Truyện hay thật ngắn

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Mon Feb 13, 2017 11:43 pm

LỜI SÓNG DỊU DÀNG

Ở cái tuổi mới biết đón đưa, tôi cũng thầm thương trộm nhớ một
“Dáng nhỏ nghiêng nghiêng, Che nụ cười duyên, Dưới vành nón lá”
Phòng tôi học cách phòng H. một hành lang dài chứ không được cái may mắn như Nguyễn Bính “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn “ nhưng tôi cũng “chiêm bao rất nhẹ nhàng” và thầm tự hỏi “hay tôi yêu nàng?”

Năm đệ nhất ai nấy cắm đầu học cho qua cái ải tú tài, cái truông đại học. Con gái khỏe re, nhưng con trai “rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà…” nên học là số một còn mọi thứ là số hai, trót yêu rồi nên tôi thường lầm lẫn giữa số một và số hai, tuy không “ra mặt” nhưng vẫn đưa đón để mong chạm dấu chân em trên con đường quen thuộc. ”Làm đuôi” một thời gian khá dài, tình cảm trong tôi càng sâu nặng. Niềm tương tư cứ trổ chồi xanh lá, đã có bao đêm thức trắng, thư viết dập xóa nhiều lần, làm đau những dòng chữ yêu thương.

Rồi một tờ thư “đã bao lần viết lại” nằm trong trang sách “Hồn bướm mơ tiên” đã trao đi như một lời nhắn gửi, đến với H. Tôi không hóa bướm như Trang Chu nhưng hồn tôi thì vẫn phiêu du quanh quẩn bên nàng. Hồi hộp, lo lắng mong đợi, nhiều đêm không ngủ vì sợ “em sẽ ghé qua khi tôi chợp mắt”. Thư không có hồi âm, nhưng từ đó mỗi lần tôi bước kịp, H. không bước nhanh nữa mà lặng im đi cạnh tôi để nghe những lời vu vơ, không hiểu sao tôi nghĩ một đằng mà nói ra một nẻo, như khi thầy gọi lên bảng dù bài đã thuộc mà vẫn lúng túng ngập ngừng .Đúng là “nhát gan cứ ngậm lời tình trên môi”. Thương quá là thương và tôi tự an ủi : được đi cạnh nhau là hạnh phúc lắm rồi, bởi ông Xuân Diệu đã từng nhắc “anh tham lam anh dòi hỏi quá nhiều”, nên dù muốn chạm khẽ vào bàn tay đang vân vê tà áo mà đâu có dám

Một hôm đến trường tôi bỗng ngỡ ngàng nhìn những chùm hoa phượng nở òa trên ngọn cây. Thời gian trôi nhanh quá… ngày thi đã cận kề, tôi tạm gác chuyện đón đưa để chú tâm vào việc học, tôi còn phải cố gắng để bù lại những ngày tháng mộng mơ …
H. không là giai nhân cũng không là “thiết tỏa” nhưng với tôi tất cả những gì thuộc về H cũng tuyệt vời. Tôi yêu đôi má ửng hồng, nét mày thanh tú, vẻ duyên dáng dịu dàng, ”có nghĩa là yêu quá mất rồi, và nghĩa là em là tất cả…”

Sau một thời gian bận rộn thi cử và công việc, tôi nôn nao tìm đến nhà H. . Thấy tôi lượn qua lượn lại mấy bận, cô cháu gái, hình như học thất lục gì đó cùng trường nên biết tôi, đứng trong cửa hỏi ra:
- Chú tìm ai ?
- Cho… hỏi có cô H ở nhà không ?
- Dì H về Vĩnh Trinh cả tuần nay rồi chú ơi!
Tôi chưa kịp hỏi Vĩnh Trinh là ở đâu thì cô bé đã chạy vào nhà, hình như có ai đang gọi…

Tôi đứng lơ ngơ một lúc rồi quay về, tôi nghĩ nhất định sẽ đến tìm H. Không ngờ vì hoàn cảnh gia đình và vô số những vướng bận khác tôi phải xa Đà Nẵng đột ngột, chưa kịp nói với nhau một câu từ biệt…
Thời gian mải miết trôi, nhưng trong tôi, mối tình thơ và hình ảnh của H. vẫn xao xuyến khôn nguôi. Em đã một thời là sóng trong tôi. Đam mê đã qua, ưu phiền trĩu nặng cũng đã xa nhưng nhớ thương vẫn là mãi mãi. Dù biển có thành sa mạc thì lời sóng vẫn rì rào, và sóng vẫn hát lời tình tự dịu êm.

Bỗng tình cờ, một lần tôi được tin H qua một người bạn cùng trường… Tôi bồi hồi nhớ lại thời hoa mộng cũ và chợt hiểu ra, chút tình thơ ngày ấy vẫn còn nấp vào một nẻo khuất trong trái tim tôi.
Tôi vẫn mong có lần sẽ được về lại chốn xưa, sẽ đi trên những con đường quen Lê Lợi, Thống Nhất, Pasteur...để nghe nhịp đập của :
Trái tim mới lớn hình như
Đã yêu mà cũng hình như...thất tình

Trong vườn, mùa xuân đến chậm sau những ngày "nước Mỹ đông đá", những đóa hoa hớn hở đón nắng ấm sang mùa. Tôi nhận được mail của Đan Thanh sau gần một năm không liên lạc. Tôi đọc mấy dòng tin ngắn ngủi. Tim tôi nhói đau như bị một vật nhọn cứa vào…
Ngoài kia tuyết đã tan nhưng dường như trong tôi một mảng tuyết mới đang hình thành. Mấy chục năm rồi...
H. ơi, H. của tôi ơi.
Phía không anh bây giờ cũng đã không em …
H. ơi. H của tôi ơi.

Image


( Đọc từ Art2all.net -Đan Thanh )
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Sun Mar 05, 2017 11:00 pm

Cũng một nụ cười

8 giờ tối. Vừa mãn hội thảo “Cuộc sống mới”, từ Melia ra một quãng, tôi hỏi thăm chị quét đường, khẩu trang che kín mồm mũi: “Chị biết đâu có xe ôm không?”

Chị ngừng chổi, nhìn tôi từ đầu tới chân. Đột ngột chị tháo khẩu trang: “Có. Em đây.” Và, chị cười im lặng. Nụ cười e dè nhưng êm như nhung.

Ồ! Đùa ư? Nhưng nụ cười chị không đùa. Trước nụ cười ấy, tôi lúng túng. Vừa tự do vừa trói buột.

Để trắc nghiệm, tôi hỏi: “Vậy, xe đặt chỗ nào?”. Chị chỉ tay sang trái: “Phía trong tường.” Rồi lại cười im lặng. Một lần nữa nụ cười chị không đùa. Trước nụ cười ấy, tôi lại lúng túng.

Lúc này, một cô gái nước ngoài, đi ngang qua, chân sải dài, mắt ngước lên trời đã va vào tôi. Cú va chạm bay mùi nước hoa này, làm tôi nghĩ đến thực phẩm có thể đã bị nhiễm độc. Tôi nói với chị quét đường: “Thôi. Khi khác vậy”. Chị cười một lần nữa và tôi lại lúng túng, chân bước đi yếu xìu. Ba lần cười đều như nhau.

Một tháng sau, trong chuyến xe miền Tây về An Giang, tôi gặp một chị bán quà rong cũng sở hữu nụ cười như thế. Chị xìa mẹt và rong vào một vị khách ăn mặt chỉnh tề: “Em mời ông anh hút thuốc? Em mời ông anh nhai kẹo xing-gum?”. Tôi quan sát vừa dứt lời, chị cười im lặng. Gặp nụ cười ấy, vị khách vội sửa lại kính đột nhiên mặt lạnh như tiền. Chị ta lại mời, cuối cùng lại cười, vị khách vội quay nhìn chỗ khác. Ông đã lúng túng! Tôi liền gọi chị để mua thỏi kẹo, nhưng không thấy nụ cười ấy nữa.

Xe lăn bánh. Chị vướng khách, không xuống xe được. Cái mẹt quà rong cứ bơi trên đầu. Ngay lúc khó khăn này, vị khách kia lại gọi chị để mua thuốc lá. Tôi sững người khi thấy chị mắng vị khách : “Điệu quá há? Mời rã họng không mua. Điệu quá há? Điệu chảy nước đái”. Mắng xong, chị lách người, nhô mặt hướng về vị khách: Chị cười. Tôi giật thót. Cũng nụ cười ban nãy. Tôi thật sự lúng túng. Tôi chờ sấm sét nổ ra nơi vị khách, nhưng không, vị khách lại lúng túng. Hai lần cười vẫn nụ cười như nhau.

Một hôm, tại chùa Quang Phổ nơi một vùng cao, tôi trò chuyện với một sư bà. Tôi ngợi ca cảnh chùa: “Đây là một niết bàn”. Sư bà lại phản đối: “Niết bàn là ở chỗ khác kia. Nơi ấy, mặt đất không bao giờ dơ. Kẻ nào lỡ ‘vãi’ ra đây, mặt đất liền nứt ra, rồi khép lại, chôn vùi bãi phân vĩnh viễn. Một trẻ sơ sinh vất ở ngã ba đường, vẫn không chết được. Người qua lại, ai cũng có ngón tay chảy sữa cho bé bú. Trái cây chín mọng treo lủng lẳng không bao giờ thối rữa. Trong thinh không đầy ắp tiếng nhạc trời”. Nói xong, sư bà nhìn tôi và cười im lặng. Lại cũng một nụ cười đặc biệt ấy làm tôi lúng túng. Sư bà nay đã tám mươi, nhưng nụ cười đặc biệt này không già. Tôi vụt nghĩ rằng: Nụ cười ấy, nó không có tuổi, cũng không có tiền bối và đệ tử.

Image

Tuần trước, tôi cũng gặp nụ cười đặc biệt này nơi
cháu gái bốn tuổi tại nhà một người bạn. Cháu thò tay
chạm nhẹ vào đôi kính mắt đặt trên bàn, nhìn tôi,
cháu cười im lặng. Trước cái cười ấy, tôi lại rơi vào
lúng túng. Bỗng, trong một thoáng, nhanh hơn một thoáng,
nụ cười của hai chị phụ nữ kia, nụ cười của sư bà vụt hiện
ra phủ chồng lên cái cười của cháu bé ngây thơ này, tạo
thành một nụ cười duy nhất.
Tôi giật mình và mơ hồ nghĩ rằng: phải chăng, cái nụ cười
đặc biệt này là của chung, nó đã sử dụng con người,
chứ không phải con người sử dụng nó.


Giờ đây, đang đong đưa trên võng, chờ giấc ngủ thì nụ cười đặc biệt kia, một nụ cười khó có hoạ sĩ đa tài nào vẽ nổi, vẫn treo lơ lửng trên trần nhà, vẫn còn quyền lực gây lúng túng cho dù nó không đậu trên một khuôn mặt nào. Tại sao? Phải chăng, nó đã trao ta cái quyền toàn quyền định đoạt giữa hy vọng và một nguy cơ?


- Ngô Phan Lưu -

For this message the author DIEU DUC has received thanks:
admin(Mon Mar 06, 2017 12:44 am)
Rating:6.25%
 
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Tue Mar 07, 2017 1:58 am

T rên cánh bay của chuông chùa

Ngô Phan Lưu


Nhà tôi gần chùa sư Bản. Đó là một ngôi chùa nông thôn nghèo, quanh năm vắng hoe.

Hàng ngày, tôi chăn trâu cắt cỏ, thường ghé tạt vào chơi…

Một hôm, tôi đùa sư Bản:

– Sư đã đến Niết bàn chưa?

Sư đang vá áo, vội ngừng tay, trả lời:

– Đến mãi… nhưng không ở lâu được.

Thật sự, tôi ngạc nhiên:

– Sư đến bằng gì?

Sư đáp:

– Trên cánh bay của chuông chùa.

o O o

Tôi vẫn cắt cỏ chăn trâu, một lần khác tôi hỏi sư:

– Sao sư không tụng kinh, cứ nện chuông hoài hoài?

Đang vo gạo, sư đáp:

– Kinh không có cánh.

Đột nhiên sư nhìn sững vào tôi, giọng như nghiêm trọng:

– Rồi anh cũng sẽ đi tu.

Tôi giật thót người, vì có cảm giác câu trả lời vừa rồi là mình nói, không phải của sư.

o O o

Hai đầu gối sư, cộm dày lên hai vết chai cứng. Hai vết chai thâm đen, hậu quả của sự quỳ gối lâu năm! Hai vết chai hình tròn, dấu ấn chứng minh đức kiên trì của sư.

Tôi sờ nắn hai vết chai ấy, lại đùa:

– Liệu “tâm” của sư có chai như đầu gối không?

Sư đáp:

– Đầu gối quỳ, tâm không quỳ.

o O o

Có một hôm, gặp sư cày ruộng, tôi buông tiếng:

– Bữa nay, “Tâm” của sư có nhà không?

Sư ngừng bò:

– “Nó” đang cày đây.

Tôi nín thinh. Lại nhớ có lần tôi lẩn thẩn đếm tiếng chuông của sư:

– Sao sư nện chuông đúng 108 tiếng giỏi thế?

Sư vẫn cày, nói vọng lên bờ:

– Xâu chuỗi Bồ đề 108 hột.

o O o

Trò chuyện với sư Bản thật dễ dàng!

Nhưng lạ thay! Sự dễ dàng ấy thật chẳng dễ dàng, nên nó mới dễ dàng! Lúc nào, tôi cũng thông suốt một cách bí rị! Nhưng có điều, tôi không được thanh thản như sư.

o O o

Ngày hôm qua, sư Bản nằm viện cắt ruột thừa. Yên lành cả! Ngày mai, tôi sẽ đem cháo, nước cho sư.

Đêm nay, thiếu vắng tiếng chuông chùa. Có thể, thiếu vắng cả tuần cũng nên. Tôi nằm nặng nề, không dậy nổi. Tôi mở mắt, nhìn sâu vào đêm đen. Hóa ra, trên những cánh bay của chuông chùa, không những sư Bản đã bay, mà tôi cũng bay, mà không hề biết….
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Fri Jul 28, 2017 2:08 pm

Lydia Davis

Lydia Davis sinh năm 1947 tại Northampton, Massachusetts, cha mẹ đều hoạt động trong ngành giáo dục, văn chương. Thuở nhỏ thích âm nhạc, có học đàn ( dương cầm, vĩ cầm ), thích làm thơ, học tiếng Pháp, tiếng Đức, sau học thêm nhiều ngôn ngữ khác. Sau khi tốt nghiệp đại học, bà sang sống ở Pháp một thời gian. Một trong những cách kiếm tiền lúc này là dịch bất cứ thứ gì có trong tay, kịch bản phim, sách giới thiệu nghệ thuật ( catalogue ). " Tôi bắt đầu nhận thấy là mình thích việc đó, nó cũng là một dạng viết lách tôi có thể làm mà không cần phải có cảm hứng."


NGƯỜI ĐÀN ÔNG TỪ QUÁ KHỨ CỦA MẸ


Tôi nghĩ mẹ đang ve vãn một người đàn ông từ quá khứ của mẹ mà không phải là cha. Tôi tự nhủ: mẹ không nên có quan hệ không phù hợp với người đàn ông tên “Franz” này! “Franz” là người châu Âu. Tôi nói mẹ không nên gặp người đàn ông này một cách không phù hợp trong khi cha “đi vắng”! Nhưng tôi đang nhầm lẫn một thực tại cũ với một thực tại mới. Cha sẽ không trở về. Cha sẽ nằm lại trên đồi Vernon. Còn mẹ thì nay mẹ đã 94tuổi rồi. Có thể nào có mối quan hệ không phù hợp với một phụ nữ ở tuổi 94? Tuy nhiên sự nhầm lẫn của tôi là thế này: dầu thân thể mẹ đã già, khả năng phản bội của mẹ vẫn còn trẻ trung và tươi mát.



CHUỘT


Lũ chuột sống trên tường nhà tôi mà không quấy phá căn bếp. Chúng tôi hài lòng nhưng không thể hiểu tại sao chúng không đến căn bếp của chúng tôi, nơi chúng tôi đã cài sẵn bẫy, như chúng đến bếp nhà hàng xóm. Tuy hài lòng, chúng tôi cũng thấy khó chịu, bởi vì lũ chuột cư xử như thể có gì không ổn nơi căn bếp nhà tôi. Điều càng khó hiểu hơn là nhà chúng tôi không ngăn nắp gọn gàng như nhiều nhà hàng xóm. Có nhiều thức ăn vương vãi trong bếp hơn, nhiều mảnh vụn bánh trên bàn hơn, và nhiều mẩu hành dơ bẩn dính vào đáy chạn đựng bát dĩa. Thực tế là trong căn bếp nhà tôi có quá nhiều thức ăn bừa bãi trong bếp đến nỗi tôi chỉ nghĩ chính lũ chuột sẽ bị tổn thất vì thức ăn thôi. Trong một căn bếp sạch sẽ, thách thức đối với chúng là mỗi đêm phải kiếm đủ thức ăn để sống sót cho đến mùa xuân. Chúng phải kiên nhẫn sục sạo, gặm nhấm hàng giờ cho đến khi no. Tuy nhiên, trong căn bếp nhà chúng tôi, chúng phải đương đầu với một thứ ngoài tầm kinh nghiệm đến nỗi chúng không thể giải quyết được. Chúng có thể liều vài bước nhưng rồi cảnh tượng và mùi vị nồng nặc sẽ đẩy chúng trở lui về hang, và thấy khó chịu, bối rối vì không thể nào kiếm ăn như chúng muốn.

NHỮNG CẢM XÚC TIÊU CỰC

Một thầy giáo có ý tốt,thôi thúc bởi một bản văn vừa đọc, cùng lúc gởi cho tất cả giáo sư trong trườngmột tin nhắn về những cảm xúc tiêu cực. Tin nhắn này bao gồm hoàn toàn lời khuyên của một vị thiền sư Việt Nam.

Vị sư nói: cảm xúc cũng như cơn bão: dừng lại một lát rồi đi tiếp. Khi nhận ra cảm xúc ( giống như khi bão đến ), ta nên đặt mình vào vị thế ổn định. Nên ngồi hoặc nằm. Nên tập trung vào bụng . Đặc biệt là nên tập trung vào khu vực dưới lỗ rốn, và thực hành hít thở theo chánh niệm. Nếu ta có thể nhận biết cảm xúc như là một cảm xúc, sẽ dễ dàng hơn để điều khiển.

Những thầy giáo khác đều bối rối. Họ không hiểu vì sao đồng nghiệp của họ gởi cho họ tin nhắn về cảm xúc tiêu cực. Họ bất bình về tin nhắn, và bất bình đồng nghiệp của mình. Họ nghĩ là vị này kết tội họ đang có những cảm xúc tiêu cực và cần lời khuyên làm sao để chế ngự chúng. Vài người trong số họ thực sự đang nổi giận.

Các thầy giáo không quyết định để nhìn nhận cơn giận của họ như cơn bão đang tới. Họ không tập trung vào bụng. Họ không tập trung vào khu vực ngay dưới rốn. Thay vào đó, họ viết trả lời ngay, tuyên bố rằng vì họ không hiểutại sao vị kia đã gởi, tin nhắn đã khiến họ cảm thấy những cảm xúc tiêu cực. Họ bảo ông ta là họ cần phải thực hành nhiều để vượt qua những cảm xúc tiêu cực do tin nhắn mang lại. Nhưng, họ nói tiếp, họ không muốn thực hành như thế này. Chẳng những không bị phiền toái vì những cảm xúc tiêu cực, họ nói, họ thực sự thích có những cảm xúc tiêu cực, đặc biệt là về ông ta và về tin nhắn của ông.
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Re: Truyện hay thật ngắn

Postby DIEU DUC » Tue Dec 05, 2017 11:11 am

Cây Dầu Đôi (Nha Trang)


Image


Cả ngàn cây xanh ở Hà Nội bị chặt nằm ngổn ngang như vừa trải qua một siêu bão của thế kỷ. Tôi không là người Hà Nội, nhưng cũng cảm thấy nhói đau như tóc trên đầu của mình vừa bị ai đó tàn nhẫn nhổ đi từng mảng.

Cây là hồn của phố, là ký ức, là kỷ niệm. Còn hơn thế, cây là chứng tích của lịch sử. Như cây dầu đôi ở thành Diên Khánh.

Đó là cây dầu có hai thân cùng một gốc, như hai anh em song sinh đứng bên đường thiên lý bắc nam suốt mấy trăm năm. Hai thân cây thẳng tắp, to đến mấy người ôm, với cành nhánh xum xuê là chứng tích cuối cùng của rừng già ngàn tuổi.

Cây kiêu hãnh vươn mình lên trời cao, như một vị thần bổn mạng của xứ sở trầm hương. Trước mặt là biển Đông bát ngát, sau lưng là hòn Bà sừng sững.

Chính vì sống lâu như ông Bành Tổ nên cây đã chứng kiến bao cuộc đổi thay ở đất Khánh Hòa. Nào quân Tây Sơn, Nguyễn Ánh thay nhau làm chủ, nào Pháp đổ bộ lên Nha Trang và Bình Tây đại tướng quân Trịnh Phong chiến đấu đến người lính cuối cùng. Cây từng rũ lá khóc thương khi thấy đầu Trần Quý Cáp rời khỏi cổ ở sông Cạn. Và, cây cũng từng ve vẩy xúc động khi thấy một ông Tây, là bác sĩ Yersin, mỗi lần đi ngang qua đều dừng lại vái chào mình như một già làng.

Tưởng chừng với tuổi thọ hùng vĩ như thế, sẽ không một ai dám hỗn hào đụng đến cụ, dù chỉ một chiếc lá. Ấy thế, nhưng cụ đã hơn một lần bị tuyên án tử như những cây cổ thụ ở Hà Nội bây giờ.

Số là, để mở rộng cửa ngõ vào thành phố biển Nha Trang, người ta đã hơn một lần muốn nhổ cụ đi như một cái gai chướng mắt. Máy xúc, máy ủi đã được điều tới như những chiếc xe tăng sắp tiến vào dinh Độc Lập. Chỉ một án lệnh ném xuống là cụ bị hóa kiếp, thân sẽ bị xẻ cưa thành muôn ngàn mảnh để biến ra tiền.

Nhưng vận số của cụ chưa hết. Hồn thiêng của Trịnh Phong, của Trần Quý Cáp và cả bác sĩ Yersin đã kịp thời cứu cụ. Các cấp lãnh đạo tuy không nằm mộng nhưng cũng lờ mờ nhận ra rằng, cụ mà đi đời thì cái ghế mình đang ngồi cũng tiêu ma luôn. Thì thôi, cũng như tránh voi chẳng xấu mặt nào, đành để con đường tránh cụ vậy.

Và, thế là cụ được sống. Nhưng mà sống trong sợ hãi, vì rằng chẳng những rễ bị chặt mà còn cả khối bê tông và nhựa đường nóng hầm hập như Ngũ hành sơn đè lên Tôn Hành Giả. Khác nào cụ bị tống vào xà lim, không cho ăn uống. Nếu mỗi chiếc lá là một giọt lệ, thì cụ đã rơi không biết bao nhiêu lệ. Chẳng bao lâu nữa, cụ chỉ còn là bộ xương khô.

Không xuống đường như ở Hà Nội, có mà đi tù là cái chắc, những người con chịu ơn bác sĩ Yersin của đất Khánh Hòa đã tìm mọi cách vừa kêu cứu ở cửa công vừa vận động các cửa tư, để được phép đục bỏ bê tông, đưa đất mùn và nước có chất kích thích vào tạo rễ mới, khiến cụ dần dần hồi phục. Thì cũng tàm tạm vậy thôi, giờ cụ đứng nép bên đường như một ông già bị gậy, chẳng còn chi là một lão cây với thần thái lẫm liệt.

Phải chi, người ta cho hai con đường xuôi ngược vòng ra ôm lấy cụ như một tượng đài xanh thì mới thực xứng đáng với vẻ oai nghiêm của cụ. Cùng với miếu thờ Trịnh Phong, với đền Trần Quý Cáp sẽ tạo nên một quần thể lịch sử, là nơi các thầy cô giáo có thể đưa học trò đến ngồi dưới bóng cây, kể cho chúng nghe những câu chuyện cảm động về lòng yêu nước. Đó là chưa nói tới có thể biến nơi ấy thành điểm du lịch, thu hút khách phương xa, nhất là các khách Pháp, Thụy Sĩ muốn biết thêm về bác sĩ Yersin, người đã rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để chọn đất Khánh Hòa này làm quê hương.

Ở các nước, người ta không chặt cây mà di dời nếu nằm trong quy hoạch. Người ta dùng máy xắn, dùng lưới bọc cả rễ và đất, cho xe tải trọng đem trồng nơi khác. Người ta cố giữ từng cành nhánh, để khi trồng xong, cứ tưởng là cây đã đứng đó tự bao giờ.

Bảo rằng như thế quá tốn kém, có biết đâu một tượng đài chiến thắng ở Điện Biên Phủ tốn cả ngàn tỷ và tượng mẹ anh hùng ở Quảng Nam trên bốn trăm tỷ, vừa mới khánh thành đã phải thêm tiền tu sửa. Mà chắc gì những tượng vô hồn ấy còn đứng mãi trong lòng người như những hàng cây xanh ở Hà Nội.

Cứ cấm và chặt, thì không biết đến bao giờ mới xây dựng xong cái gọi là xã hội chủ nghĩa.

Khuất Đẩu
DIEU DUC
 
Posts: 9377
Images: 3013
Joined: Fri Jul 09, 2010 11:25 pm
Has thanked: 18170 times
Have thanks: 12235 times

Previous

Return to Truyện Ngắn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron