Truyện hay thật ngắn

Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Wed Mar 20, 2013 11:49 pm

Hai cái đuôi hay nhà triết học đa nguyên .
- Augusto Monterroso -

Giai thoại kể rằng có một nhà triết học đa nguyên mỗi sáng thường tản bộ qua ngôi chợ đông đúc của một thành phố cổ. Vì nhà triết học được ca tụng như một nhà quán triệt cõi Tự Nhiên, dân chúng thường tìm đến ông để nhờ ông giải quyết những chuyện xung đột và những mối hoài nghi phứt tạp nhất.
Một hôm có một con chó xoay mòng mòng cực nhanh, đuổi theo cắn cái đuôi của chính nó, khiến bọn trẻ nhỏ đến xung quanh và cười lên ầm ỉ . Chứng kiến cảnh ấy, một số thương nhân lo lắng hỏi nhà triết học tại sao con chó hành động như thế, và liệu đó có thể là một điềm gở hay chăng.
Nhà triết học giải thích rằng con chó cắn cái đuôi của nó chỉ vì nó muốn bắt rận.
Nghe thế, sự thắc mắc của mọi người được thỏa mãn, và họ an tâm quay về với công việc của họ.
Lần khác, một người chuyên thổi kèn quyến rũ loài rắn mở một giỏ đựng rắn cho quần chúng thưởng lãm. Trong bầy rắn có một con đang cắn cái đuôi của chính nó, khiến bọn trẻ nhỏ lo lắng và đám người lớn bật cười.
Khi bọn trẻ nhỏ lo lắng đến hỏi nhà triết học tại sao con rắn có hành động như thế, ông trả lời một con rắn cắn cái đuôi của nó là biểu tượng cho sự Vô Hạn và sự Tái Sinh Vĩnh Viễn của con người, mọt sự kiện và vạn vật , và đó là ý nghĩa của hình ảnh con rắn cắn cái đuôi của nó.
Một lần nữa, mọi người được thỏa mãn và quay về với công việc của họ.


Nhật thực

Khi sư huynh Bartolome Arraazola cảm thấy mình đã đi lạc đường, ông chấp nhận rằng không còn gì cứu ông được nữa. Vùng rừng núi của xứ Guatamala đã đánh bẫy ông một cách dứt khoát và vĩnh viễn. Đối diện với sự khiếm khuyết về kiến thức địa hình học của mình, ông ngồi lặng lẻ chờ chết. Ông muốn chết tại đó, một cách vô vọng và cô đơn, với tâm tưởng hướng về đất nước Tây Ban Nha xa xôi, đặc biệt hướng về chủng viện Los Abrojos nơi vua Carlos đệ Ngũ có lần đã ghé đến viếng và nói với ông rằng Ngài tin tưởng vào ý chí mãnh liệt của ông trong công việc cứu chuộc.
Khi thức giấc, ông thấy mình bị vây quanh bởi một nhóm thổ dân với nét mặt lạnh lùng đang sẳn sàng hiến tế ông trước một bàn thờ , cái bàn thờ mà Bartolome cảm thấy dường như đang là nơi cuối cùng ông sẽ an nghĩ, trút bỏ những nỗi sợ, trút bỏ số phận, và trút bỏ chính mình.
Ba năm sống tại miền đất ấy đã cho ông một hiểu biết tương đối về các thứ tiếng thổ dân. Ông thử làm một điếu gì đó. Ông nói vài chữ, và họ hiểu ông.
Thế rồi ông nảy ra một ý tưởng ông cho là xứng đáng với tài năng, vốn văn hóa quảng bá và kiến thức thâm thúy về Aristotle của ông. Ông nhớ rằng hiện tượng nhật thực toàn phần sẽ xảy ra trong ngày hôm ấy, và tận thâm tâm ông quyết định sử dụng cái kiến thức đó để đánh lừa những kẻ áp chế, và để tự cứu mình.
" Nếu các người giết ta " ông nói với họ; " ta sẽ làm mặt trời trên thiên đỉnh trở nên tăm tối ".
Những người thổ dân nhìn chòng chọc vào mắt ông, và Bartolome Arazola bắt gặp sự kinh ngạt trong mắt họ. Ông thấy họ trao đổi với nhau một lát, và ông kiên nhẫn chờ đợi, với một chút khinh thị.
Hai giờ sau đó, trái tim sư huynh B. Arrazola đổ máu xối xả trên hòn đá hiến tế ( lấp lánh dưới ánh sáng mờ của mặt trời nhật thực ), trong khi một thổ dân đọc với giọng trầm đều, thong thả cái danh sách dài vô tận ghi từng ngày có nhật thực và nguyệt thực mà các nhà thiên văn học của dân tộc Maya đã tiên tri và ghi vào những bộ điển thư của họ, không cần sự hổ trợ quí báu của Aristotle.
- Bản dịch : Hoàng Ngọc Tuấn -


Nhà văn Augusto Monterroso sinh quán tại Honduras năm 1921, ông lừng danh như một thiên tài của truyện cực ngắn , và được xem như một trong những nhà văn lớn nhất và đặc thù nhất trong văn chương Mỹ La-Tinh của thế kỷ 20. Hơn thế nữa, nhiều nhà văn lớn đã ca ngợi Ông như là một " nhà văn của các nhà văn " . Augusto M. đã nhận được rất nhiều giải thưởng văn chương cao quý vào các năm 1975 , 1988 , 1966 , 2000 ,
Ông mất tại Mexico năm 2003 vì một cơn đau tim .

For this message the author DIEU DUC has received thanks:
htdbui(Thu Mar 21, 2013 6:15 am)
Rating:6.25%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Tue Oct 28, 2014 10:52 pm

Truyện ngắn nho nhỏ

- Tiểu Tử -

Trong đời tôi, tôi đã nghe kể lại hay chính tôi đã mục kích rất nhiều chuyện nho nhỏ, những chuyện tầm thường không có gì "éo le gút mắt" hết, những chuyện mà tôi cho là có nghe qua hay thấy qua rồi bỏ cũng không sao.

Vì vậy, tôi coi thường những chuyện nho nhỏ.

Gần đây, một chuyện nho nhỏ xảy đến cho tôi đã làm tôi suy nghĩ. Thì ra chuyện nho nhỏ có khi chứa đựng một bài học lớn mà con người không để ý,

Vì chỉ quen nhìn những chuyện lớn, những chuyện "đập vào mắt", xưa nay…

Rồi tôi tẳn mẳn ngồi nhớ lại từng chuyện nho nhỏ, để thấy mỗi chuyện là một nét chấm phá của cuộc đời, có chuyện còn mang vài ẩn dụ để con người suy gẫm.

Vậy là tôi lần mò viết lại, không cần thứ tự lớp lang, không cần chọn lựa loại chuyện này hay loại chuyện nọ.

Mời các bạn cùng tôi đi lần vào những chuyện nho nhỏ này để cảm nhận thi vị của cuộc sống đang nằm đầy ở trong đó, và nó thật là gần gũi với mình như hơi thở như nhịp tim …

BÀ ĐẦM GIÀ VÀ ANH VIỆT NAM

Chuyện xảy ra ở ngoại ô Paris (Pháp)

Hôm đó, trên đường về nhà, tôi gặp một người đàn ông Pháp cỡ bốn mươi tuổi ăn mặc đàng hoàng, kè theo hỏi:

- Xin lỗi! Ông là người Tàu hay người Việt Nam?

Tôi dừng lại, ngạc nhiên, trả lời:

- Tôi là người Việt Nam.

Ông ta mừng rỡ:

- Vậy, có phải trưa hôm qua, ông đã đỡ một bà cụ té ở chỗ này không?

Tôi càng ngạc nhiên thêm:

- Không! Tôi không có đỡ ai hết!

Tôi trả lời mà nghĩ đến mấy chuyện ra tay cứu người rồi mang vạ vào thân vì sau đó nạn nhân quay lại thưa người cứu mình đã lấy tiền lấy đồ.. …Có lẽ đoán được ý nghĩ của tôi nên ông ta mỉm cười ôn tổn nói;

- Ông yên tâm! Không có chuyện gì rắc rối hết. Tôi chỉ muốn tìm người Việt Nam đã đỡ mẹ tôi thôi. Bà cụ đó là mẹ của tôi, thưa ông.

- Vậy à!

Nhưng mà tôi nói thật: hôm qua, vào giờ này tôi có đi qua đây, không thấy ai té hết. Mà… bà cụ có sao không?

- Cám ơn ông, Mẹ tôi không có sao hết.

Rồi, không đợi tôi hỏi, ông kể lại những gì mà mẹ ông đã kể cho ông nghe…

Hôm qua, bà cụ đi thăm một bà bạn. Bà đi qua lối này để về nhà. Đây là ngõ đi tắt duy nhứt dẫn qua khu nhà bà ở. Khi đến khoảng đất trống có bốn trụ đèn đường, bà trợt chân té

Lúc đó, cũng có mấy người hấp tấp qua lại, họ quay đầu nhìn nhưng rồi bỏ đi luôn.

Một người đàn ông Á đông, đã đi qua rồi, thấy vậy chạy trở lại đỡ bà đứng lên, lượm cái xắc da mang chéo vào người bà, ân cần hỏi bà có sao không?

Bà bước thử vài bước, nói không sao, rồi kể rằng già rồi, đi thì được, chỉ có ngồi xuống đứng lên mới là khó. Ông ta tỏ vẻ ái ngại, bước lại cập tay bà nói để dìu bà về.

Hai người đi như vậy một lúc, bỗng bà hỏi ông người Tàu hả, ông trả lời rằng mình là người Việt Nam.

Mắt bà sáng lên, bà nói bà có bà bạn năm nào cũng đi du lịch Việt Nam vào dịp đầu năm, bả nói xứ ông đẹp lắm rẻ lắm, dân chúng hiếu khách dễ thương …

Đến một đoạn đường ngắn, bà cụ bỏ tay ông Việt Nam, bước một mình vừa đi vừa nói tôi đi được ông khỏi lo, tôi ở đường Colette gần đây, còn ông, ông ở đâu?

Ông đó nói tôi ở khu xa hơn, phía bên kia trường học, ngày nào cũng đivà về bằng ngã này.

Bà cụ đi một đỗi nhìn lại thấy ông Việt Nam còn đứng nhìn theo coi bà cụ có thật sự đi một mình được không!

Tối đó, bà kể chuyện cho người con nghe, rồi sực nhớ ra, bà nói: "Chúa ơi! Tao quên nói cám ơn ông ta!".

Vậy là bà cụ bắt người con hôm sau ra lối đi tắt chận hỏi từng người Á đông để tìm ngưởi Việt Nam đã đỡ bà chỗ "khoảng trống có bốn trụ đèn", tìm để chỉ nói lời cám ơn mà bà đã quên nói hôm qua!

Kể xong, ông nắm tay tôi siết nhẹ. Rồi ông nhìn tôi, mắt đầy thiện cảm, nói: "Cám ơn!".

Tôi bước đi, lòng lâng lâng hãnh diện, mặc dầu tôi biết rằng lời cám ơn đó không phải cho tôi mà là cho chung hai chữ "Việt Nam" …


CHUYỆN TRƯỚC CỔNG CHÙA BÀ

Năm 2006, vợ tôi về Việt Nam lo ma chay cho má tôi. Sau đó, bả được mấy đứa cháu chở đi Châu Đốc viếng Chùa Bà.

Cúng vái xong, ra đến cổng chùa thì có một đám bé gái độ mười hai mười ba tuổi bu lại chen lấn nhau xin tiền.

Một đứa đứng gần vợ tôi, có vẻ lanh lợi nhứt, xè tay nói một hơi có ca có kệ:

"Ngoại ơi ngoại! Ngoại cho con 5000 đồng, con cầu nguyện Bà cho con gái ngoại lấy được chồng Đài Loan!

Ngoại ơi ngoại! Ngoại cho con 5000 đồng, con... "

Trên đường về, vợ tôi miên man suy nghĩ về mấy đứa nhỏ đó: không có tiền để đi học, còn quá nhỏ để có một cái nghề, và chắc nhiều đứa - rất nhiều đứa

- Chỉ ước ao lấy được chồng Đài Loan khi mình lớn lên một chút! Rồi vợ tôi thở dài...

Nghe kể mà tôi thấy thương quê hương tôi vô cùng. Trước đây, dù có nghèo đi mấy cũng chưa bao giờ tệ đến như vậy!

Viết lại chuyện này mà tôi nghe rát từ đáy lòng rát lên khóe mắt...

Tiểu Tử
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Wed Nov 05, 2014 1:29 am

Giấy chứng nhận con người

Giấy chứng nhận con người

Trên toa tàu, cô soát vé trẻ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng tuổi.

- Cho xem vé tàu!

Người đàn ông lục khắp các túi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm khư khư trong tay, không chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh:

- Ðây là vé trẻ em.

Người đàn ông đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ:

- Chẳng phải vé trẻ em ngang giá với vé người tàn tật hay sao, thưa cô?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé thường, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông, rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật?

- Vâng, tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Mặt người đàn ông lộ vẻ căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua được vé trẻ em...

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, cúi xuống tháo giầy, rồi vén ống quần lên, anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn:

- Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng dấu của chính quyền!

Người đàn ông tái mặt, cố giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ trốn, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…


Tay trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

Người đàn ông một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé trẻ em, có giá bằng vé của người tàn tật…

Tay trưởng tàu cũng hỏi:

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Tay trưởng tàu không thèm nhìn, cứ nhất quyết:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đàn ông thẫn thờ. Anh lại lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ còn 50 ngàn đồng, không đủ mua vé bổ sung. Anh nói như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương tay, tha cho tôi.

Trưởng tàu nói, giọng kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với trưởng tàu:

- Cho anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ, bù vào tiền vé…

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.

Một ông già ngồi đối diện với người đàn ông, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt tay trưởng tàu, hỏi:

- Anh có phải là đàn ông không?

Mọi người trong toa theo dõi câu chuyện. Tay trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không chứ?

- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?

- Ðương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người cười rộ lên. Thừ người ra, tay trưởng tàu nói:

- Một người đàn ông to lớn như tôi đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Ông già lắc đầu:

- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải là đàn ông.

Tay trưởng tàu tịt ngòi, không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé xen vào, giải vây cho xếp:

- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Ông già chỉ vào mặt cô ta, thẳng thừng:

- Cô thì khác. Cô hoàn toàn không phải là con người!

Cô soát vé nổi cơn tam bành, thét lên the thé:

- Ông ăn nói đàng hoàng nhé. Tôi không là con người thì là con gì?

Ông già cười ranh mãnh:

- Cô mà là con người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “con người” của cô ra cho mọi người xem nào…

Mọi hành khách trong toa cười ầm lên. Chỉ một người không cười. Người đàn ông cụt chân. Anh nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ.

Sưu tầm
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Wed Nov 26, 2014 1:07 am

NGƯỜI YÊU MÌNH HAY NGƯỜI MÌNH YÊU ?

Có một người đến hỏi thiền sư:
- Tôi rốt cuộc nên tìm người mình yêu làm vợ hay tìm người yêu mình làm vợ?
Thiền sư mỉm cười đáp:
- Câu trả lời thực ra nằm ở trong lòng của anh. Những năm qua, người khiến anh yêu đến chết đi sống lại, khiến anh cảm thấy cuộc sống vô cùng phong phú, khiến anh không ngừng nỗ lực tiến lên phía trước, là người anh yêu hay là người yêu anh?
Người ấy cười nói:
- Nhưng bạn bè đều khuyên tôi nên tìm người con gái nào yêu mình làm vợ.
Thiền sư nói:
- Nếu thật sự như vậy, thì cuộc đời anh từ nay trở đi sẽ trở nên vô vị. Bấy lâu nay, trong quá trình theo đuổi tình yêu, anh luôn không ngừng hoàn thiện bản thân, nay anh không còn theo đuổi người mình yêu nữa, như vậy bước chân tự hoàn thiện bản thân của anh cũng sẽ ngừng lại.
Người ấy hỏi:
- Vậy tôi muốn theo đuổi người tôi yêu thì sao?
Thiền sư đáp:
- Bởi nàng là người anh yêu nhất, để làm cho nàng được hạnh phúc và vui vẻ, đó chính là điều mong ước và hạnh phúc lớn nhất của đời anh, anh sẽ không ngừng nỗ lực mang đến cho nàng hạnh phúc. Hạnh phúc và niềm vui thì không có giới hạn cho nên sự nỗ lực của anh cũng không có giới hạn, không có điểm dừng.
Người ấy lại hỏi:
- Như vậy cuộc sống của tôi như thế chẳng phải là quá vất vả hay sao?
Thiền sư hỏi lại:
- Vậy bao năm nay anh có cảm thấy vất vả không?
Người ấy chỉ lắc đầu cười.

Yêu chính là ngọn lửa của cuộc đời, không có nó, mọi thứ sẽ biến thành đen tối ...
- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Dec 11, 2014 2:28 am

Ðèn nhà ai nấy rạng

Cưới vợ ba năm. Vợ chồng không rõ lòng nhau. Tôi đến tuổi cần có vợ, vợ cũng đến tuổi cần có chồng. Thế là lấy nhau. Chẳng tình yêu quái gì.

Tôi là lính hành quân. Ba năm, những lần về phép đếm trên đầu ngón tay. Gặp nhau là quấn lấy nhau. Vội vã vài ngày, để rồi còn chia tay. Thì giờ đâu mà để ý những điều vớ vẩn?

Năm đầu, vợ gọi tôi bằng anh, xưng em. Tôi gọi vợ bằng em, xưng anh. Qua năm sau, vợ gọi tôi bằng anh, xưng tôi. Tôi gọi vợ bằng em, xưng tôi. Năm sau nữa, vợ gọi tôi bằng ông, xưng tôi. Tôi gọi vợ bằng bà, xưng tôi. Theo thời gian, cách gọi vợ chồng cứ thay đổi dần như thế. Và giữ nguyên hai tiếng xưng hô ”ông bà” cho đến bây giờ.

Ba năm. Một hôm, tình cờ vợ khám phá ra tôi làm thơ.

Vợ nói: “Có tờ báo đăng bài thơ của thằng cha nào trùng tên với ông.”

Vợ mở trang báo, chỉ vào bài Tình Cho Em. Lời thơ sướt mướt nhớ thương. Ðó là bài thơ tôi làm cho một con nhỏ người yêu, nhưng không chịu lấy tôi làm chồng.

Tôi nói: “Bài thơ này của tôi làm cho bà, nói lên nỗi nhớ thương trong những ngày đi xa.”

Mới đầu, vợ sung sướng ra mặt. Nhưng sau đó, vợ phá ra cười.

“Mạo nhận. Tôi không tin!”

“Không tin hả?” Tôi không nhìn trang báo, đọc thuộc lòng vanh vách bài thơ, “Bà tin tôi là tác giả chưa?”

Vợ ngẩn ra một lúc: “Người lỗ mãng như ông cũng làm được thơ. Lạ thật!”

“Có gì lạ đâu đâu. Tài làm thơ của tôi giống như chiếc mũi nhọn giấu trong túi áo. Lâu ngày, nó ló ra cho bà thấy.”

“Chẳng bao giờ nghe ông nói tiếng yêu tôi. Vậy mà làm thơ thì nước mắt chứa chan tình cảm. Thơ là giả dối!”

Vợ không hãnh diện về người chồng biết làm thơ, dù đã có lúc gần đạt được danh hiệu thi sĩ.

Cuộc thế bể dâu. Ðời tôi cũng bầm giập đau thương khốn nạn. Mũi nhọn thụt vào trong túi áo. Thơ tịt ngòi.

Ra hải ngoại, muốn học hành cho đỡ nhọc tấm thân, nhưng cái đầu không chịu. Nhồi nhét thứ gì vô, vài ngày sau nó đẩy ra khỏi trí nhớ. Thế là đi làm cu li. Cực tay chân, khỏe đầu óc.

Việc làm bấp bênh. Nay có, mai không. Thất nghiệp ở nhà. Còng lưng viết chuyện cà kê dê ngỗng, viết chuyện đời mình.

Vợ đi chợ, đem về tờ báo quảng cáo địa phương, có đăng bài văn của tôi.

Vợ nói: “Ông bỏ làm thơ, tôi đã mừng. Bây giờ, lại thấy hí hoáy cả ngày. Không ngờ ông viết văn. Làm thơ, chắp tay sau đít, đi qua đi lại. Còn đỡ. Viết văn, bò càng ra mà viết. Khổ ôi là khổ.”

Tôi nói: “Trong cái khổ, có cái sướng.”

“Thất nghiệp. Ðói tới nơi, không biết lo. Ở đó mà viết chuyện bá láp. Kiếp nào mới được thành danh?”

“Từ từ, sẽ có tiếng vang.”

“Người ta viết chuyện ma quỷ. Rùng rợn, hấp dẫn. Viết về hoàn cảnh xã hội éo le gay cấn, tâm lý tình cảm lâm ly bi đát. Ðọc mê luôn. Sách in ra, bán chạy ào ào. Lại còn thu băng đọc truyện, tiền vô như nước. Truyện của ông, tôi vừa đọc vừa ngáp. Cố gắng lắm, cũng chỉ theo dõi được vài trang thì ngủ. Bữa trước, nghe ông nói điện thoại với người bạn nào đó, rằng ông đang gom tiền in sách. Ðừng làm chuyện phá sản nghen. Sách ông bán cho ma!”

Tôi rên: “Bà ơi, tôi bất hạnh đớn đau nhiều rồi. Hãy để tôi làm theo ý thích.”

Vợ nói: “Ý thích trong trách nhiệm gia đình. Tự do trong khuôn khổ luật pháp.”

Tôi giơ hai tay lên trời: “Than ôi! Trên mặt đất, ai người tri kỷ?”

Ðoản văn này, dành trả lời câu hỏi của một bạn đọc: “Theo kinh nghiệm bản thân anh, đời có tí văn nghệ văn gừng làm cho gia đình dễ lục đục, hay hưng phấn hơn?”

- Lâm Chương -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Dec 18, 2014 11:37 pm

"Trên cánh bay của chuông chùa"

- Ngô Phan Lưu -


Nhà tôi gần chùa sư Bản. Đó là một ngôi chùa nông thôn nghèo, quanh năm vắng hoe.
Hằng ngày tôi chăn trâu cắt cỏ, thường ghé tạt vào chơi...
Một hôm, tôi đùa sư Bản:
- Sư đã đến Niết Bàn chưa?
Sư đang vá áo, vội ngừng tay, trả lời:
- Đến mãi, nhưng không ở lâu được.
Thật sự, tôi ngạc nhiên.
- Sư đến bằng gì?
Sư đáp:
- Trên cánh bay của chuông chùa.


Tôi vẫn cắt cỏ chăn trâu, một lần khác tôi hỏi sư:
Sao sư không tụng kinh, cứ nện chuông hoài hoài?
Đang vo gạo, sư đáp:
- Kinh không có cánh.
Đột nhiên sư nhìn sững vào tôi, giọng như nghiêm trọng:
- Rồi anh cũng sẽ đi tu.
Tôi giật thót người. vì có cảm giác câu trả lời vừa rồi là mình nói, không phải của sư.


Hai đầu gối sư, chai cộm hai vết chai cứng. Hai vết chai thâm đen, hậu quả của sự quì gối lâu năm! Hai vết chai hình tròn, dấu chứng minh đức kiên trì của sư. Tôi sờ nắn hai vết chai ấy, lại đùa:
- Liệu " tâm " của sư có chai lỳ như đầu gói không?
Sư đáp?
Đầu gối quỳ, tâm không quỳ.


Có một hôm gặp sư cày ruộng, tôi lên tiếng:
- Hôn nay "tâm" của sư có ở nhà không?
Sư ngừng, bảo:
- " Nó" đang cày đây.
Tôi nín thinh. Lại nhớ có lần tôi lẩn thẩn đếm tiếng chuông của sư:
- Sao sư nện chuông đúng 108 tiếng giỏi thế?
Sư vẫn cày, nói vọng lên bờ:
- Xâu chuổi Bồ Đề có 108 hột.


Trò chuyện với sư Bản thật dễ dàng!
Nhưng lạ thay! Sự dễ dàng ấy thật chẳng dễ dàng, nên nó mới dễ dàng. Lúc nào tôi cũng thông suốt một cách bí rị! Nhưng có điều, tôi không được thanh thản như sư.


Ngày hôm qua, sư Bản nằm bệnh viện cắt ruột thừa. Yên lành cả! Ngày mai tôi sẽ đem cháo, đem nước cho sư.
Đêm nay, thiếu vắng tiếng chuông chùa, thiếu vắng cả tuần trăng cũng nên. Tôi nằm nặng nề, không dậy nỗi. Tôi mở mắt, nhìn sâu vào đêm đen. Hóa ra, trên những cánh bay của chuông chùa, không những sư Bản đã bay, mà tôi cũng bay, nhưng không hề biết.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sat Jan 03, 2015 1:49 am

Theo bạn, cái bóng là gì? Ảo ảnh? Chập chờn? Hư thực? Có và không? Còn và mất?
Thuở cái đồng hồ chưa phổ biến, người xưa thường căn cứ vào cái bong nắng leo lên từng bậc tam cấp để đoán giờ. Đúng ngọ là giữa trưa, lúc cái bóng biến mất. Cái bóng là thời gian, là chiếc đồng hồ trung thành báo hiệu cho nhà nông dùng bửa và nghỉ ngơi, trừ những hôm mây đen vần vũ - mặt trời đi trốn!
Trong văn chương, cái bóng là một triết lý. Cái bóng là sự hiện hữu của linh hồn.
" Khi hắn lớn lên, cái bóng lớn lên theo hắn. Và hắn sợ mất cái bóng. Thời gian qua đi và giờ đây hắn càng ngày càng còm cõi trong những ngày cuối cùng của đời hắn. Hắn sợ hắn chết đi để lại cái bóng bơ vơ" .

Hay, cái bóng là một sự tái sinh .
Tái sinh trong tính cách "trở lại", "tìm về" theo chu kỳ sinh diệt của dòng đời bất tận?


Image


Cái bóng

- Galliano -


Cái vị đầu tiên hắn còn nhớ là một củ cà rốt, cái mùi đầu tiên của một quả chanh cắt đôi. Hắn còn nhớ hắn đã bật khóc khi phát hiện sự xa cách. Và hắn còn nhớ buổi sáng khi hắn phát hiện ra cái bóng của hắn. Buổi sáng ấy hắn thấy cái mà từ trước tới nay hắn đã nhìn mà không thấy. Dính vào hai bàn chân hắn là một cái bóng dài hơn thân mình. Hắn bước đi. Hắn chạy. Bất cứ hắn đi đâu, bất cứ hắn đến nơi nào, cái bóng cũng bám theo hắn. Hắn muốn vất bỏ nó. Hắn muốn dẫm lên nó. Đuổi nó. Đánh nó. Nhưng cái bóng nhanh hơn hai chân và hai tay của hắn, nó luôn luôn né kịp. Hắn muốn nhảy qua nó nhưng nó luôn luôn nhảy trước mặt hắn. Vòng người xoay lại, hắn tránh được nó ở phía trước, nhưng nó lại xuất hiện ở phía sau. Hắn ôm sát người vào thân cây, dựa lưng vào một vách tường, nằm nấp sau một cánh cửa, bất cứ hắn trốn ở đâu, cái bóng cũng tìm thấy hắn.

Cuối cùng hắn cũng thoát được nó. Hắn nhảy cởn lên, nằm dài trên một cái võng, và tách mình ra khỏi cái bóng. Nó nằm ngay dưới võng chờ đợi hắn. Sau đó hắn phát hiện rằng những đám mây đêm tối, và trưa đúng ngọ thì khắc phục được cái bóng. Và hắn phát hiện rằng cái bóng luôn luôn trở lại vì sự dỗ ngọt của mặt trời như chiếc nhẫn tìm về ngón tay của bạn., hay cái áo khoát tìm về thân thể bạn.

Và hắn quên dần về cái điều đó. Khi hắn lớn lên, cái bóng lớn lên theo hắn. Và hắn sợ mất cái bóng. Thời gian qua đi và giờ đây hắn càng ngày càng còm cõi trong những ngày cuối cùng của đời hắn. Hắn sợ hắn chết đi để lại cái bóng bơ vơ.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sun Jan 25, 2015 12:04 am

Khói cay vô mắt

Con của máviết xong một bài văn, đôi khi đọc lại thấy cũng có cái trúng mà cũng có cái trật; nhưng điều mà con sắp nói ra lần nầy chắc chắn là trúng. Trúng trăm phần trăm! Cái đó là: Ai cũng có Mẹ, ai cũng có Má hết! Và ai cũng thương Mẹ, ai cũng thương Má mình sâu thẳm tận đáy lòng. Con cũng không là ngoại lệ!

Chiều cuối năm, quê người, năm hết, tết đến chợt nhớ Má, nhớ Ba biết bao nhiêu mà nói!

Nhớ năm 1964, ông Trưởng Ty Bưu Điện Ban Mê Thuột đương nhiệm, bất ngờ ôm hết tiền trong két sắt, dắt vợ con mà dông tuốt qua Lào. Số tiền nghe đâu cũng khẳm, lên tới vài ba triệu, (lúc đó là rất lớn, vì vàng chỉ khoảng hai ngàn đồng một lượng). Đó là tiền của mấy ông chủ đồn điền cà phê trên cái xứ Ban Mê Thuột nầy gởi.

Ban Mê Thuột là đi 7 phút đã về chốn cũ, đi lâu hơn Pleiku được 2 phút, vì lớn hơn một chút. Mấy ông nhà văn, gốc lính, đến đây viết bài gọi tưng nó lên, là thủ phủ cao nguyên, nơi đóng bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh. Ban Mê Thuột viết tắt là B.M.T nên thiên hạ chơi chữ, đặt cho vài cái mỹ danh là ‘Bụi Mù Trời!’; vì tỉnh lỵ vốn nằm trên vùng đất bazan, đỏ quạch, sình tới ống chân, nhão hoét khi mùa mưa tới, rất tốt cho mấy đồn điền trồng cà phê. Mùa nắng, xe qua, cuốn theo từng lốc bụi mù. Xứ rừng, chim kêu, vượn hú, vui sao được? Nên còn gọi là cái xứ ‘Buồn Muôn Thuở!’

Sau cái vụ thụt kết rồi chạy của ông ‘thần’ nầy, mấy xếp lớn trên Tổng Nha Bưu Điện lo sốt vó, bèn điều một ông khác từ Sài Gòn lên trên ấy để sắp xếp, kiểm tra lại sổ sách coi ông Trưởng Ty cũ chính xác ôm theo hết bao nhiêu tiền, để biết mà bồi thường cho khách hàng ký gởi. Ông nầy không muốn đi, bèn xách giấy vô nằm nhà thương, né, vì sợ chết… do tình hình chiến sự ở vùng cao nguyên lúc đó đã bắt đầu ác liệt. Quốc lộ 14 từ Ban Mê Thuột đi Buôn Hồ, ngược về hướng Bắc lên tới phố núi cao, phố núi đầy sương, Pleiku, hay chạy về hướng đông, hướng biển, để tới Tuy Hòa bị VC cắt hoài bằng cách đắp mô, giựt mìn, phục kích công voa. Từ Sài Gòn ra Ban Mê Thuột phải bay bằng máy bay cánh quạt DC-3 của hãng Hàng Không Việt Nam.

Ba bị điều đi, mấy ổng hứa: “Đi đi! Hai tháng rồi về!”, nên không thoái thác được, dù Ba Má rất đông con. Cả 7 đứa leo nheo lóc nhóc ở Cư Xá Bưu Điện Hai Bà Trưng. Ba đi, phải làm giấy ủy quyền cho Má tới cuối tháng là ra phòng lương bổng của Tổng Nha Bưu Điện lãnh một phần lương về để nuôi mấy đứa con. Nhà nghèo, chỉ có một đầu lương của Ba. Giờ còn phải chia hai. Nhà vắng Ba như thiếu cái cột cái, thiếu cái mái. Gió! Trống huơ, trống hoác!

Tới bữa, cơm không thiếu nhưng đồ ăn thì dè xẻn lắm! Có bữa không có đồ ăn luôn! Má phải nấu cơm hơi nhão rồi nén lại, cuốn vô mo cau, xong dùng chỉ tét thành từng khoanh như bánh tét cho tụi con chấm với nước mắm kho quẹt ăn mà trừ bữa. Hồi còn Ba ở nhà, Ba đi đánh máy mướn thêm, nên cũng có đồng vô đồng ra mà đắp đổi. Ba đi, nhà vắng, tiền cũng ‘hẻo’ theo luôn. Và Má dàu dàu buồn vì vắng chồng vốn đã quen hơi hướm! Sớm tối có nhau!

Mấy ông quan lớn, ăn trên ngồi trốc, thiệt không có chút từ tâm nào mà hiểu, mà cảm thông cho hoàn cảnh gia đình của cấp dưới! Mấy ổng chỉ lo cho thân mấy ổng mà thôi! Hứa hão là Ba đi chỉ hai tháng ; mà rốt cuộc Ba phải xa nhà, xa vợ, xa con hơn cả năm trời. Ở nhà chỉ Má, một mình, chèo chống!

Má thương con ăn đói, nên cuối tháng ra sở lãnh lương của Ba về, Má xuống cái tiệm bán bê thui nằm gần cầu Kiệu và chợ Tân Định mua đâu khoảng 300 gram thịt bê thui. Về, má bắt chảo lên cho mỡ vào, xào với đậu phộng, bún tàu, củ hành. Dọn ra một dĩa, nhỏ xíu, lớn hơn bàn tay một chút. Vậy mà khói bay lên, thơm phức. Con chạy u ra chợ, mua về thêm bốn ổ bánh mì thiệt bự! Rồi Má kêu mấy anh em con xúm lại mà ăn! Mà ngộ! Má không ăn gì hết! Hỏi: “Sao Má hõng ăn gì hết! Má!” “Ờ! Má xào, cái hơi nó lên no rồi! Tụi con ăn đi!”

Nhỏ khờ đâu biết Má nói vậy là để nhường mấy miếng thịt bê ít ỏi, bé tí teo đó cho đám con mình. Nên tụi nhỏ thiệt tình tranh nhau đớp láng! Dĩa thịt bò hết sạch, vẫn còn thòm thèm, ngẩng nhìn lên, thấy mắt má chớp chớp. Má nói bâng quơ: “Củi ướt quá, khói bay vô mắt Má!”

Sau nầy lớn lên, xa Má, xa Ba, con lập gia đình, rồi bận bịu lo cho vợ cho con. Nước mắt cứ chảy xuôi hoài vậy sao cà? Rồi vợ chồng con cái bỏ nước ra đi. Và Má với Ba đều mất. Ngẫm lại! Có trả hiếu được đồng xu cắc bạc nào đâu để bù lại những ngày Má nhịn; cho đám con mình đỡ thèm ‘cao lương mỹ vị!’ Mà thiệt thịt bê thui xào đậu phộng đâu có phải là ‘cao lương mỹ vị’ gì cho cam ở cái đất nước Úc Châu này!

Cuối năm, quê người, vậy là con xa Má gần hai mươi năm rồi đó mà không về tảo mộ. Xin má đừng buồn! Con nhớ khói bếp quê nhà dữ lắm! Con cũng muốn về quê cũ, thăm mộ má, thắp một nén nhang để thưa với má rằng: Thằng con của Má ngày xưa giờ đây không còn đói nữa; mà phải nói còn hơn là no đủ. Là phủ phê, là thừa mứa! Hõng phải chỉ có tụi con không đâu mà bất cứ người nào, rất bình thường như làm hãng ở đất nước Úc nầy cũng y như vậy! Nếu con về tảo mộ má chắc là được rồi, chắc cũng có đủ tiền để mua vé máy bay, bay về với Má; nhưng về khi quê nhà mình vẫn còn tan hoang, con no đủ trong khi bà con mình vẫn chìm trong thiếu đói, thì trong tận đáy lòng con, con thấy mình hình như có lỗi với quê hương mình nhiều lắm đó! Má ơi!

Image


***

“Chiều em đi chợ Footscray, mua dùm anh ba ký bê thui!”

Vợ con, hơi ngạc nhiên, hỏi lại: “Mua chi nhiều dữ vậy? Ăn hõng hết, bỏ tủ lạnh, thịt cũ lần sau ăn, hõng có ngon! Mà anh muốn ăn món gì?”

“Đừng có cãi! Mua cho anh ba ký! Tiền nè!

Vợ con nghe lời chồng sai, bèn cầm tiền te te, rẹt rẹt đi ra chợ. Về nhà, nó hỏi: “Anh muốn ăn món gì? Để em làm!”

“Thì bê thui xào củ hành, đậu phộng với bún tàu!”

“À! Bê thui xào lăn!”

Rồi nó bày ra thớt, thịt bê thui xắt nhỏ, vừa gắp, trộn với tương hột, nước cốt dừa, đậu phộng rang. Uớp thêm gia vị: hạt nêm, tiêu, đường, hành tỏi bằm, bột cà ri, bún tàu, nấm mèo, ớt tươi rồi thêm hành tây, hành lá, mò om! Đủ hết trơn hõng thiếu một món gì! Rồi nó xẹt xẹt, bật lò ga nghe cóc cóc, đặt chảo lên cho nóng, đổ dầu ô liu, hành, tỏi vào phi vàng, xào với bột cà ri. Thơm phức! Xong trút thịt vào chảo chung với nấm mèo, hành tây, nước cốt dừa. Lấy cái xạng mà xào tới xào lui! Nước từ cả ba ký thịt bê thui tươm ra, hơi sắc lại, là nó bắc xuống bếp. Đổ thịt bê thui lên từng cái một, trên một chồng dĩa chừng chục cái, rắc đậu phộng đâm dập dập; rồi ngắt mấy cọng mò om rắc lên mặt dĩa.

Con nhỏ nầy cũng biết nấu ăn quá chớ nhưng chắc ‘tài’ không bằng Má đâu! Con nghĩ vậy nhưng để trong bụng chớ nói ra làm chi cho nó tự ái! Phần hồi xưa, đói, má nấu đã ngon, con ăn cái gì thấy cũng ngon hơn bây giờ nhiều!

Móc ‘mobile phone’, gọi hai thằng con. “Hai đứa chở mấy đứa cháu về thăm ông bà nội chiều cuối năm nhá!” Nửa tiếng sau, hai chiếc xe lần lượt ngừng cái kịt trước cổng; mấy đứa nhỏ chạy ào vào nhà: “Hello! Ông Nội! Hello! Bà Nội! Cha! Thơm quá!”

Thằng con lớn, nịnh, đến bên, chép chép cái mỏ, nheo mắt hỏi: “Má cho tụi con ăn cái gì mà thơm quá tay vậy?” Thằng kế nói: “Bữa nay anh em mình trúng mánh ‘ăn’ rồi!”

Vợ con trả lời tụi nhỏ: “Ờ! Ba tụi con muốn ăn bê thui xào đậu phộng, củ hành với bún tàu đó mà! Người ta gọi là bê thui xào lăn! Vậy mà ổng hõng có biết gọi tên nó là gì!”

Vợ con dọn lên bàn, ê hề, cho mỗi người một dĩa. Con nói: “Dọn cho anh thêm hai dĩa nữa để anh mời Ba Má về ăn!” Sau đó với hai đứa con trai, hai đứa con dâu và bốn đứa cháu: “Thôi! Mấy đứa ăn đi!”

Rồi con khóc! Đứa cháu gái nhìn con trân trân, ngạc nhiên hỏi: “What’s wrong? Ông Nội?”

Giựt mình, con trả lời: “Ờ! Khói bay vô mắt Nội đó mà!”

Nhưng ở đây xài bếp ga mà! Làm gì có khói! Phải rồi khói bếp của quê nhà!

Quê người, gia đình đông đủ chiều cuối năm, thức ăn ê hề, dư dả đến mức thừa mứa trên bàn; mà Ba Má đã mất hết còn đâu!

đoàn xuân thu.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Apr 02, 2015 12:46 am

Chuyện hai người "Quét Rác" và "Đổ Rác"

Vào sáng Chủ Nhật, có thể là do ngày nghỉ rảnh rỗi, một người đàn ông trung niên lúi húi quét dọn trước cửa nhà. Ông cầm chiếc chổi và đồ hốt rác quét sạch vỉa hè rồi quét dọc theo lề đường, cẩn thận gom tất cả đám cát, bao ny-lông, mẩu thuốc lá, ly giấy, lá khô và đủ thứ rác rưởi của xã hội văn minh vào thùng, đậy nắp cận thận, đặt ngay ngắn xuống lòng đường, để ngày mai xe rác của thành phố lấy đi. Khi nhận thấy vỉa hè và lòng đường đã khá sạch, ông toan thu dọn để bước vào nhà thì một thanh niên từ xa bước tới, miệng phì phèo điếu thuốc. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và đi đứng người ta có thể nhận ra đây là một chàng thanh niên ngang tàng. Khi tới chỗ ông đang đứng, người thanh niên rít hơi cuối cùng rồi coi như không có ai, thản nhiên quăng mẩu thuốc lá xuống đường. Nhìn mẩu thuốc là nằm tênh hênh trên mặt vỉa hè sạch trơn, dường như nó có vẻ “phá hoại” và trêu ngươi, cho nên người đàn ông tức giận, lớn tiếng gọi người thanh niên:
-Này, yêu cầu quay lại nhặt tàn thuốc lá lên nghe!

Người thanh niên đã đi cách xa ông khoảng năm, sáu bước, nghe gọi thế quay đầu lại nhìn với vẻ hết sức ngạc nhiên. Anh ta ngạc nhiên vì có thể cả trăm lần quăng mẩu thuốc lá như thế này mà chẳng ai phản ứng gì, nay có một “gã điên” làm chuyện không giống ai. Anh ta quay lại, sẵng giọng hỏi:
-Ông nói gì?
-Yêu cầu cậu nhặt mẩu thuốc lá lên!
Mặt chàng thanh niên đỏ gay:
-Bộ đường phố này của ông hả?
Người đàn ông trả lời ngay:
-Không phải của tôi nhưng tôi tôi quét dọn sạch sẽ. Người tự trọng không bao giờ xả rác bừa bãi. Cậu hiểu điều đó không? Tôi yêu cầu cậu nhặt lên!
Tự ái bị tổn thương, người thanh niên không cần phân biệt đúng-sai, nói như gây sự:
-Không nhặt thì sao?
Sự lớn tiếng qua lại giữa hai bên làm người trong nhà chạy ra, người qua lại trên hè phố tò mò đứng lại. Cuối cùng tất cả đều thấy đây không phải chuyện đại sự cho nên xúm vào can gián. Cuối cùng người thanh niên hậm hực bỏ đi còn người đàn ông đứng phân bua một hồi rồi bực bội bước vào nhà.
***
Ba ngày sau, tại một khu phố khác cách đó khoảng năm, sáu con đường người ta thấy một vị sư đang quét rác tại cổng một ngôi chùa. Hôm nay là Thứ Hai chùa vắng, Phật tử đi làm hết, sau hai ngày cuối tuần bận rộn với sinh hoạt và lễ lạc, rác đã thấy lai rai trên sân. Ngoài ra, còn lá trên cây rụng xuống cho nên thầy trụ trì ra công quét dọn, vừa vận động vừa làm sạch trong ngoài. Đối với người xuất gia, quét rác cũng là “công phu”. Sau khi cổng chùa đã sạch sẽ, sư toan đẩy thùng rác trở vào thì một chàng thanh niên tà tà bước tới. Đây chính là anh chàng đã gây sự với người đàn ông quét rác ba ngày trước. Khi đi tới cổng chùa, có thể do vô tình, do quán tính, cố tật, hoặc đãng trí, sau khi mở bao thuốc lá, chàng ta rút ra một điếu, châm lửa. Thấy bao thuốc đã hết, chàng ta quăng cả chiếc bao trống không dưới chân bức tường cạnh cổng chùa rồi thản nhiên bước đi. Thế nhưng khi bước đi khoảng năm, sáu thước, có thể do nhớ lại cuộc “đụng độ” với người đàn ông trước đây, chàng ta quay đầu lại xem sự thể như thế nào. Trái với phỏng đoán của mình, vị sư bình thản bước tới chân bức tường, cúi xuống nhặt bao thuốc lá lên, quay lại thùng rác, mở một bao rác nhỏ, bỏ bao thuốc lá trống vào bên trong, cột trở lại, bỏ vào thùng rác rồi lặng lẽ đẩy thùng rác vào bên trong sân chùa, không hề quay nhìn chàng thanh niên …đang ngạc nhiên đứng đó.
***
Ngày hôm sau, chàng thanh niên tới thăm vị sư. Sau khi giới thiệu mình chính là người xả rác trước cổng chùa. Chàng ta kể lại chuyện “đụng độ” với người đàn ông rồi hỏi:
-Thưa thầy, tại sao cùng một chuyện mà thầy lại có lối cư xử nhẹ nhàng hơn người đàn ông kia?
Sư hiền từ đáp:
-Người đàn ông đó là một công dân tốt. Một công dân tốt do làm tròn bổn phận của mình cho nên thường thẳng thắn nói lên cái sai của người khác để cùng nhau sửa chữa trong tinh thần ôn hòa. Tuy nhiên cách hành xử giữa một người thường và một người xuất gia có khác nhau. Người xuất gia không nói về cái lỗi của kẻ khác mà kham nhẫn để kẻ phạm lỗi giác ngộ mà tu sửa. Hai lối hành xử đó không cái nào hơn cái nào, “vạn pháp đều bình đẳng”, chỉ tùy duyên ứng xử mà thôi. Một căn nhà, một ngôi chùa, một khu phố hoặc nơi làm việc cần phải sạch sẽ. Sự sạch sẽ làm trang nghiêm cuộc sống và thế giới. Ngay đầu óc chúng ta cũng cần sạch sẽ. Muốn sạch sẽ thì phải quét rác. Một chiếc máy điện tử muốn tốt cũng phải “đổ rác”. Đầu óc con người muốn thanh tịnh, sạch sẽ cũng phải “đổ rác”- đổ bớt rác rưởi của tâm hồn. Những ý nghĩ bất tịnh, tương tranh, thù hận, đố kỵ, tị hiềm, những tư tưởng loại trừ, kỳ thị, ghét bỏ đều là rác rưởi của tâm hồn. “Quét rác” và “đổ rác” là việc làm thường xuyên của người nào muốn tâm hồn thanh tịnh. Từ thanh tịnh mà có thanh thản. Vì thanh thản cho nên không động tâm. Vì tâm không động cho nên ít gây đổ vỡ.
***
Ba ngày sau, chàng thanh niên tìm tới nhà người đàn ông, nói lời xin lỗi. Chàng học được một bài học nơi sư, “ Thay vì xả rác xuống đường hoặc nơi công cộng thì nên xả bớt rác trong tâm hồn mình.”

Ngoài đức tính kham nhẫn, có thể sư đã đạt tới mức “vô phân biệt”. Sư cứ thấy rác thì quét mà không hề phân biệt rác từ cây đổ xuống, Phật tử xả ra, nam hay nữ, lạ hay quen cho nên rác của chàng thanh niên cũng thế thôi. Chính vì “vô phân biệt” cho nên sư không động tâm. Không động tâm cho nên sư đã quét rác trong trạng thái “vô tâm”. Mà vô tâm thì an lành./.
- Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Fri Oct 16, 2015 1:37 am

Mặc Đỗ (1916-2015]

Mặc Đỗ cùng với Vũ Khắc Khoan và Nghiêm Xuân Hồng được biết như những người trí thức viết văn và sinh hoạt văn học của Việt Nam Cọng Hòa trước đây. Mặc Đỗ chuyên dịch sách và tiểu thuyết văn học Anh Pháp và viết truyện ngắn. Truyện ngắn của Mặc Đỗ thường viết về đề tài xã hội, chính trị và nghệ thuật. Mặc Đỗ tả cảnh thiên nhiên đất trời đẹp. Câu chuyện diễn tả nhiều chổ thật thơ. Văn của ông viết theo cú pháp Tây Phương khá rõ. Mà lạ, cái dấu ấn Tây đó lại nhẹ nhàng lưu loát và giọng điệu rất Việt. Câu văn dài nhưng không lòng vòng lủng củng . Mặc Đỗ viết văn, tôi có cảm tưởng như giòng nước chảy đều đặn. Như những viên gạch xếp thành bức tường.

Mặc Đỗ - Đỗ Quang Bình (1916 -2015) sinh trưởng tại Hà Nội. Người Hà Nội chính hiệu, di cư vào Nam lúc 38 tuổi vậy mà ngộ thay, ở truyện ngắn Tình Thương Trong Ngoặc Kép, ông viết hoàn toàn theo ngữ vựng và giọng nói miền Nam. Mà viết rất hay, như nhà văn người miền Nam. Truyện Trăng Đỏ, một truyện ngắn hay khác, bàng bạc thi ca từ đầu đến cuối. Truyện ngắn Sinh Nhật với những khúc đối thoại nhân vật vừa trí thức, lễ giáo, vừa tình tứ thông minh nhưng gần gũi với lối sống và giao tiếp của người Việt Nam thời ấy dưới chính thể Việt Nam Cọng Hòa.

Tóm lại, Nhà văn Mặc Đỗ là người viết truyện ngắn hay. Về lĩnh vực này, ông đã để lại cho đời mấy tập truyện ngắn văn chương qúy giá. Vài truyện hay xuất sắc. Ông tạo được một một phong cách viết riêng. Một văn chương riêng Mặc Đỗ.

Cầu chúc hương hồn ông dạo chơi miền Vĩnh Hằng.
Kính điếu.
Northwest 10/2015
Lý Ốc BR


Tình Thương Trong Ngoặc Kép

Tôi tên là Y.Y.Y., 50 tuổi, nghề nghiệp làm bếp. Tôi ở làm cho ông bà chủ tôi đã hơn mười năm, cùng với một con nhỏ tên Lài, Nguyễn Thị Lài, nó vô làm sau tôi nhưng cũng được hơn sáu năm, tháng trước nó xin thôi việc để về lấy chồng. Còn lại một mình tôi phải làm cực quá, tuy ở nhà chỉ có bà chủ với cô Ba. Bà chủ cũng lo kiếm người phụ cho tôi nhưng kiếm không ra. Hồi này kiếm người làm không dễ như hồi trước. Cách đây đúng năm bữa tôi đi chợ Sàigòn tình cờ gặp con nhỏ Vân. Nó không tính đi kiếm việc làm, trông nó hiền, dễ thương, xinh xẻo, coi bộ có thể hợp ý cô Ba, cô Ba khó tánh lắm, người làm xấu xí không sạch sẽ cô Ba không chịu, tôi hỏi nó có muốn đi làm không. Con nhỏ như vừa bị một chuyện gì khổ sở lắm cho nên hãi sợ hết mọi thứ, nó không tin tôi, cứ hỏi mãi có thật tôi rủ nó đi làm công ở trong nhà người ta hay làm công chuyện gì khác. Tôi bảo nó nếu cần kiếm việc, muốn làm thì theo tôi về nhà bà chủ, nếu bà chủ với cô Ba có ưng mới được chứ chưa chắc đã được làm, cứ vô nhà, coi nhà thì thấy là chỗ tử tế, không ưng bụng thì thôi tôi đâu có ép.

Trăng Đỏ

Lâu lắm, hai người cứ ngồi đó uống từng ngụm nhỏ. Người đàn ông đã bỏ qua từ cả giờ trước cơ hội đặt câu hỏi dứt khoát vào đề, cho nên cứ ngồi yên đó mà đợi. Với lại, như đã ghi ở trên, người đàn ông bắt đầu không thấy tiếc buổi chiều của mình. Với lại nữa, cô gái có đủ tài khéo không nói gì mà sự hội diện không trống rỗng. Cứ bấy nhiêu cử chỉ, thủng thẳng hút một điếu thuốc, thủng thẳng dụi tàn thuốc khi cần, nâng chiếc ly lên, đung đưa bàn tay cho cục đá khẽ lay động, cho mức rượu sóng sánh trong ly chung quanh cục đá, ghé môi uống một chút men, ngước mắt bên sau cái ly ngó người đàn ông một thoáng dài và mỉm cười, bấy nhiêu đó cũng đủ làm quá đầy thời gian hai người ngồi đó…

Bỗng người đàn ông không khỏi kinh ngạc thấy cô gái kín đáo ngó giờ trên cổ tay rồi bảo rằng rượu mới quen sao say đến thế. Cô gái cho biết có hẹn với người chị ở nhà sẽ về trễ một chút nhưng nhất định về cùng ăn cơm tối. Cô gái cám ơn người đàn ông đã đến hẹn, và đứng dậy, người đàn ông cũng đứng dậy theo. Cô gái còn nói thêm ít nhất cũng ở lại chơi với người chị một tuần trên cao nguyên, quá lâu chị em mới gặp nhau. Nói rồi cô gái thủng thẳng đi ra, rõ ràng không đợi người đàn ông đưa chân, đưa ra cửa quán hay đưa về nhà.

- Mặc Đỗ -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sun Oct 25, 2015 12:32 am

Bún riêu nhà , cà hàng xóm


Bài tình ca lãng mạn phổ thơ Nguyễn Bính “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn” không biết có xảy ra ở Mỹ không, nhưng tình hàng xóm thì vẫn có chuyện để nói, cho dù không phải là Việt Nam với nhau.

Một câu chuyện kinh điển mà nhiều người vẫn kháo nhau là chuyện những bà cụ di dân không biết tiếng Anh thuộc nhiều sắc tộc khác nhau. Họ lại rất thân nhau, tuy chưa hề nói với nhau câu nào ngoài “hello” và “goodbye.” Cái ngôn ngữ của sự cảm thông đến từ con tim, chứ không chỉ từ đầu lưỡi. Hàng xóm mà, cái tình không cần nói ra vẫn có.

Ở bên kia đường đối diện nhà tôi, có ông lão người Mễ sống một mình với vợ. Bà cụ đã bại liệt từ nửa năm nay, nên ông vào ra một mình. Nhà ông cũ kỹ tiêu điều, khoảng đất phía trước trơ trụi. Ông hay ra ngoài hiên nhà ngồi một mình vào những buổi chiều, như chiêm niệm về một cuộc đời đã xế bóng. Hôm thành phố Stanton phát động phong trào làm đẹp bộ mặt phố phường, một đoàn học sinh trung học đến giúp ông bà trồng lại vườn hoa trước nhà, sơn phết lại cửa cái, và các bức tường xung quanh. Họ còn giúp ông trồng lại sân cỏ và biến bãi đất cô quạnh của ông thành một khuôn viên xinh xắn. Từ đấy, sáng chiều nào ông cũng ra tưới hoa tưới cỏ.

Hôm nhà tôi đốn cây cọ trước cổng, ông đợi mặt trời xuống thấp rồi lò dò sang đứng hàn huyên. Tôi hỏi ông có thích “nhà mới” của ông không. Ông bảo, “Thích chứ! Còn cháu, có thích nhà mới của tôi không?” Tôi cũng tán đồng, và hái tặng cho ông một chùm hoa cọ trắng muốt thơm dìu dịu. Ông cười, những nếp nhăn trên mặt ông ưỡn mình trong nắng chiều.

Ông lão còn có một niềm vui khác. Số là từ ngày Ba tôi mang su hào ngoài vườn sau qua biếu ông bà, ông lại ra vườn sau của ông hái từng rổ cà chua qua cho gia đình tôi. Ông là người mát tay, trồng rau quả thật tốt. Nhiều cà, nấu nhiều món riết cũng chán, Ba tôi nấu bún riêu để “tiêu thụ” cho kịp những loạt cà cứ cách ngày thì ông lão lại dắt díu sang nhà tôi khi cà chín rộ.

Image



Chìa khóa cảm thông – viễn tượng hòa bình

Những học giả và chính trị gia luôn nói về quan hệ chủng tộc như một vấn nạn lớn lao, nhưng trong chính cuộc sống hằng ngày, mỗi người chúng ta mới là những nhân tố quyết định cho một xã hội hoà hợp và cảm thông.

Hòa bình bắt đầu từ mỗi thành viên của cộng đồng nhân loại, qua những việc rất nhỏ như bày tỏ sự quan tâm đến những người xung quanh và có lòng nhân ái đối với tha nhân, như Chúa Giêsu đã dạy,

“Hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con.”

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Mon Nov 02, 2015 12:34 am

Image

Cái gai của hoa hồng

Ông đúng là ông già khó chịu!”, Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm việc hơn một năm nay.
Bệnh nhân mới này ở đây được khoảng hai tuần và ông ta làm cho cuộc sống của tất cả các y tá trở thành địa ngục. Ông ta chửi rủa, quát, đá tất cả những ai lại gần ông ta. Đó là còn chưa kể việc ông ta cố tình đổ thừa ăn ra giường để y tá phải đến dọn, và để ông ta có thể nguyền rủa thêm. Becky không nghĩ là ông ta có người thân vì chẳng có ai đến thăm ông, ít nhất là trong khoảng thời gian cô phải chăm sóc ông ta.

Một hôm, một tổ chức phụ nữ đến thăm bệnh viện. Họ hát và đem hoa hồng đến, tặng mỗi bệnh nhân một bông hoa đỏ thắm. Ông già khó tính nhìn bông hoa được cắm tử tế trong lọ thủy tinh trên bàn, lấy mu bàn tay gạt cái lọ. Cái lọ rơi xuống, vỡ tan tành. Mọi người chỉ đứng nhìn ông ta vẻ kỳ lạ. Ông trở mình quay mặt vào tường xoay lưng lại những người từ tổ chức phụ nữ đến thăm. Một người bắt đầu dọn những mảnh vụn của cái lọ. Becky nhặt bông hoa lên, cắm nó vào một cái cốc nhựa và đặt lên tủ đầu giường của bệnh nhân già kia.

Khi người của tổ chức phụ nữ đã đi về, Becky quay lại phòng ông bệnh nhân khó chịu, cầm bông hoa hồng và ngắt từng cánh một, ném vào thùng rác bên cạnh. Ông già nhìn thẳng cô y tá, cho đến khi cô ngắt đến cánh cuối cùng. Còn lại cuống hoa, cô cắm trả lại cốc nhựa. Vừa khi cô định quay đi thì ông bệnh nhân già làu bàu:

– Sao cô lại làm thế?

– Tôi chỉ muốn ông thấy những gì ông đã làm? – Becky đáp – Ông đã phá vỡ những mối quan tâm của chúng tôi với ông như là ngắt bỏ từng cánh hoa một, kể từ khi ông đến đây.

Rồi Becky đi ra.

Sáng hôm sau, khi đến bệnh viện thì các bác sĩ bảo Becky đến dọn phòng ông bệnh nhân già. Ông đã mất vào đêm hôm trước. Khi Becky thu khăn trải giường đi giặt, cô nhìn thấy bông hoa hồng vẫn còn nguyên vẹn trong cái cốc nhựa. Những cánh hoa đã được đính vào cuống hoa bằng băng dính một cách vụng về.

Becky cũng thấy ở dưới gối của ông lão có một quyển Kinh thánh. Khi cô nhấc quyển sách lên, trong đó rơi ra một tờ giấy, có ghi: “Không phải tôi muốn mọi người ghét tôi. Tôi chỉ không muốn tất cả mọi người sẽ quên tôi. Tôi đã là một đứa trẻ mồ côi và tôi chẳng bao giờ có một người thân.”
....................

Là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ, Becky hiểu rằng người bệnh nhân già đó không phải là một ông lão khó chịu. Chỉ vì không có ai trên thế giới này quan tâm đến ông ấy. Vì ông thấy mọi người đều quên ông ấy, ngay cả khi ông ấy vẫn còn sống. Và tất cả những gì ông lão muốn chỉ là có ai đó nhớ tới ông ấy.

-Sưu tầm -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Dec 10, 2015 10:41 am

Tình yêu đích thực


Moses Mendelssohn, ông nội của nhà soạn nhạc nổi tiếng người Đức, là một người có vẻ ngoài rất xấu xí. Ngoài vóc người thấp bé, ông còn bị gù lưng nữa.

Một ngày kia, ông tới thăm một thương gia ở Hamburg, người này có cô con gái rất dễ thương tên là Frumtje. Ngay khi gặp Frumtje, Moses đã yêu cô say đắm nhưng tuyệt vọng bởi cô tỏ ra sợ sệt vẻ ngoài xấu xí của ông.

Đến lúc phải ra về, Moses thu hết can đảm đi lên cầu thang vào phòng cô gái, hy vọng có một cơ hội cuối cùng được nói chuyện với cô. Đối với ông, cô là hiện thân cho vẻ đẹp thiên thần, nhưng cô đã làm ông thật buồn khi luôn tránh nhìn ông. Sau những cố gắng để có được một vài câu xã giao, Moses bối rối hỏi cô, “Cô có tin hôn nhân là việc đã được định đoạt bởi kiếp trước trên thiên đường không?”

“Tôi tin”, cô gái trả lời trong khi mắt vẫn nhìn xuống sàn nhà. “Và ông cũng tin chứ?”

“Có, tôi tin như vậy”, ông trả lời. “Cô biết đấy, ở trên thiên đường mỗi khi một cậu bé được sinh ra, Chúa trời cho cậu ấy biết về cô gái mà cậu sẽ cưới làm vợ. Khi tôi sinh ra, cô dâu tương lai của tôi cũng đã được chỉ định. Chúa còn nói thêm rằng vợ tôi sẽ bị gù. Ngay lúc đó, tôi kêu lên: ‘Ôi Chúa, một người phụ nữ gù hẳn sẽ là một thảm kịch. Thưa Ngài, xin Ngài hãy ban cho con cái bướu đó để người vợ của con được xinh đẹp’".

Frumtje ngước lên nhìn vào mắt ông và trong phút chốc, tâm tưởng cô có một sự xáo trộn mãnh liệt. Cô vươn người tới đưa tay cho Mendelssohn nắm lấy và sau đó đã trở thành người vợ tận tụy của ông.

- Barry và Joyce Vissell

Trong tình yêu luôn tồn tại nghịch lý: Hai người là một nhưng vẫn là hai.

- Erich Fromm -

Nguồn: True love ("Chicken Soup For The Soul ")
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Jan 14, 2016 2:37 am

Tháng Sài Gòn


Tố Hữu, nhờ những bài thơ siêu nịnh mà lên đến chức phó thủ tướng thứ nhất. Nịnh Stalin, nịnh Bác. Trong bài “Ta đi tới”, Sài Gòn được ông gọi là “thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng”. Gọi trong thơ cũng được thôi, nhưng sau 1975, người ta bắt cả nước, nhất là người miền Nam cũng phải gọi như thế.

Từ đó, thành phố thay tên đổi họ, cũng như ông cụ đã bỏ tên Nguyễn Sinh Cung để lấy tên Hồ Chí Minh. (sao không lấy tên Nguyễn Ái Quốc?!)

Tên mới, dù không đẹp bằng “hòn ngọc viễn đông”, nhưng cũng óng ánh, lóng lánh. Khốn nỗi khi nói về thành phố này, người ta vẫn gọi là hang ổ của Mỹ ngụy. Và, tất cả những gì xấu xa dơ bẩn nhất đều đổ trút hết cho Sài Gòn. Như đĩ điếm, cướp giật, xì ke ma túy... Trong khi những gì sang trọng bề thế đều rực rỡ mang tên Bác.

Trong những cuộc họp đương nhiên là nghiêm trang, người ta trịnh trọng kính mời đại biểu thành phố Hồ Chí Minh lên phát biểu ý kiến. Và, dù vị đại biểu nọ có nói đông nói tây, dông dài cà kê dê ngỗng đến chán ngấy, người ta vẫn chăm chú lắng nghe hay chép chép ghi ghi. Rõ là tiếng nói của thành phố mang tên Bác có sức nặng hơn các thành phố khác như Nha Trang, Cần Thơ...

Nhưng, khi tan họp, trong những lúc bù khú, bên bàn tiệc ê hề, khi những tiếng dô dô đồng loạt cất lên, thì người ta gọi nhau tuốt bằng ...thằng.

Thằng Biên Hòa,

Thằng Cà Mau

Thằng Thừa thiên Huế ...

Và, thằng ...Sài Gòn ( nguy hiểm à nghen, coi chừng quen trớn gọi là thằng Hồ thì bỏ mạng chứ không phải bỏ mẹ).

Thành phố lúc ấy hơn 5 triệu dân, nhưng chỉ những ai “có công với cách mạng”, nghĩa là những nữ biệt động thành từng ném lựu đạn ở nhà hàng này, khách sạn nọ, những văn nhân, thi sĩ chỉ điểm, những sinh viên ra bưng trở về và hàng đống hàng đàn những người miền Bắc ồ ạt “chi viện” cho miền Nam mới được vinh hạnh xưng là công dân thành phố Hồ Chí Minh. Còn tất cả, từ bác sĩ kỹ sư, từ thương gia đến buôn thúng bán mẹt đều là ngụy, cần phải cải tạo tại chỗ mới mong trở thành công dân hạng hai, hạng ba... Sự phân biệt rạch ròi ấy được Huy Đức gọi là bên Thắng cuộc và bên Thua cuộc. Hai bên cách xa một trời một vực như bài vè sau đây;

Tập tầm vông
Chị có chồng
Em ở góa (giá)
Chị ăn cá
Em mút xương
Chị nằm giường
Em nằm đất
Chị ăn mật
Em mút ve (de)
Chị ăn chè
Em liếm bát
Chi coi hát
Em vỗ tay
Chị ăn mày
Em xách bị
Chị làm đĩ
Em thu tiền!
Cùng một mẹ mà chị như bà chủ còn em như một con nô lệ. Có điều, đứa em tội nghiệp tuy phải mút xương, liếm bát để sống và hầu hạ chị nhưng vẫn còn giữ được cái tiết trinh, trong khi bà chị bảnh choẹ vênh vang là thế, sau cùng lại phải bán trôn nuôi miệng.

Một bài vè vẩn vơ có từ xưa, sao nghe ra như có điều gì báo trước của sấm Trạng Trình vậy!

_ Khuất Đẩu -



Xin một chỗ trú khi hoàng hôn ngả xám


Một hôm, mọi người thật bất ngờ khi thấy nhà sử học lão thành nằm xuống cúi hôn mặt đất ở miền quê nơi ông từng chào đời. Sau đó ông áp miệng mình gọi sâu vào tầng đất sét bên dưới. Mọi người thoạt đầu chẳng hiểu việc ông làm, nhưng người ta vẫn bàn tán lẽ ra đó phải là việc của một nhà địa chất hay các chuyên viên khảo cổ. Nhưng không phải như thế, nhà sử học từng viết sách và khuyên mọi người rằng dù đang mơ mộng đến sự tiến bộ vượt bậc của văn minh khoa học, dù rồi đây con người sẽ được đặt chân lên Mộc Tinh, Kim Tinh hay bất cứ một hành tinh nào khác, xin đừng quên tìm kiếm lại quê hương của chính mình, hoặc ít ra tìm cho mình một chỗ trú thân từng thấm máu xương tổ tiên khi hoàng hôn đời mình ngả xám. Ông biết mình đã cất tiếng gọi của một sinh linh thật nhỏ bé vào tận sâu một hỗn hợp gồm cát, đá vụn, vôi vữa, đất, nước, các mảnh sọ, các lóng xương người và thú, những mảnh xương quai hàm đã trật chìa làm nụ cười méo xệch như khóc trong niềm mơ ước quê hương thanh bình xa diệu vợi. Dù không phải là nhà địa chất ông vẫn biết rõ trong đó còn có (và có nhiều nữa là đằng khác những máu, những nước mắt, những hoài bão, các giấc mơ, những tiếng kêu oan khuất chưa tròn lời, và vô số những ao ước được làm con người thật tử tế, được sống cho ra con người... Đó là những gì đã nhào nặn nên hỗn hợp ấy.

Lúc này, ông đang mỉm cười, ngửa mặt lên trời tạ ơn trời đất, tạ ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ cha, tạ ơn hun đúc rèn dạy của các bậc thầy. Ông cũng mỉm cười tâm đắc vì mình đã chọn theo học và nghiên cứu môn sử học cả một đời để không bao giờ phải nhầm lẫn trắng, đen, bạn hoặc thù. Với tầm nhìn đã thủ đắc được từ sử học, dù đi bất cứ chân trời góc bể nào ông cũng không bao giờ quên mình là ai, giống nòi nguồn cội mình ở đâu. Ông hả hê xiết bao mỗi khi nước nhà hưng thịnh, và xót dạ quặn đau, buộc chính ông phải xắn tay áo lên bước vào cuộc đấu tranh khi non nước ông suy vong. Quốc gia hưng vong kẻ thất phu còn phải có trách nhiệm, huống gì ông, một người làu thông kinh sử.

Một khi trách vụ trên vai con người hoàn tất, quanh cuộc đời nhà sử học bây giờ màu hoàng hôn đã xám, đó là lúc ông an nhiên áp sát mặt vào đất, gởi lời thầm thì tận sâu nơi ông sẽ rũ bỏ thân xác phù du này.

- Chu Thụy Nguyên -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Feb 11, 2016 1:44 am

Thời hạn
Nguyên tác : Equivalenza - tác giả: Dinobuzati (nhà văn Ý )


Image

Ông bác sĩ đằng hắng ho rồi nhìn người đàn bà đang đứng trước mặt mình phía bên kia giường bệnh, ngầm ý mời bà bước ra ngoài.
Vừa ra đến bên ngoài, bà ta nắm lấy tay vị thầy thuốc và hỏi bằng giọng lo âu:
"Thế nào, thưa giáo sư? "
Vị bác sĩ trả lời bằng giọng như đang tuyên bố lời phán quyết :
"Thưa bà, cho phép tôi được nói thật. Chồng bà..."
" Chúng ta đành bó tay cam chịu sao? "
Người thầy thuốc hơi lúng túng :
"Tôi xin hứa danh dự là nếu có bất kỳ khả năng dù mong manh nào... Nhưng thế này thì...."
"Chúa ơi, khủng khiếp quá. Chúa ơi "
"Tôi thông cảm với bà. Xin cho phép tôi được chia sẻ nỗi đau này nhưng đây không phải là bệnh đột quỵ. Tôi nghĩ là thời gian để nó gây ra sự bất hạnh cũng phải rất dài... ít nhất là năm mươi năm."
"Và sẽ không có cách nào tránh khỏi?"
"Thưa bà không.Tôi xin nói với tất cả tấm lòng, bà hãy tin lời tôi. Có thể có một xê xích nào đó, nhưng không thể nào nhiều hơn năm mươi năm.”
Sau đó là sự yên lặng. Rồi bỗng nhiên người đàn bà khóc thét, tưởng như có cục than hồng đang đốt cháy tâm can: "Hu...u Hu...u! Không thể như thế được. Tội nghiệp chồng tôi. Tội nghiệp mình quá, mình ơi ! "
"spirit-dying-rose"
Nhưng bất thình lình bà ta điềm tỉnh lại. Bà nhìn chòng chọc vào mắt người thầy thuốc rồi nắm chặt cổ tay ông :
"Giáo sư ơi, thế thì... Tôi vừa nghe ông nói một điều kinh khủng. Nhưng tôi nghĩ sau năm mươi năm, nửa thế kỷ, sau năm mươi năm thì tôi, ông cũng thế... Như vậy không phải là một bản án cho tất cả hay sao? "
"Thưa bà, đúng vậy. Sau năm mươi năm tất cả chúng ta đều sẽ được vùi sâu dưới ba tấc đất, hay có thể là thế. Nhưng có một điều khác biệt đã cứu vớt chúng ta nhưng nó lại là bản án cho chồng bà. Ðối với chúng ta, ít ra cũng chưa có gì được minh định. Chúng ta có thể sống thêm nữa, có lẽ bằng tất cả những niềm vui ngu xuẩn, như khi chúng ta mười, mười hai tuổi. Chúng ta cũng có thể chết sau một giờ, sau mười ngày, sau một tháng... Nhưng điều đó không quan trọng. Bởi vì đó là một chuyện khác. Nhưng với chồng bà thì không. Ðối với ông ta thì bản án đã được tuyên xử. Sự chết, tự nó có lẽ cũng chưa phải là một điều kinh khủng. Trước sau gì chúng ta cũng đều chết cả. Nhưng miễn là chúng ta đừng bao giờ biết nó, dù sau một thế kỷ, hai thế kỷ, cái thời gian chính xác mà nó sẽ xảy ra. "

Bản dịch của Trương Văn Dân
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Thu Apr 21, 2016 9:44 pm

THANH TÂM TUYỀN - Truyện ngắn trích đoạn


- Trong tập truyện Dọc Đường, xuất bản Sài Gòn 1966, gồm 7 truyện ngắn, Thanh Tâm Tuyền viết những chuyện có bối cảnh là Sài Gòn và chung quanh. TTT thuộc lớp nhừng văn thi sĩ người Bắc di cư 54. Thế nhưng trong tập truyện này, ông có lối viết thật đặc biệt. Giọng miền Nam. Gần như miền Nam rặt. Và ông đã viết rất hay. Tự nhiên không cần gắng gượng. Chắc TTT có nhiều bạn bè và sinh hoạt cũng như tiếp xúc với người miền Nam. Dĩ nhiên, vì ông đang sống tại đây. Nhưng mà, nhiều văn thi sĩ Bắc nỗi danh khác, họ vẫn giữ giọng văn người gốc Bắc từ đầu đến cuối. Thí dụ như Mai Thảo, Vũ Khắc Khoan, Nguyễn Mạnh Côn, Doãn Quốc Sỹ. Tôi nghĩ, TTT viết theo giọng điệu và ngữ vựng (pronunciation and vocabulary) người Nam, trước hết vì ông yêu nó. Ông thấy nó có nét đẹp thì viết.



@ Trích đoạn trong tập Dọc Đường:

- Em bằng lòng qua không? Nếu em không bằng lòng thì qua không ép em đâu, qua thương em thật tình mà. Thượng Đế không cho phép qua làm bậy, qua tuân lời. Em bằng lòng qua nghe em?

Thấy con nhỏ lắc đầu, lão vội nói tiếp:

- Em không thương qua thời thôi, em cho qua vuốt tóc em vậy. Tóc em thơm quá. Em xức dầu thơm cho qua như hồi nãy đi.. Thôi để cho qua xức cho em vậy...

Lão móc túi áo bà ba lấy ve dầu thơm, run rẩy mở nút làm đổ hết lên người con nhỏ, ướt cả một khoảng ngực, lão úp mặt xuống đó hít đầy vào lỗ mũi, con nhỏ rùng mình muốn đứng dậy nhưng lão níu xuống, lão lầm bầm nói một mình:

- Trời ơi, không ai thương tôi hết. Tôi chết đi cho rồi.

(trích, Người Gác Cổng)



Phải, Tư cảm thấy đúng như câu ca của Thiệt hồi nãy. Con Lai đang nghêu ngao một mình:

"Một mai thiếp có xa chàng,

Đôi bông thiếp trả đôi vàng thiếp xin".

Rồi nó kêu lớn:

"Rầu thúi ruột chị Sáu ơi!"

Chị Sáu gắt:

"Mày cũng biết rầu sao mày?"

"Trời ơi! Bộ tôi không là người sao chị".

(trích, Tư)



Bà chủ quán mập bự, ngồi phía trong, nửa dòm vô trong nhà, nửa dòm ra trước, hỏi giọng khan như bị cúm:

"Nãy giờ cha nào ăn?"

"Huề. Không ai ăn thua hết". Người đàn ông đội nón phân trần. Ông già xỏ dép, đứng lên thọc hai tay vô túi áo, móc tiền:

"Nè, trả tiền ly cà phê. Tao về cho sớm. Tối nay thế nào cũng có hành quân".

Ông đặt mấy đồng bạc cắc lên bàn, bỏ ra theo phía hông quán, bước ngay xuống con đường đất đi sang phía rừng cao su, vòng vào một gốc cây ngoài bìa đứng tiểu. Tiếng nước chảy mạnh soi vào thân cây, người đội nón nghiêng đầu ngó là to:

"Ông già gân dữ quá ta".

(trích, Dọc Đường)


Tôi nhìn gian nhà, không có một kỷ niệm nào của chàng làm dấu vết, không có lấy một tấm ảnh chàng để tôi nhìn vào mà đoán biết. Chàng để lại tôi một mình trên đời. Tôi ra ngoài đường, mấy đứa trẻ đang đánh đáo ngước mắt nhìn tôi, tôi không dám ngó lại, cắm cúi bước. Tôi ngượng ngùng cúi chào mấy người hàng xóm, họ e dè đáp lễ như không nhận ra tôi. Thoát khỏi những cái nhìn của hàng phố, tôi nhẹ cả người.
(trích, Khuôn Mặt)


- Có người nhận định rằng chính là cái không khí chế độ tự do, không gian con người cởi mở của miền Nam VNCH lúc bấy giờ đã quyết định nên một nền văn nghệ tự do khai phóng như vậy. Đặc biệt là nó đã giúp điều chỉnh vấn đề văn hoá rất có kết quả, theo chiều hướng chân thiện và mỹ. Không riêng gì văn chương, âm nhạc cũng vậy. Nhạc sĩ Lam Phương đã từng viết ca khúc Chuyến Đò Vỹ Tuyến vào năm 1956, theo lời ông "Do xúc động từ hình ảnh những người đồng bào di cư miền Bắc phải xa quê hương vào Nam sinh sống". Ngay cả lĩnh vực tưởng là của người miền Nam thôi, nhưng cả người Bắc lúc bấy giờ cũng mê say và cọng tác là cải lương vọng cổ . Nhiều danh ca gốc Bắc như nhóm Bích Thuận, Bích Sơn, Kim Chung, Hề Phúc Lai xuống 6 câu không thua đồng nghiệp người Nam. Còn Nguyễn Tất Nhiên thì sao ? Nghe thử anh chàng trai gốc Biên Hoà thố lộ:

Đôi mắt tròn đen như búp bê

Cô đã nhìn anh rất Bắc Kỳ

Anh vái trời cho cô dễ dạy

Để anh đừng uổng mớ tình si



Anh vái trời cho cô thích mộng

Để anh ngồi kể chuyện nằm mơ

Đêm qua có một chàng bươm bướm

Nguyện chết khô trên giấy học trò

(trích thơ, Cô Bắc Kỳ nho nhỏ)

Nguồn: Gió-O com
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sat Aug 13, 2016 10:14 pm

TỬ TẾ

Người đàn ông trung niên xách túi đi vào siêu thị.
- Cô làm ơn bán cho tôi một cân “ Quá khứ “.
- Bác cần thứ “ Hào hùng, oanh liệt “ hay “ Tội lỗi và sai lầm“.?
- Tôi mua cho các cụ ở tổ hưu, cô cho loại “ Hào hùng, oanh liệt“
- Hàng này mua một tặng năm bác ạ.Đã nghiền thành bột, ăn nhiều không sợ táo bón đâu, phân đẹp lắm.

Ở gian “ Hiện thực“
- Bác lấy loại “ Hiện thực XHCN “ hay “ Hiện thực phũ phàng “
- Tôi lấy 2 cân loại XHCN , tặng mấy ông bạn ở hội nhà văn, để họ làm mồi nhậu.
Quầy bên cạnh.

-Chị ơi bán cho tôi 1 kg “ Tương Lai “.
- Bác mua loại nào ? “ Rực rỡ tươi sáng“ ?, Hàng này không có bảo hành bác ạ. Còn loại “ Ảm đạm mù mịt“, thì nhà phân phối không cho đổi lại đâu nhé.!
- Cho tôi loại “Rực rỡ tươi sáng“, làm quà cho đứa cháu sắp tốt nghiệp Đại học.
Cô bán hàng nhận tiền, trao hàng , nghĩ thầm “ May quá, tống khứ được cái thứ ế ẩm ấy đi rồi .“
Quầy bán “ Lương Tâm “ treo biển “Hết hàng“, gian bán “ Tử Tế“ đóng cửa vì người bán bị tai nạn, sạp bán “ Công Lý“ tạm nghỉ vì bị hỏng cân.

Tại quầy bán “ Sự Thật“.
- Bác mua đi , hàng mới về, mẫu mã đẹp, đựng trong hộp sắt sơn đen chống ánh sáng của nhà sản xuất “ 4T Thông Tin & Truyền Thông “.
- Tôi muốn loại nguyên chất, không có vỏ bao và trộn gia vị , hàng thô ấy. “ Sự Thật “ chả cần mặc quần áo đẹp đâu cô ạ.
- Cháu không có, thứ ấy nhà nước cấm bán vì an toàn thực phẩm, nguy hiểm cho an ninh .
- Thôi cũng đuợc, tôi mua một hộp “4T “ dùng thử xem thế nào.

Đến gian hàng bán “Tình yêu“
- Bác tha hồ chọn nhé, này là “Tình yêu Tổ quốc“, yêu Đảng. “ Yêu tay ba“, „yêu tuổi Teen“ cho đến “ máy bay bà già“ .“Yêu quằn quại teo tim kiểu Hàn Quốc, teo Chim kiểu Tầu“. Chúng cháu có hết.
- Cô bán cho tôi nửa ký “Tình yêu cây xanh“.
-Chúng cháu không có loại này, bác tới phòng “ Lâm tặc“ thuộc Ủy ban thành phố mà hỏi. Ở đấy bán cả bỉm đóng cho cây đấy.

Tại chỗ bán “Tự do.“
- Bác mua nhiều cháu khuyến mại cho, hàng Việt nam chất lượng cao đấy, bảo hành 3 tháng.
- Tôi muốn mua 100 gam Tự Do nhưng phải là hàng xách tay từ Mỹ về cơ.
- Không còn bác ạ, có người họ mang về nhưng bị Hải quan thu hết rồi.Bác mua 5 kg hàng Việt , cháu giảm giá một nửa.Không phải hàng Trung quốc đâu. Người Việt dùng hàng Việt là yêu nuớc đấy bác ạ.
- OK, chị gói cho tôi 5 kg.Chị làm ơn đừng buộc chặt, hỏng hết “ Tự do “
Vừa ra khỏi cổng siêu thị, người đàn ông bị hai thằng cướp đi xe máy giật cái túi hàng, ông ta ngã xuống đường.
- Không chết là may rồi, tiếc của làm gì.
Những người chứng kiến an ủi .
Một lúc sau, hai thằng cướp phóng xe quay lại , quăng cái túi trước mặt người đàn ông :
- Này lão điên kia, tất cả còn nguyên đấy, tưởng gì ngon ăn. Mẹ kiếp.
Cầm chiếc túi lên, người đàn ông lẩm bẩm " Quái lạ nhỉ , mấy thằng cướp sao hôm nay Tử Tế thế.“
------------------------------------------------------------

Tuyển Viện Trưởng

Đài, báo thông tin rằng Viện giải quyết việc làm cần tuyển viện trưởng, thế là nhiều tiến sĩ, giáo sư và chuyên viên cao cấp đã tìm đến để liên hệ làm viện trưởng. Mọi người thấy nhờ có cơ chế thóang nên ngay cả khi cần chức lãnh đạo, người ta cũng thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng. Có ngày, số người đến liên hệ để làm viện trưởng đã lên đến hàng trăm. Cũng theo cơ chế mới, bây giờ người ta cần người có thực lực nên không còn có sự ưu tiên mà mọi người đều phải thi, thật là công bằng.
Dĩ nhiên là theo thủ tục tuyển người hiện hành thì mọi người đều phải nộp lệ phí hồ sơ và mua đề thi in sẵn. Mỗi thí sinh dự tuyển chức viện trưởng phải nộp 300.000 đồng, nhưng chẳng vị nào kêu ca mức thu quá đắt, bỏ ra số tiền ấy để được làm viện trưởng thì ai mà chẳng bằng lòng. Phần hồ sơ thì thật đơn giản, chỉ ghi rõ họ tên và địa chỉ, số điện thoại, e mail. Còn đề thi thì có mấy câu in vào một tờ giấy.
Các câu hỏi đại loại như sau: “Tình hình thất nghiệp ở nước ta, nguyên nhân của hiện tượng thất nghiệp, ảnh hưởng của nạn thất nghiệp đối với xã hội và các biện pháp khắc phục nạn thất nghiệp”.
Các thí sinh đến nhận đề thi xong đem về nhà làm và sau hai tuần thì nộp lại cho viện. Các thí sinh đã trả lời đề thi dài dằng dặc, dĩ nhiên là phải lấy giấy viết thêm vượt ra ngoài khuôn khổ giấy in sẵn rất nhiều. Nhìn bài thi, người ta có cảm giác đây là một công trình nghiên cứu đề tài quốc gia mang mã số KXO bao nhiêu đó.
Sau khi nộp bài thi thì vị nào cũng nhận được giấy báo ngay vài ngày sau là: Bài thi đạt loại xuất sắc đồng thời có giấy hẹn thi tiếp phần thực hành. Có điều là khi đến thi thực hành thì mỗi vị đến vào ngày giờ khác nhau và trước khi thi cũng phải nộp thêm lệ phí với số tiền cũng khá lớn.
Đề thi thực hành thật đơn giản là: Hãy giải quyết việc làm cho 10 người của viện.
Thế nhưng chẳng vị nào đạt được. Trên phiếu thi thực hành còn ghi rõ: "Không đủ tiêu chuẩn thực hành" làm các giáo sư tiến sĩ cảm thấy hổ thẹn, không dám khoe với người khác. Nhiều vị lặng lẽ rút lui có trật tự.
Nhưng có nhiều vị cảm thấy tiếc số tiền mình đã nộp để thi, đã kéo nhau đến chất vấn những người ở cái Viện mà chẳng biết ai thành lập thì được tất cả nhân viên của Viện trả lời như sau:
- Tất cả chúng tôi ở đây đều tốt nghiệp đại học đủ các ngành, nghề, nhưng đều thất nghiệp. Chúng tôi đã thông báo tuyển người lãnh đạo để chúng tôi có việc làm. Các vị đều không giải quyết được việc làm cho chúng tôi thì còn đâu là Viện. Nhưng cũng may nhờ các vị đã đến thi nên thời gian qua chúng tôi cũng có việc làm tạm, có thu nhập. Đó cũng là biện pháp giải quyết việc làm.

- Sưu tầm từ Dân Luận -
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sun Aug 14, 2016 10:37 pm

TIẾN SĨ

Chỉnh lại chiếc khăn lụa cài trên áo vest, hắn mỉm cười mãn nguyện. Ngày mai hắn sẽ bảo vệ luận án tiến sĩ tại trường Đại học Vinh. Lát nữa ra sân bay, đợi chuyến từ Hà nội đến. Đưa vị Chủ tịch Hội đồng giám khảo, giáo sư nổi tiếng họ Dương về Hotel là xong. Tiếng là trưởng phòng Văn hoá thông tin huyện, hắn chỉ có tấm bằng Đại học hệ tại chức. Thế nhưng con bé mắt lé, nhân viên tạp vụ văn phòng, lại có bằng thạc sĩ. “ Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức “. Chừng nào còn sử dụng cái bằng ấy, thiên hạ nhìn mình như con bò đội nón. Năm ngoái có đứa gạ bán cho cái bằng Tiến sĩ của trường Đại học mang tên Bắc Cực, ở tận Canada. Đào tạo huớng dẫn tự học từ xa, qua mạng Facebook. Hắn chả chơi, vốn liếng tiếng Anh dốc ra hết chỉ có Hế lô, Thanh cứu Ve ri mất. Mới đây thôi, vụ mấy thằng quan hàng tỉnh dùng bằng của Đại học Nam Thái Bình Dương (Mỹ) . Bị khui ra hết, xấu mặt cả Ban Nội chính.

Tuần trước, bảo vợ chuẩn bị 7 cái phong bì, nội dung mỗi cái 20 “chai “. Cho ban giám khảo và hội đồng phản biện. Vợ hắn gào hơn đau đẻ, tôi ngồi bán cá ở chợ đến lòi dom ra để có 140 triệu cho ông đấy. Lại còn chê tiền cũ, mùi cá à ? Tiền của tôi tuy tanh mà là tiền sạch. Còn hơn tiền của khối đứa sặc mùi sắt thép, mùi bùn rác thải, mùi xác chết....
Đàn bà trí ngắn như đuôi con chuột, chẳng nhìn thấy đại cục. Kể cả tiền thuê viết luận án, vụ này tốn chưa đến 200 “chai “. Đắt xắt ra miếng, là bằng thật. Cái danh Tiến sĩ chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ. Chi thêm vài con với chín hàng số không nữa. Sang năm, hắn sẽ đặt đít lên ghế Giám đốc Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch của tỉnh . Tất cả đúng qui trình, chẳng có thằng ngu nào bỏ ra hàng tỷ để mua chức làm oai. Thời buổi ghế thì ít, đít thì nhiều. Bây giờ chỉ buôn quan là cho lãi xuất cao và nhanh hoàn vốn nhất.

Cái đề tài Tiến sĩ của hắn mang tên “ Bản sắc áo tơi từ góc nhìn của người đội nón “. Áo tơi và nón lá là vật dùng không thể thiếu được ở đây. Cả hai đều làm từ lá họ cọ. Che mưa , chống nóng gió Lào cho dân vùng này từ thủa hồng hoang.Theo tư liệu của giáo sư họ Dương,tên Liệt, cung cấp riêng cho luận văn của hắn.Năm 1895, Bác Hồ theo cha vào Huế. Hôn đó trời mưa, mọi cuộc chia ly dường như đều có mưa trong đó, giống như phim Hàn Quốc bây giờ. Chính bà Nguyễn Thị Kép, bà ngoại của Bác đã khoác lên người Bác chiếc áo tơi lá. Phía trong chiếc áo lá, bà Kép lấy bút mực Tầu ghi vào đó 5 điều bà dặn cháu. Mặc dù lúc đó mới 5 tuổi, Bác chưa biết chữ. Chiếc áo tơi đã đi vào huyền thoại, ảnh hưởng lớn đến nhân sinh quan của Bác sau này. Với tư liệu quý hiếm như thế. Đề tài tiến sĩ của hắn thấm đẫm , dầm dề chất nhân văn và còn mang cả hơi hám của lịch sử. Có thêm yếu tố thân nhân lãnh tụ. Bố bảo bọn thối mồm nào dám bàn tán, dèm pha. Như cái đề tài luận án “ Hành vi tiếp dân của chủ tịch xã “ hay luận văn về thành ngữ “ Ngựa Địt Quạ “ trong tiếng Nghệ. Bị thiên hạ chê bai đủ điều..... Mọi câu hỏi của ban giám khảo và hội đồng phản biện hắn đã có đáp án sẵn. Chẳng hạn thời đó giấy viết hiếm lắm. Người ta thường ghi thơ, lời căn dặn lên nón, áo tơi lá. Dân mình vốn ham học, bạ chỗ nào cũng viết. Mấy thần đồng toán học còn dùng phấn trắng giải phưong trình và bổ đề toán ở trên lưng trâu, thay cho bảng đen nữa cơ....

Khi có chức Giám đốc, hắn sẽ lập dự án, xin kinh phí xây tượng đài. Bình Định sắp có tượng Nguyễn Sinh Sắc và Nguyễn Tất Thành, hai cha con Bác. Vậy thì hà cớ gì tỉnh này lại không có tượng đài bà ngoại cuả Bác. Bằng cái đề tài luận văn tiến sĩ này đây , dọn đường trước cho dư luận là vừa. Tượng đài bà ngoại Bác sẽ khắc họa người đàn bà mặc áo tơi lá, đầu đội nón, tay chống gậy, mắt nhìn ra biển Đông. Tượng đài Bà mẹ Việt nam anh hùng ở Quảng nam giá thành hơn 400 tỷ. Bà ngoại chức to hơn, là mẹ của các bà mẹ, thì phải cỡ nghìn tỷ mới xứng. Công trình sẽ chia thành nhiều gói thầu nhỏ. Hắn chỉ khiêm tốn nhận hoa hồng mỗi gói thầu vài chục phần trăm thôi...là đủ.
Giải trình chiến lược từ A đến Z ra như thế, vợ hắn mới thông não. Từ ngày cá nhiễm độc, buôn bán ế ẩm thị sinh ra cáu bẳn, trí khôn suy giảm. Giờ thì thị thấy vận hội làm giàu rồi. Sướng quá, thị đi ton hót với em gái.Chuyện chưa đâu vào đâu mà thằng chồng nó tức tốc chạy sang khẩn khoản. Khi nào bác xây tượng đài, nhớ cho em đụng một góc nhé. Ấy là em cứ dặm chỗ trước. Đúng là thành phần ít học. Cái tượng đài nghìn tỷ chứ có phải mổ con lợn sề đâu mà chung với đụng. Nó là thằng phu hồ, kiêm cả đào giếng, xây hố xí. Cũng có tý hoa tay, đắp được hòn hon bộ, làm bể cá cảnh cho dân cả vùng này. Thôi thì biết thế đã, nhưng sau này nó phải lập công ty mới được thầu một hạng mục công trình. Hai cái bàn chân tượng bà ngoại Bác, không đòi hỏi tính thẩm mỹ, nghệ thuật tạo hình cao. Chắc là nó làm được.

Đang miên man suy nghĩ thì điện thoại rung. Giáo sư Dương gọi. Chuyến bay chậm và có thể bị huỷ. Tổ cha bọn giặc lái. Lại giở võ bẩn ít khách dồn chuyến thôi. Không phải như thế à giáo sư ? Bọn “ Tôm tặc “ gây ra trục trặc tại sân bay ạ ? Quái lạ, tưởng “ Tôm tặc “ chỉ hoạt động ở đầm, hồ nuôi tôm thôi. Sao hôm nay chúng lại mò đến sân bay, không lẽ ở đó cũng bị ngập nước. À, bây giờ giáo sư giải thích mình mới hiểu,.Bọn “ Tin tặc “ lọt vào màn hình Ti Vi ở sân bay. Sau hai tiếng tắt màn hình, rút điện ra, đám virus máy tính chết hết. Giáo sư vẫn bay, chỉ lùi lại hai tiếng...
Tối muộn, đường ra sân bay ít xe, chiếc Kia Morning ghẻ của hắn hôm nay tự nhiên chạy bốc thế. Tiên sư thằng công nông tạt đầu bố mày à. Rồi hắn chỉ kịp kêu lên một tiếng ối.....

Đám tang hắn có đủ các ban ngành hàng huyện, hàng tỉnh. Hắn được đặc cách cấp bằng tiến sĩ. Đích thân giáo sư Dương và chủ tịch tỉnh mang bằng đến đám tang. Đẹp lòng người sống, mát dạ người chết. Nghiã cử của người Việt nam thật đáng trân trọng. Vợ hắn mỏi tay vái đáp lễ người phúng viếng. Lại còn phải luôn giơ cao tấm bằng tiến sĩ của hắn, tạo dáng theo yêu cầu của thợ chụp ảnh, ghi hình với các quan chức và đồng nghiệp ...
Sau giỗ đầu của hắn, nhân sự tỉnh thay đổi. Ông phó Giám đốc sở Văn hoá thể thao và du lịch lên thay vị tiền nhiệm về hưu. Mặc dù ông này cũng chỉ có bằng hệ tại chức, nhưng tuổi Đảng và thâm niên công tác lại cao. Những năm ông tại chức, di tích để lại cho tỉnh nhà là hai công trình tượng đài vĩ đại bà ngoại và bà nội Bác Hồ.Tuy tốn vài nghìn tỷ, nhưng hai công trình này là điểm nhấn trong chuỗi du lịch văn hoá, tâm linh và ẩm thực. Kẻ lái xe công nông chở gạch, gây tai nạn chết người năm ấy là cháu họ của ông. Nó chỉ bị án treo và giầu lắm nhờ trúng thầu bốn bàn chân tượng hai bà.
Vợ hắn đã nghỉ buôn cá, chuyển sang buôn gà. Mấy lần hắn về báo mộng , đi xem thầy phán rằng : sắm vàng mã, lễ vật mà cúng. Người âm chẳng đòi ngựa xe , nhà lầu, mũ áo tiến sĩ đâu. Cứ gửi áo tơi, nón lá và gậy chống xuống là mãn nguyện.

FB Van Man
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Wed Jan 11, 2017 2:09 am

Tình yêu

Cao Hồng Đào - H.V. dịch

Trên giường bệnh ở một bệnh viện nọ có hai người, một già và một trẻ.
Chàng thanh niên tỏ vẻ buồn bã, đau khổ hơn ông già, anh đến với thế giới này mới có hai mươi nǎm. Biết bao nhiêu việc chỉ mới bắt đầu, có việc còn chưa kịp làm. Anh yêu cuộc đời đẹp này càng yêu mọi thứ của cuộc đời biết mấy! Anh ước ao kéo dài được sự sống của mình.
Một hôm, ông già bỗng đánh thức anh:
- Này cháu, bạn gái cháu đến thǎm đấy!
Chàng thanh niên mừng quýnh, ngồi nhổm ngay dậy, mắt tràn đầy niềm vui, ngạc nhiên và xúc động:
- Thật ư bác? Cô ấy đâu rồi ạ?
- Ở ngoài cửa ấy!
Một sức mạnh vô hình giúp anh đứng lên. Ông già vội can:
- Bệnh viện quy định chưa đến giờ thǎm bệnh nhân, không được để người nhà vào. Cháu xem kìa, cô ấy giửi quá cho cháu đấy.
Chàng thanh niên cầm lấy gói quà, mắt ứa ra những giọt lệ vui sướng. Anh yêu cô, không thể xa rời cô. Cho đến lúc này anh vẫn nhớ cô da diết. Anh cứ tưởng từ nay cô sẽ không bao giờ tới nữa vì anh mắc bệnh hiểm nghèo. Thế mà hôm nay, thần Tình Yêu lại bắn một mũi tên giùm anh, anh không xúc động sao được?
Ông già còn nói:
- Cô ấy nói là được cử đi học xa, hai tháng nữa mới về, dặn cháu yên tâm chữa bệnh. Bác biết cô gái ấy thực lòng yêu cháu.
Chàng thanh niên cảm thấy hởi lòng và hạnh phúc. Ngọn lửa tình yêu lại cháy lên trong làng anh, anh không còn nghe thấy tiếng gọi của thần chết. Anh chỉ thấy ánh dáng và hy vọng!
Hai tháng trôi qua, chàng thanh niên bất ngờ khỏi bệnh một cách thần tình, ngay cả bác sĩ cũng không hiều ra sao.
Anh từ biệt ông già, rảo bước ra cổng bệnh viện, trở lại con đường nhỏ thân quen và quyến luyến đối với anh. Có lẽ nàng đã về rồi?... Có lẽ nàng đang nằm trên giường đọc sách? Có lẽ... Anh ngây ngất như say...
Chàng thanh niên dừng bước trước một cành cổng và rụt rè gõ. Một bé gái xinh xắn ra mở cổng, em tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Ô chú! Sao tưởng chú chết rồi? Chú làm thế nào sống được thế?
- Này San San... cháu nói sao?
- Cô bảo với cháu thế mà! Cô không thích chơi với chú nữa đâu.
Chàng thanh niên bấy giờ mới để ý thấy chữ Hỷ to tướng dán trên cửa sổ. Qua song cửa, anh thấy nàng đang âu yếm một người đàn ông lạ.
Anh ngơ ngác, mụ mẫm cả người.
Anh vụt quay người lại, chạy thẳng về bệnh viện. Anh cần phải hỏi ông già nằm cùng phòng xem sự thể ra sao.
Nhưng muộn mất rồi! Khi anh chạy tới bệnh viện, vào đến buồng bệnh cũ thì ông già đã nhắm mắt xuôi tay.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sat Jan 28, 2017 1:40 am

Hương tình yêu 7 dặm


Tào Hiểu Cương
Hoàng Thị Mai Hương dịch

Với Cát Hiểu Bồi, bắt đầu ra sao tôi chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ hôm ấy tôi đi mua hoa cho bạn ở quầy thì anh ta đứng bên buông một câu: “Không bằng tặng một hộp sôcôla đâu!”
Điều tôi chịu không nổi là cái kiểu chả có gì ga lăng của đàn ông. Tôi vặn lại: “Vì sao?”. Anh ta bảo. “Hoa rụng thì không còn gì cả, tình sâu nghĩa nặng gì gì cũng hết”. Tôi nói. “Socola ăn hết thì cũng xong”. Cát Hiểu Bồi làm tôi dở khóc dở cười khi nói: “Tối thiểu thì cũng thu được một miếng mỡ”. Chán không? Tôi, một cô gái lãng mạn nhường này mà lại phải truyện yêu đương với cái gã nói năng chả chút tình tứ nào.
Hai năm rồi anh ta không tặng tôi lấy một cánh hoa. Trước đêm Valentine tôi liều mạng gợi ý: “Em không muốn làm biên tập đâu. Muốn mở hàng hoa.” Tiểu Bồi pha trò: “Đừng thần kinh, chăm chút hoa có gì là hay? Hoa Khang Nãi Hinh xấu như thế song đừng quên là sau khi người ta chết nó vẫn không rụng và cuối cùng chấp nhận trở thành hoa khô, y như cái xác cứng đờ. Tệ nhất là hoa Bách Hợp. Tại sao trong các quầy hoa khắp thành phố đều là loài hoa nhập khẩu từ Đức? Chưa nói to một cách quái dị mà lại còn chẳng hương không vị nữa chứ?”. Tôi tiếp tục gợi ý đến cùng: “Đóa hồng này mà xấu sao? Nó có thể thổ lộ tâm tình đấy!”. Tiểu Bồi ngáp một cái, nói: “Em không nói tới hoa hồng thì anh cũng quên. Anh từ lâu đã ghét nó, cho dù hoa hồng trắng hay vàng… Tất cả đều đậm màu, giống hệt một cô gái không có linh hồn”. Kết quả ngày lễ tình yêu anh tặng tôi một nắm Đông Thanh, tiết kiệm cho anh một món tiền nhỏ. Có thể vì quà tặng khác biệt này, cũng có thể vì hoa mà tôi dần dần xa cách Tiểu Bồi.
Ngày ấy tôi đang bận vài việc riêng. Anh gọi điện tôi không nhận, nhắn tin tôi cũng chẳng đáp, cứ ngày đêm vùi đầu viết tiểu thuyết, mệt thì đi hát karaoke, khiêu vũ, uống rượu… hoàn toàn quên sự có mặt của anh.
Bỗng có một tác giả tên gọi Tô Đa ập vào cuộc sống của tôi. Anh ta đang là một biên tập theo kỳ, ba nhăm tuổi, vóc người tầm thước, đôi mắt nhìn ai thì hơi nhiệt tình quá mức. Và ánh mắt ấy đã thiêu cháy tôi.
Trong tình yêu yên ả của Tiểu Bồi, tôi rất cần những mãnh liệt, sục sôi, thậm chí bão táp… có lẽ là để cho sáng tác.
Thế là, tôi miệt mài với cuốn tiểu thuyết viết dở, thời gian còn lại vui vẻ cùng Tô Đa. “Tế Tế, anh nhất định sẽ nâng đỡ em.” Anh bảo thế. Thực ra, tôi không mong điều đó. Đối với tôi, danh tiếng không hấp dẫn lắm. Hình như tôi khát vọng một cái gì đó sâu xa hơn.
Một hôm, tôi đến nhà Tô Đa bàn về việc viết lách của mình. Vì hưng phấn quá độ, uống rượu quá nhiều, đầu óc tôi lao đao, may mà vẫn còn dăm bảy phần tỉnh táo. Tô Đa đột nhiên ôm choàng lấy tôi, vừa đúng lúc tôi ợ một cái thật mạnh, rồi nôn thốc vào bộ comlê 5000 tệ của anh. Tô Đa lập tức đẩy tôi ra, chạy đi gột rửa bộ quần áo quý hóa của mình. Tôi hụt hẫng, chán nản. Đây mới thực là vị trí của tôi trong lòng anh. Cái đồ không đáng giá 5000 tệ! Tôi không đợi anh trở ra, một mình mở cửa, lảo đảo đi tới bến xe. Về đến nhà, thấy ngoài cửa để một nắm Đông Thanh trong gói giấy. Tôi mở ra, tuy không có dòng chữ nào để lại nhưng tôi biết đó là của Cát Tiểu Bồi. Chỉ có anh tặng tôi Đông Thanh mà thôi.
Những ngày sau, máy nhắn tin của tôi không ngừng lặp lại hai số điện thoại, một của Cát Tiểu Bồi, một của Tô Đa. Nhưng đó là những ngày tôi chỉ yêu cuốn tiểu thuyết viết dở của mình. Rồi tin nhắn của cả hai không trở lại. Tôi lên mạng giao lưu với một số tác giả không có quan hệ yêu đương. Một phụ nữ tên là Tiểu B nói tiểu thuyết của cô đã viết xong. Khi đưa bản thảo đến biên tập, Tô Đa yêu cầu cô ta mang bộ Âu phục đến trao đổi. Cô ta không hiểu là gì. Tôi nhắn như bay xuống phím: Đồ ngốc, đương nhiên là biên tập nữ không cần Âu phục.
Sau đó, tôi đem câu chuyện hài tôi không đáng giá 5000 tệ kể cho cô ta nghe. Tiểu B trả lời: Ha! Ha, ha! Quá hay. Ngày mai tôi sẽ bảo anh ta mặc vét 5000 tệ, quần 5000 tệ đến gặp. Tôi muốn để bộ quần áo mới của hắn bung ra khắc nơi.
Từ đó về sau, tôi và Tô Đa không liên hệ với nhau nữa. Tôi vẫn tiếp tục viết truyện và gửi trực tiếp cho tổng biên tập. Viết xong tiểu thuyết tôi bắt đầu đi chơi khắp nơi ở Châu Âu. Khi trở về, cửa nhà tôi chất đầy Đông Thanh. Hôm đó gần tối, tôi đi dạo đã lâu mà vẫn chưa hết vườn hoa. Đang đi thì không biết từ đâu một hương thơm dìu dịu đưa đến. Mùi hương dễ chịu ấy không phải trong bất kỳ quầy hoa nào cũng có được. Tìm đến tận ngọn nguồn của mùi thơm ấy, tôi đã phải đi qua 7 dặm đường thì thấy từng khóm, từng khóm Đông Thanh thâm thấp, mặt trên có hoa Hoàng Đậu trăng trắng. Nếu không có hương thơm của nó ập vào mũi thì người ta cũng rất dễ dàng bỏ qua.
Tối đó, Cát Tiểu Bồi gửi tin nhắn cho tôi. Tế Tế, trong thời buổi này, tình yêu không có gì che chở. Nếu tôi nói em sẽ là duy nhất của tôi, em có tin không? Trong thời gian dài như vậy tôi liên tục tặng em một loại hoa, đó là Hương 7 dặm. Tôi rất thích tình yêu như vậy. Còn em?
Nhìn những dòng chữ, tôi chẳng cầm nổi dòng nước mắt nóng hổi cứ lã chã tuôn rơi.



Lời bàn: Tế Tế là cô gái đang còn nụ chờ ngày nở hoa, tuổi xuân trẻ trung, lãng mạn. Đối với các cô gái mà nói, khi gặp tình yêu là lúc bài học về cuộc sống bắt đầu. Bởi vì, đó là khi một người khác giới ập vào cuộc đời cô ta. Cuộc đời hạnh phúc hay đau khổ được quyết định bởi sự lựa chọn người khác giới của cô. Bối cảnh hay nhân tố để lựa chọn lại hết sức rắc rối, phức tạp, biến hóa khôn lường. Cũng vì vậy mà bài học lớn trong cuộc đời về ái tình càng trở nên sâu xa khó hiểu. Cổ qua, kim đến. Bao nhiêu hỉ kịch, bi kịch của ái tình mở màn, hạ màn. Tình yêu trở thành chua ngọt đắng cay. Có người bảo cuộc đời đầy rẫy những u mê. Con người trong thời đại nào cũng đều không ngừng có những bài học ái tình mới. Tế Tế vẫn phải tiếp tục lựa chọn. Chúng ta chúc phúc cho cô.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Next

Return to Truyện Ngắn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest