai ngả quỳ tâm vẫn hướng dương

Hai ngả quỳ tâm vẫn hướng dương
Kẻ đầu sông kẻ cuối sông Tương
Kìa mây kìa sóng lòng xa gửi
Này kịch này thơ nợ trót vương
Tiên dịch còn thơm lời ký chú
Thần giao chẳng lẽ thuyết hoang đường
Trang thơ đọc lại bài trao ý
Vần dậy men nồng nhạc chuyển hương

Vần dậy men nồng nhạc chuyển hương
Nét thon mềm mại gợi vóc băng sương
Hôn nhòe cặp má hoa bên cửa
Ghì hẫng đôi tay nguyệt trước giường
Tỉnh, bẽ bàng duyên, vò nát mộng
Nằm, điên cuồng nhớ, đập tan gương
Đêm nào, Khanh nhỉ! tình ta mới
Hà Nội đèn treo đỏ phố phường

Hà Nội đèn treo đỏ phố phường
Sóng hồ trăng giãi bập bềnh sương
Một trời thu ngủ men hoàng cúc
Đôi bạn tình say mộng viễn phương
Kìa ý đàn trao mười nẻo gió
Đây lòng hoa mở bốn mùa hương
Ôi thôi, khoảnh khắc dâu thành bể
Gươm báu rùa thiêng cũng đoạn trường

Gươm báu rùa thiêng cũng đoạn trường
Nhớ nơi kỳ ngộ hứng thê lương
Sao nằm quạnh quẽ mờ sông Hán
Sầu chất bao la hẹp điệu Đường
Lòng nghệ sĩ mơ tình tuyệt mỹ
Cây Hàm Dương cách khói Tiêu Tương
Chia ta đằng đẳng năm già nửa
Một trái tim mềm trĩu nhớ thương

Một trái tim mềm trĩu nhớ thương
Ngờ đâu tan tác cánh uyên ương
Kiếp phiêu bồng ấy đời thi bá
Nẻo định tình kia bụi chiến trường
Sông thẳm non cao hồn Thục Đế
Mây gầy mưa quạnh giấc Tương Vương
Ai đi chốn cũ giùm ta nhắn
Rằng kẻ vào Ngô nhớ Lạc Dương

Rằng kẻ vào Ngô nhớ Lạc Dương
Lòng băng chẳng thẹn với đài gương
Ngâm câu chiết liễu còn sa lệ
Ngược nẻo tiền thân ướm hỏi đường
Khói ngút ba canh hồn bướm lẩn
Tơ chia mười mối ruột tầm vương
Đèn hoa chợt thắm môi hàm tiếu
Khanh đã về trong lửa Túy hương

Vũ Hoàng Chương

For this message the author Duyên Chi has received thanks: 4
DIEU DUC(Mon Aug 22, 2011 10:41 pm), hat@(Tue Aug 23, 2011 1:39 pm), KHÚC MINH HƯƠNG(Tue Aug 23, 2011 6:20 pm), sông trăng(Mon Aug 22, 2011 11:44 pm)
Rating:25%
 
Duyên Chi
 
Posts: 7371
Images: 33
Joined: Wed Sep 01, 2010 7:03 am
Has thanked: 33935 times
Have thanks: 25831 times

Re: Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Postby DIEU DUC » Mon Aug 22, 2011 11:43 pm

Ảnh trong thơ

Cố nhân hởi là hình hay bóng
Tìm nhau , chỉ thấy bóng trăng soi
Mây thu dệt mộng , tơ tầm rối
Chiếc lá xanh sao vội úa vàng

Thu đã về chưa ? đóm lửa tàn
Giật mình , nghe tiếng lá khua vang
Thổn thức , bàng hoàng , tim vỗ sóng
Âm vang lồng lộng , tiếng ai về

Dung nhan, ai vẽ màu mây bạc
Nhuộm mắt thuyền xưa vạc tím huyền
Nụ hôn nhòa nhạt , duyên phai lạc
Cố nhân , chi , lỡ bước hoa khai

Đối bóng, trăng nửa vầng nguyệt lạnh
Tỉnh say , quên nhớ , lệ đôi hàng
Võng đêm sa mạc tình tri kỷ
Cây Hàm Dương vọng khói Tiêu Tương

Một trời thu rũ màu hoa cúc
Cho lá thu vàng tan tác bay .
D Đ

For this message the author DIEU DUC has received thanks: 5
Duyên Chi(Tue Aug 23, 2011 4:17 pm), hat@(Tue Aug 23, 2011 1:39 pm), KHÚC MINH HƯƠNG(Tue Aug 23, 2011 6:21 pm), rachgia(Mon Aug 22, 2011 11:56 pm), sông trăng(Mon Aug 22, 2011 11:45 pm)
Rating:31.25%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9367
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Nhớ Cố Nhân = Nhớ người quá cố

Postby hat@ » Tue Aug 23, 2011 1:44 pm

Nhớ Cố Nhân = Nhớ người quá cố, vừa phải thôi chứ cô nương. Hat@ còn sống nên không nhớ gì sao......hihihi ?

For this message the author hat@ has received thanks: 3
DIEU DUC(Tue Aug 23, 2011 9:42 pm), Duyên Chi(Tue Aug 23, 2011 4:17 pm), KHÚC MINH HƯƠNG(Tue Aug 23, 2011 6:21 pm)
Rating:18.75%
 
hat@
 
Posts: 16608
Joined: Thu Aug 26, 2010 3:35 am
Has thanked: 28690 times
Have thanks: 52463 times

Re: Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Postby KHÚC MINH HƯƠNG » Tue Aug 23, 2011 6:27 pm


Cám ơn Duyên Chi đã post thơ của Thi Sĩ Vũ Hoàng Chương .
khuc khích phụ với Duyên Chi đây .
Mời các bạn đọc bài thơ

TIẾNG ĐÓ NGƯỜI ĐÂU
Vũ Hoàng Chương
(Tiếc thương Đinh Hùng)

* Nàng Vân tức Vân Muội, tên vở kịch thơ của Vũ Hoàng Chương, do Đinh Hùng đóng vai Vân Muội dưới tên Hoài Điệp.

“ Tiếng nói Thi ca miền Tự Do…”
Mười hai năm trước giữa Sài Đô
Cất lên cao vút nghe đồng vọng
Cả khối băng kia ngọc đáy hồ !
Chắc cũng nao nao giòng Bến Hải
Cùng ba mươi sáu phố phường xưa
Đêm nay, vẫn tiếng ai sang sảng
Trời hỡi mà sao nghẹn gió mưa !
Vĩ tuyến nào đây toan dứt phựt?
Lâu rồi căng thẳng với dây thơ !

“Đây Tao Đàn….”, sóng truyền thanh nổi
Ai có nghe chăng lọt gió mồ?
Ai có thấy chăng hồn nước réo?
Cửa Hàn sương quyện khói sông Lô…
Người mê hơi đất nay về đất,
Hiểu nghĩa vầng trăng huyết dụ chưa?
Hai mươi tám giọt sao mờ,
Tàn đêm lửa quỷ, bất ngờ hài tiên
Ờ, đây mới thực người quen:
Khói thơ là áo, hoa đèn là thân
Với ta, chỉ một nàng Vân *
Kể chi xác mượn, phong trần bấy nay
Hé môi giọng chập chờn lay:
“Đinh Hùng”, tên họ ai đây thế Hoàng ?

Cơn trường mộng, kiếp đi hoang
Ném xa kỷ niệm ngoài khoang phiêu bồng
Quen nhau họa có vân mòng
Còn tên còn họ là không còn gì !
Ngẩng trông, khói lọt hàng mi
Phút giây mình đã quên đi chính mình
Nhưng quên người, hỏi sao đành?
Mấy luân hồi nữa cho lành vết thương !

Ngâm câu “Yếm tác nhân gian ngữ”
Giục ngọn đèn thu nở thịt xương
Đôi ta lại một chiếu giường
Cười rung bóng quỷ Vô thường ngoài kia !

(tại Sài Đô, khởi viết đêm 23 tháng 7 Đinh Mùi 1967 – hoàn tất đêm Trung Thu)
ktmh

For this message the author KHÚC MINH HƯƠNG has received thanks: 2
DIEU DUC(Tue Aug 23, 2011 9:43 pm), Duyên Chi(Tue Aug 23, 2011 10:31 pm)
Rating:12.5%
 
User avatar
KHÚC MINH HƯƠNG
 
Posts: 4529
Images: 1
Joined: Mon Jul 12, 2010 11:13 am
Has thanked: 13845 times
Have thanks: 12301 times

Re: Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Postby DIEU DUC » Thu Aug 25, 2011 12:02 am

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương bước vào thi đàn trong thời gian huy hoàng của nền thơ mới , cùng sự xuất hiện đồng thời với những nhà thơ nổi tiếng
như Nguyễn Bính, Thâm Tâm , Đinh Hùng, TTKH, Xuân Diệu , Huy Cận , Phan Khôi , Bàng Bá Lân ... Nhưng sự khác biệt của ông là không hoàn toàn cách tân theo khuyng hướng Tây học , mà đó là sự dung hòa giữa cái cũ và mới. Họ Vũ có cái nhìn bao quát , lời thơ thường hướng về
những diễn tiến đã qua bằng sự trầm tư của mẫu người hoài cổ .

Trong một câu hỏi về Độc giả thắc mắcđã đăng trên tờ Làng Văn số 214 ( phát hành năm 2001) có câu hỏi như sau :
- Tôi nghe nói Vũ Hoàng Chương được tôn lên làm Vua thơ Việt Nam . Ai tôn việc này vậy ? Và bác Bút Chì thấy thi sĩ họ Vũ có xứng đáng với danh hiệu ấy không ?
Trả lời :
- Người đầu tiên gọi Vũ Hoàng Chương là" Vua thơ Việt Nam " là Nhất Linh , vào năm 1960 trên diễn đàn Trung tâm Bút Việt tại Sài Gòn.
Người thứ hai tôn thơ Vũ Hoàng Chương " hay nhất Việt Nam " là Đào Duy Anh . Trước khi Vũ Hoàng Chương qua đời, Đào Duy Anh tuyên bố
tại số 4 Duy Tân Sài Gòn: thi sĩ Á Đông trước đây có hai người , là Lý Bạch và Vũ Hoàng Chương .

Nhận định về họ Vũ , nhà văn Tạ Tỵ đã viết như sau :
" Vũ là tượng hình cô liêu đứng trong vòm trời quá khứ, là ánh sáng ngọn hải đăng le lói giữa đêm khuya mịt mùng sóng vỗ . Vũ lắng nghe hồn mình trãi rộng trên mỗi con nước đại dương và thầm ước sẽ tìm được trong sự luân lưu đó chút hơi thở của người xưa vọng đến. Ánh sáng của ngọn hải đăng vẫn le lói mỗi đêm và đại dương vẫn cứ luân lưu theo chu kỳ miên viễn , có chăng chỉ còn lại niềm tưởng vọng giữa sự sống hôm nay gởi về sự chết hôm qua bằng môi trường suy cảm. Vũ lựa chọn khổ đau và đam mê hủy diệt . Vũ khước từ công danh phú quí mà cuộc đời đã trao tặng sau những năm đèn sách mà chọn lấy nghiệp thi ca . Trong nỗi vò xé tâm linh của một kẻ đầu thai lầm thế kỷ , tâm linh Vũ bị vò xé giữa cuộc sống khắc nghiệt , Vũ như cánh chim bị buông cung rã cánh, nhìn thân phận trôi đi như ảo ảnh để nuối tiếc giấc mơ thành bướm thuở nào " .
Tình yêu và Thơ say là chất men đã tạo cho họ Vũ nguồn rung cảm trong thơ, đó là mối tình đầu tan vỡ và sự khao khát tìm quên trong lạc thú say . Say thơ , say đàn , say tình , say rượu, say thuốc phiện .

Với tình yêu , chàng cất lời lời vui như một sự khám phá :
Anh biết em từ độ
Em mới tuổi hai mươi
Anh yêu em từ thuở
Em còn tóc xỏa vai

Đắm mình trong hương vị tình yêu , chàng hờn dỗi nhẹ nhàng :
Tối qua em ngồi học
Lơ đãng nhìn đâu đâu đâu
Dưới đèn anh thoáng nhận
Nét mặt em rầu rầu ...

Sao em khóc vì đâu hờn tủi ?
Em buồn có phải lỗi tại anh ?...
Ngoài hiên vẳng gió vàng rụng đến
Ngọn tường vi xuống mãi chiếc liềm cong
Đêm gần khuya sương đổ
Anh thấy ướt vai áo
Anh thấy lạnh trong lòng ( Hờn dỗi )

Yêu nhiều , để rồi đau khổ khi kẻ ở người đi . Nỗi đau như xé nát tâm can , như rạch nát nỗi lòng :
Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư...
Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ
Tình hé nụ bừng thơm trên nếp giấy ...
Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiép
Tình mười năm còn lại chút này thôi
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó .

Để tìm quên , thi sĩ giải sầu bằng cách chìm đắm nỗi lòng vào men say :
Trong men cháy giác quan vừa bén lửa
Say không còn biết chi đời
Nhưng em ơi !
Đất trời nghiêng ngửa,
Mà trước mắt thành sầu chưa sụp đổ.
Đất trời nghiêng ngữa '
thành sầu không sụp đổ em ơi !

Có men nồng, có rượu cay nhưng nỗi buồn không dung thứ :
Có ai say để quên sầu
Lòng ta lảo đảo càng say vết buồn .

Ngoài tình yêu và thơ say , trong hoàn cảnh sôi sục của lòng dân về vấn đề xâm lấn biên giới và đảo biển của Trung Quốc hiện nay, bài thơ
Bài Ca Bình Bắc
củaVũ Hoàng Chương xứng đáng là một trong số 10 bài thơ hay nhất của VN tự do trước năm 75 theo sự bình chọn
của người chủ trương Làng Văn trước đây . Bài thơ nói lên tinh thần dân tộc và khí khái can cường của tiền nhân , vị Anh hùng áo vải đất
Lam Sơn đã chiến thắng oanh liệt vì ý chí của toàn dân .
trích đoạn :Ôi Nguyễn Huệ người anh hùng áo vải
Muôn chiến công, một chiến công dồn lại
Một tấm lòng, muôn vạn tấm lòng mang.
Ngọn kiếm trỏ, bao cánh tay hăng hái
Ngọn cờ vung, bao tính mệnh sẵn sàng.
Người cất bước, cả non sông một dải
Vươn mình theo – dãy Hoành Sơn mê mải
Chạy dọc lên thông cảm ý ngang tàng.
Cũng chồm dậy đáp lời hô vĩ đại
Chín con rồng bơi ngược Cửu Long giang
Người ra Bắc, oai thanh mờ nhật nguyệt
Khí thế kia làm rung động càn khôn.
Lệnh ban xuống, lời lời tâm huyết
Nẻo trường chinh ai dám bước chân chồn.
Gươm thiên cựa vỏ,
Giặc không mồ chôn.
Voi thiên chuyển vó,
Nát lũy, tan đồn
Ôi một hành ca hề, gào mây, thét gió,
Mà ý tướng, lòng quân hề, bền sắt, tươi son.

D Đ

For this message the author DIEU DUC has received thanks: 2
Duyên Chi(Thu Aug 25, 2011 4:46 pm), KHÚC MINH HƯƠNG(Thu Aug 25, 2011 1:20 pm)
Rating:12.5%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9367
Images: 3009
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Nhớ Cố Nhân - Vũ Hoàng Chương

Postby KHÚC MINH HƯƠNG » Thu Aug 25, 2011 1:24 pm

Diệu Đức ơi , thật là công phu với những trích dẫn ra đây cho các bạn cùng đọc để hiểu thêm về thi sĩ Vũ Hoàng Chương . Cám ơn Diệu Đức nhiều .LanLang nói chí lý lắm mà ! :D
ktmh

For this message the author KHÚC MINH HƯƠNG has received thanks:
Duyên Chi(Thu Aug 25, 2011 4:46 pm)
Rating:6.25%
 
User avatar
KHÚC MINH HƯƠNG
 
Posts: 4529
Images: 1
Joined: Mon Jul 12, 2010 11:13 am
Has thanked: 13845 times
Have thanks: 12301 times


Return to Thơ Tiền Chiến

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron