Én Bay Đầy Trước Ngõ - Trần Đại

Én Bay Đầy Trước Ngõ - Trần Đại

Postby Ngô Đồng » Tue Jan 09, 2018 9:10 am

Én Bay Đầy Trước Ngõ - Trần Đại

Image

Thoạt mới nghe cái tên Duy-Kha-Ánh ai cũng tưởng đó là tên của một nàng ca sĩ đẹp mỹ miều, đâu ai ngờ đấy là tên của nghệ sĩ nhậu nhẹt Huỳnh-Tèo, một thành viên thuộc hội Không-Bóng-Đàn-Bà. Tèo lớn hơn chúng tôi nhưng vì cái tên tí tẹo, tí tèo mà bị hạ xuống hàng mày tao, nên tạm gọi là "hắn" trong câu chuyện này, sự thương mến và kính trọng xin vẫn giữ riêng trong lòng.
Trở lại chuyện vì đâu mà Huỳnh-Tèo trở thành ca sĩ Duy-Kha-Ánh. Hôm đó giữa một tiệc cưới, mỗi bàn được ca một bài, cứ việc ghi tên vào giấy rồi ban nhạc sẽ lần lượt giới thiệu lên ca.

Trong lúc ca sĩ nhà nghề gào thét hay cố hết sức rung lời ngọt ngào, truyền cảm thì thiên hạ vừa ăn vừa trò chuyện cùng với tiếng ly. chén hợp thành một bản hòa tấu vô cùng quái dị. Thật là bất ngờ đến khó hiểu khi tiếng ca tải tử của đại diện một bàn tiệc nào đó vừa cất lên thì tự nhiên bao cặp mắt đều hướng về sân khấu, tiếng ly tách giảm lại rồi những tràng pháo tay, đập bàn, khua muỗng vào chén đĩa vang rền làm tập hợp ca sĩ chuyên nghiệp đang bực cũng bấm bụng vui lây ... Chẳng bao lâu thì..."Sau đây là bài ca Xuân-Này-Con-Không-Về sẽ được trình bày qua giọng hát của anh Huỳnh...

Huỳnh-Tèo bàn số 13. Xin mời anh Huỳnh... lên sân khấu." Cô eM-Ci làm chúng tôi đảo mắt nhìn nhau, ai là "quỳnh-tèo" của bàn số 13. Tàn tiệc cưới, chúng tôi và chắc chắn nhiều người có mặt đêm hôm đó, mọi người ra về sẽ quên đi họ hàng cô dâu chú rể gồm có những ai, món ăn nào ngon, món nào dở bởi vì tiếng hát của một dáng dấp gầy cao với mái tóc rơm rạ để dài sau ót của cái thời Hippy xa xưa còn sót lại đã gây một ấn tượng sâu đậm, có nước mắt rơi, có nghẹn ngào hiếm hoi giữa tiệc vui ... bằng một giọng ca "phê-nô-mê-nông" rất là ... hiện tượng, ca sĩ chưa từng nghe danh, Huỳnh-Tèo- bàn số 13, ca gần hay như bậc thầy Duy-Khánh, đến nửa bài thì dám nói hay hơn thầy, rồi khi run run, quằn quại ở đoạn cuối lại là kết hợp của ba bậc thầy Duy-Khánh, Chế-Linh và Giang-Tử. Cô eM-Ci vừa quệt nước mắt đề nghị "Anh hát hay quá, nhắm mắt mà nghe thì có lúc ngỡ là Chú Duy-Khánh đang ca... vậy em xin quý vị quan khách một cái tên cho ca sĩ mới đến và sẽ nổi như cồn này, dạ ... tên gi hở qúy vị?"

Từ đó anh Huỳnh-Tèo trở thành hội viên của chúng tôi, đóng đô ở nhà một "đại gia" cắt cỏ. Đêm đêm và năm tháng trôi qua... không bóng đàn bà, chúng tôi tụ họp nhau sau một ngày vất vả đi cày hoặc lang thang trong khuôn viên "học đại". Chính tiếng la ó của khán giả tiệc cưới hôm nào đã làm mai một cái tên "quỳnh-tèo" bằng một nghệ danh mới là ca sĩ Duy-Kha-Ánh. Đã bao mùa cái đồi hoa sau nhà "đại gia" cắt cỏ chuyển mình khai xuân và cũng rất nhiều lần chúng tôi gom góp bạc lẻ giúp đại gia khỏi bị chủ đất đuổi nhà... hội Không-Bóng-Đàn-Bà vẫn còn tồn tại mà Huỳnh-Tèo vẫn ca có hai bài duy nhất "xuân này con hông dìa" và " sương chắn miền quê quại", làm cách gì đi nữa Tèo cũng không thuộc thêm được bài nào khác.

Có một hôm Đại-gia-cắt-cỏ bực quá, ổng chận phím đàn guitar của tôi rồi vừa đập cọc tiền lẻ xuống bàn vừa mắng:

- Tèo, tau biết xuân này mẹ mi chờ tin mi. Răng mi không về thăm mạ mà cứ hát rứa hoài câu nớ! Mi mà về tau cho một ngàn tặng mạ nờ!

Có người phụ hoạ ngay:

- Ừ mẹ nó ... tối ngày cứ nghe hát ...con hẹn đầu xuân sẽ về mà tới nay thằng nào cũng Việt kiều về quê chỉ còn mình nó.
Tôi an ủi Tèo:

- Thôi năm nay không về thì năm tới, ráng để dành, tụi tui sẽ bỏ ống cho ông.

Thằng khác lại "ba que xỏ lá":

- Tèo, nghe nói nè! ... Tết năm ngoái tao về bển ... nhà nhà yên vui, pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi, ngồi trông bánh chưng quanh bếp lửa hồng... Đ.M.nhất là... đỏ hây hây những đôi má đào, phê hết chỗ nói!

Tèo tiu nghỉu, mặt buồn xo. Bấy giơ thì Đại-gia-cắt-cỏ mới buông tay đang bịt dây đàn và dịu giọng:

- Nếu mi không về chắc mạ buồn lắm...

Tôi "phím" một điệu "Habanera" trên guitar làm thằng "gõ muỗng" nổi hứng bất tử,

"mái tranh nghèo không người sửa sang
Khu vườn thiếu hoa đào mừng xuân
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong...
anh trai sẽ đem về cho tà áo mới
ba ngày xuân đi khoe phố ... phường..."
Huỳnh-Tèo nghe xong, bật khóc bỏ ra về quên cả mì gói đang trong nồi nước sôi ùng ục.

Theo lời Tèo kể thì vào một ngày tháng ba năm 1979, trong lúc đi soi ba-khía thì có tiếng người vừa chạy, vừa la "bọn du kích mới bắn đó, tụi sắp rượt tới nơi rồi" rồi bỗng dưng một bàn tay nắm cổ áo Tèo đang qùy bắt ba-khía, la lớn "Chết đến nơi rồi, xách phụ tao một tay, mày té có sao không?" Tèo ngơ ngác nhìn gương mặt rùng rợn như sọ người ẩn hiện dưới ánh trăng non rồi như mất vía hắn nắm một bên quai cái giỏ đang chứa cái thùng hôi mùi xăng nhớt chạy cùng người kia như thể là người chung nhóm. Tiếng đạn bắn xa xa thưa dần khi con tàu chứa đông người chòng chành hướng theo vệt sáng đường trăng ra khơi mang theo một tàu công vượt biên bất đắc dĩ đó là Huỳnh-Tèo. Không có ai bảo lãnh, Tèo ở trại tị nạn Songkhla Thái Lan nhiều năm, tối ngày nghe mãi bài ca Xuân-Này-Con-Không-Về đến thuộc lòng lúc nào chẳng hay. Qua đến California, Tèo làm đủ nghề từ dọn rác, ráp máy điện tử, bưng phở "kháng chiến" đến đẩy xe cắt cỏ...

Nghề nào cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà và mua mì gói làm vui lòng cái túi chực chờ xin nước sôi của bạn bè. Lần đầu đóng thùng gởi quà về cho mẹ và em gái, Tèo nhận được lá thơ mừng rỡ, chữ đánh bằng máy, tưởng nó mò cua chết đuối mất xác ai dè nay lại có "món quà cho quê hương", nhưng gởi thêm mấy thùng quà nữa mà chẳng thấy thư từ quê nhà, Tèo ngưng luôn và tự an ủi bằng mấy câu nhai đi, nhai lại:

"Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
nhưng nếu con về bạn bè thương mong
bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này vắng nhà..."

Chính vì thế mà Huỳnh-Tèo tức ca sĩ Duy-Kha-Ánh chôn vùi đời trai ở ... miền xa, trời không quen mà đất cũng lạ, nhập hội Không-Bóng-Đàn-Bà đếm từng năm tháng trôi qua...

Vâng, năm tháng trôi qua cho đến một ngày kia, Đại-gia ở nhà mướn chơi cú bạo, anh ta sang gánh cỏ cho người khác được vừa đủ tiền đóng vai kỷ sư nông nghiệp, vinh quang về quê bái tổ rồi lấy vợ. Thêm mấy người nữa bắt đầu "ác" vì sau lưng đã có bóng đàn bà và vài người ăn nên, làm ra cũng vì sau lưng có bóng dáng vợ hiền cho đến một hôm số thành viên còn lại của hội Không-Bóng-Đàn-Bà làm một tiệc nhậu tuyên bố giải tán trong một buổi chiều nắng tàn qua song cửa, còn vừa đủ sáng để tôi bùi ngùi chợt thấy mấy sợi bạc đã điểm sương trên đầu Huỳnh-Tèo, xa quê hương bấy lâu nay vẫn còn lỗi hẹn mẹ hiền mỗi dịp xuân về.

Năm 2006 đánh dấu những thành công khởi đầu trong công việc "món quà Tết cho người già neo đơn". Tôi đến giao quà Tết cho nhóm lại tình cờ gặp cố nhân Huỳnh-Tèo cũng có mặt hôm đó. Nghẹn ngào, mừng rỡ, tôi mượn đàn đề nghị ôn lại kỷ niệm năm xưa nhưng giọng ca sĩ "quỳnh tèo" Duy-Kha-Ánh đã yếu hẳn chỉ còn lềnh bềnh như lục bình trôi theo sóng nước. Hỏi thăm thì anh cho hay mấy năm trước đã được tin mẹ và em bị bắn chết ở Sông Ông Đốc Trần Văn Thời vì bị lầm là ghe đưa người vượt biển có vũ trang. Tôi ngậm ngùi nói vài lời chia buồn đúng thủ tục giang hồ. Lần này Huỳnh-Tèo được chủ hãng bác ái đài thọ về thăm quê hương với nhiệm vụ giúp phân phát quà Tết cho các cụ sống neo đơn miệt Hậu Giang.

Trên con đường đê bị sạt lở hai bờ, Việt kiều Huỳnh-Tèo xách giỏ quà với túi tiền dầy cộm, vội vả bước nhanh để trao quà rồi còn về phố cho kịp lúc đi vòng quanh tìm những cụ còn lang thang rao bán trước giao thừa. Anh tự nhũ nếu không từng đi thăm các viện dưỡng lão với đầy đủ tiện nghi, có bác sĩ, y tá chăm nom và thuốc thang dư thừa thì không thể nào đo lường được sự xúc cảm, thương tâm đến chừng nào khi thấy một túp lều tranh xiêu vẹo giữa chốn đồng không mông quạnh này nơi mà người ta ghi vào danh sách tặng quà Tết "một cụ già 78 tuổi - sống neo đơn không thân bằng quyến thuộc" và khi nhận ra đó chính là mẹ mình, anh đã ngất đi vì đau đớn và mừng vui hổn loạn chẹn cứng lồng ngực không thể hít vào một hơi thở nào. "Em gái con nó bịnh chết lâu rồi, má thì trôi lạc dìa đây tìm thân nhân bên nội mà chẳng còn ai, bị dậy mà kẹt luôn ở đây 26 năm rồi đó con".

Chắc có lẽ Tèo cùng Mẹ chuyện trò suốt đêm và cũng có lẽ sáng mùng một Tết năm đó hai mẹ con thấy ... én bay đầy trước ngõ... cũng không chừng là vậy...

Trần Đại

For this message the author Ngô Đồng has received thanks: 4
BinhMinh(Tue Jan 09, 2018 9:15 am), Duyên Chi(Tue Jan 09, 2018 9:11 am), hat@(Tue Jan 09, 2018 9:22 am), lachong(Tue Jan 09, 2018 9:39 am)
Rating:25%
 
User avatar
Ngô Đồng
 
Posts: 4784
Images: 0
Joined: Mon Aug 16, 2010 4:50 am
Has thanked: 30808 times
Have thanks: 16993 times

Return to Truyện Ngắn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron