49 Ngày Với Em (Chuyện Thật 100%) - Lê Khánh Thọ

49 Ngày Với Em (Chuyện Thật 100%) - Lê Khánh Thọ

Postby hat@ » Tue Dec 05, 2017 12:21 pm

​​​​​​
49 Ngày Với Em (Chuyện Thật 100%)

Lê Khánh Thọ
​​
​​
Image

1. Carrol

Trước 1975, tôi là một phi công Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Tôi qua Mỹ từ ngày mất nước, khi tuổi đời vừa mới 25. Mang tiếng pilot bay bướm nhưng tôi không có lấy một mảnh tình, bởi vì tôi không có tài tán gái. Thời đó mặc dù phụ nữ Việt nam cao giá, mấy thằng bạn không quân lanh lẹ vẫn vớt được một cô vợ Việt. Tôi khù khờ, vài năm sau đành yên bề gia thất với một thiếu nữ Mỹ tuổi đôi mươi. Hồi mới cưới, cuối tuần tôi thường dẫn Carrol hội họp bạn bè, nhưng nàng cảm thấy lạc lõng giữa đám người Việt bất đồng ngôn ngữ và từ chối những buổi họp mặt. Xuất giá tòng thê, mất liên lạc với đám bạn cũ, tôi hoàn toàn hội nhập vào đời sống Mỹ. Khi đứa con gái lên 5, chẳng may Carrol bị bịnh thận. Căn bịnh quái ác kéo dài hành hạ nàng hơn 20 năm và nàng qua đời vào thời gian đứa cháu ngoại vừa tròn 3 tuổi.

Gần 2 năm qua, nỗi buồn mất người vợ Mỹ tuy đã nguôi ngoai nhưng tôi vẫn giữ thói quen sống
không bè bạn, vẫn âm thầm cô đơn chiếc bóng.

2 - Minie

Đọc địa chỉ minie52@yahoo.fr qua người bạn thân giới thiệu, tôi tính ra năm nay nàng 53 cái xuân vàng. Tuổi này hồi đó má tôi nhai trầu nhổ nước miếng đỏ lòm.

Tôi ngắm hai tấm ảnh hoàn toàn trái ngược nhau. Hình đầu tiên nàng mặc áo thun xanh thẫm bó sát, vùng ngực khoét sâu lồ lộ hai trái cam trông ngồ ngộ. Tai đeo bông lủng lẳng bự tổ chảng. Đôi môi dày tô son đỏ láng lườm. Nàng ngồi bên cạnh đám bạn cả nam lẫn nữ, trước mặt đống vỏ chai bia ngổn ngang trên bàn, bối cảnh “tuổi chiều thác loạn”. Tấm hình gởi sau nàng mặc quần đen. Chemise dài tay cổ bẻ. Mặt mũi nàng nhợt nhạt thiếu phấn son đứng bên cạnh các trẻ mồ côi Việt nam, bối cảnh “hoa úa rụng sân chùa”.

Mail qua mail về tương đắc, bỗng nhiên mất liên lạc hai tuần lễ, tôi bị chứng hồi hộp mỗi khi mở hộp mail.
Houston: Hello Minie,
Mình tôi ngồi với đìu hiu
Mù tăm, biệt tích…mất tiêu em rồi !
Tơ vương!?

A ha ha, sáng nay có mail Minie. Tôi cứ lo nàng trốn luôn. Ngậm điếu thuốc chưa vội châm lửa, tôi hí hửng lướt qua những dòng chữ:
France: Salut anh Tốt !
Em mới đi Việt nam về.
Xin lỗi anh, em gián đoạn mail vì em đang bận rộn giải quyết một vấn đề mà em đã hùn vốn tình cảm. Em đã không sáng suốt nghĩ ra rằng người đàn ông cùng lối xóm hồi thơ ấu, sau nhiều năm sống dưới chế độ Cộng sản, đã có cách tính toán cư xử làm em vô cùng thất vọng. Lâu nay em đi tìm mà vẫn chưa được gặp người trong mộng.
. . .
Houston: Hi Minie,
Ở đời, chẳng dễ gì gặp được người trong mộng đâu em! Trong tình cảm, người ta lại thường dè xẻn, mặc dù tình cảm là thứ càng tiêu hoang lại càng giàu. Dĩ nhiên, không ai muốn trao duyên lầm tên tướng cướp. Không đi khó mà đến, không hôn con cóc làm sao biến nó thành hoàng tử. Trong con cóc nào cũng có hoàng tử, chỉ chờ có nụ hôn thôi.
Không lẽ, em duỗi chân nằm đợi tuổi già rêu phong cho đến ngày trở về cát bụi!?
. . .
France: Salut anh Tốt,
Em thử hôn con cóc ở Việt nam từ 4 năm nay, hy vọng nó sẽ biến thành hoàng tử. Ai ngờ cóc vẫn là cóc. Hè năm nay em còn bị cóc cắn te tua nữa đó. Em sẽ không vì sợ mà trốn cóc. Em sẽ lạc quan như lời anh khuyên nhủ, sẵn sàng hôn thử con cóc khác...
. . .
Houston : Hi Minie,
Hạnh phúc không hề là món quà tặng đương không, tựa như người bên cạnh dọn cỗ sẵn cho mình ăn, không vừa miệng thì la làng thay vì bỏ một bàn tay vào xào nấu phụ.
Minie ơi, em có biết mỗi ngày anh ngắm hình của em. Còn ăn tiền lắm đó. Together, we can make it! Mi em
Sau 6 tháng với gần 200 mails tán tỉnh, tốn mấy chục thẻ điện thoại, nghe nàng nói nhiều hơn tôi nói, Minie đồng ý gặp mặt tôi. Tôi hẹn bác sĩ khám răng, khám tổng quát. Đến chợ mua vớ và đồ lót trắng tinh, chờ giờ lên máy bay...

3- Gặp gỡ - France

Minie bằng xương bằng thịt trước mặt tôi. Điểm đầu tiên « coi được » nhờ đầu tóc nhuộm nâu hợp với khuôn mặt và bộ đồ đúng mode bó sát thân hình tròn trịa, chưa đến nổi phát phì như Carrol. Hai vết dài hằn sâu hai bên miệng nàng in dấu thời gian tàn ác. Tôi không thất vọng, trái lại cảm giác thân quen tự bao giờ tràn ngập trong tôi niềm bình an kỳ lạ. Không biết diễn tả bằng lời, tôi âu yếm nói với nàng qua ánh mắt. Mấy mươi giây trôi qua, nàng bẽn lẽn lãng tránh, gương mặt đỏ rần kiểu nữ sinh biết yêu lần đầu. Nếu bắt chước tiểu thuyết lãng mạn, chàng thanh niên hào hoa tuấn tú nâng cằm người đẹp, mắt nàng từ từ khép lại, đôi môi hé mở chờ đợi một nụ hôn nồng cháy. Khổ nỗi niềm xao xuyến dâng trào mãnh liệt khiến tôi bối rối, tôi bật tiếng cười khan và xổ đại một câu:
- Chời ơi, già rồi còn bày đặt đỏ mặt!
Nàng cười khúc khích, ngúng nguẩy:
- Hihi, anh đừng nhìn em!
Tôi ôm nàng vào lòng, nàng không chống cự, đồng lõa ép sát vào người tôi. Nhịp tim tôi đập loạn xà ngầu.

Tôi yêu tiếng cười của nàng. Tiếng cười hồn nhiên tắm mát tâm hồn tôi vốn lâu nay cằn cỗi. Người vợ Mỹ không có được tiếng cười tràn đầy sức sống đó, kể cả những năm đầu tiên bả còn mạnh khỏe. Nàng khen giọng Sài gòn của tôi quyến rũ và tôi có lối kể chuyện tiếu lâm hấp dẫn, tôi vô cùng ngạc nhiên về tài năng chưa từng được ai khám phá. Sau mỗi câu chuyện, nghe giọng cười dòn dã của nàng thay cho lời khen thưởng, tâm hồn tôi phơi phới. Để chứng tỏ tài nghệ, tôi mất nhiều thì giờ lên Net sưu tầm truyện cấm đàn bà.

Trước hôm tôi về lại Mỹ, nàng ngắm ngía xấp hình tôi và nàng đi chơi Paris, đang cười nói vui vẻ nàng bỗng ngậm ngùi:
- Em già hơn trong hình anh hé!?
- Ờ.
- Phải chi em đẹp giống trong hình cũng đỡ. Thật sự em xấu anh há!?
- Chớ còn gì nữa!
Im lặng mấy giây và hai vai nàng run nhẹ. Lần đầu tiên tôi thấy nước mắt đàn bà rơi, tim tôi bỗng nhiên thắt lại.
- Xấu đâu có sao đâu em!
Lời an ủi vụng về khiến nàng nổi giận:
- Người ta nói: “Bất cứ người đàn bà nào cũng đẹp trong đôi mắt của người yêu”. Rõ ràng là anh không yêu em.
- Chời ơi, em nghe gì mấy thằng cha ba xạo bày đặt xổ ranh ngôn. Tại em xấu thì anh nói em xấu.
Nàng hất tay tôi khỏi vai, giọng lạnh lùng:
- Từ nay về sau, em chỉ xem anh là bạn.

Về lại Mỹ, sau nửa tháng cầu hoà vẫn không ăn thua gì, tôi vào thư viện Hoa Sen, miệt mài nghiên cứu Phật pháp và forward tới tấp, cốt ý mượn lời vị tha của các bậc đạo sư thay lời giúp tôi, đồng thời tôi gọi phôn tán thêm:
- Em hổng hiểu gì hết, đừng giận anh nữa cưng à! Em có biết “Thập trọc nhất thanh” là quý tướng, còn “thập thanh nhất trọc” là phá tướng? “Thập trọc nhất thanh” nghĩa là 10 phần tướng xấu mà ở trong lại ẩn 1 quý tướng thì như đá ẩn ngọc quý. Đấy là trường hợp của em. Còn tụi tài tử đẹp dàn trời nhưng thuộc về “thập thanh nhất trọc”, nghĩa là 10 phần tướng tốt đẹp, lại ẩn bên trong một tướng rất xấu, cho nên gọi là phá tướng.
Nàng phì cười:
- Bộ uống rượu đế sao mà hôm nay xổ Nho dữ vậy anh?
Tôi nghỉ việc một tuần bay qua Pháp. Đúng như tôi hy vọng, nàng hiểu sự trở lại Pháp cấp tốc chỉ sau ba tuần lễ xa nhau là bằng chứng hùng hồn cho tình yêu “nặng ký” của tôi.

Một tuần lễ hạnh phúc trôi qua thật nhanh, tôi bịn rịn giã từ nàng, trở về Houston với công việc. Cạnh computer, tấm hình tôi ôm vai nàng đứng trước tour Eiffel lồng lộng gió xác nhận tôi đang yêu và được yêu. Từ nay tôi được nói và được nghe tiếng Việt nam. Tôi sẽ cùng nàng du lịch khắp Âu Châu và về Hội An thăm nơi nàng chôn nhau cắt rún. Mấy thằng cha thi sĩ “vì em tôi làm thơ”, nhưng vì em tôi sẽ làm overtime chết bỏ!
Mỗi lần nghe tôi làm overtime, nàng phản đối:
- Overtime một vần với die. Anh đừng cố quá mà quá cố.

4 – Houston

Tôi báo tin nàng sẽ qua ở với tôi 3 tháng, con gái tôi, Jenny phụ tôi vất hết đồ đạc của mẹ nó, chỉ trừ mấy tấm hình tạm dẹp vào nhà kho. Ngày đầu tiên, nàng thắc mắc:
- Ủa, anh theo Phật giáo nhưng tại sao em không thấy bàn thờ Phật?
- Mình ở với người ta thấy cũng kỳ.
Nàng trợn mắt:
- Vợ con anh chớ ai mà anh nói “người ta” !?

Tôi không trả lời, bàng hoàng vì câu hỏi của nàng. Câu hỏi như nhát búa tỉnh thức nỗi đau âm ỉ từ mấy chục năm qua. Tôi làm việc nuôi vợ con; căn nhà của tôi trả góp nhưng tôi không hoàn toàn nghĩ là của tôi. Mặc cảm ăn nhờ ở đậu như một vết xâm khó gột rửa. Có phải vì đây không phải là quê hương tôi!? Có phải vì Carrol và con gái tôi không cùng chung ngôn ngữ!?

Từ ngày có nàng, tôi vặn đồng hồ báo thức sớm hơn 15 phút, để được ôm ấp nàng trước khi đi làm và nói những câu thuộc loại không giống ai:
- Tội nghiệp hông! Tự nhiên ở đâu bên Pháp qua đây cho người ta dzày dzò!
Mỗi sáng tôi được nàng trao ly cam tươi tự tay nàng vắt. Tôi nao nao xúc động nhìn bóng dáng nhỏ nhắn qua kính chiếu hậu, bàn tay vẫy tiễn đưa tôi đến sở làm. Đến từng tuổi này, chưa bao giờ tôi được hưởng loại cảm giác tình cảm đậm đà.

Tôi xin nghỉ hai tuần lễ cùng nàng du hí Cali. Từ Houston tôi lái xe xuyên bang, ngày đi đêm nghỉ motel. Tại Las Vegas, chúng tôi làm lễ cưới đơn giản. Nhìn ngón tay nàng mang nhẫn mới, tôi bồi hồi cảm động tấm lòng nhân đạo đã chọn nhẫn cưới chỉ hơn 100 đô la. Đêm động phòng hoa chúc… lần thứ mấy mươi, nàng âu yếm hôn tôi:
- Con cóc đã biến thành hoàng tử rồi thì cứ hoàng tử luôn nha. Xớn xác là em lột da cóc đó!

Về đến Houston, nàng hối tôi ra phố lựa tượng Phật Quan Âm và ghé chợ Mỹ mua bó hoa cúng Phật. Nàng yêu cầu tôi chọn thêm cho Carrol bó hoa bả thích hồi còn sống. Sau khi lập bàn thờ Phật trên bệ lò sưởi, nàng kéo bàn salon ra giữa nhà, sắp trái cây và chưng bó hoa hồng tươi. Nàng nói:
- Em là kẻ đến sau, vô nhà người ta mình phải xin phép đàng hoàng. Anh vái bả bằng tiếng Mỹ, nói rõ cho bả biết là bả chết rồi, lo đầu thai đi, có thương yêu anh thì còn nhiều kiếp khác. Anh xin phép bả cho anh lấy vợ. Em nghi bả lưu luyến anh nên vẫn còn ở nhà này, nhất là bả chết trong giấc ngủ ngay trên giường của bả. Anh vái xong đến phiên em. Em nói tiếng Mỹ bồi chắc bả cũng hiểu. Ăn thua anh dỗ bả trước cho thật hay.

Khói hương nghi ngút, tôi cầm ba cây nhang rưng rưng nước mắt. Tình nghĩa hơn 25 năm với người vợ Mỹ hiền lành xấu số làm sao tôi quên cho được ! Tôi nao nao xúc động vì nàng giúp tôi cởi mở một gút mắc tâm tình.

Ngày nọ ra chợ Việt tình cờ tôi gặp lại Đản, người bạn cũ báo tin tối hôm đó tổ chức họp mặt bạn bè. Tôi nôn nao được dịp gặp lại nhóm bạn không quân. Tòng từ Dallas, mặc dù sức khỏe bấp bênh cũng chịu khó lái xe mất nhiều tiếng đồng hồ, cặp mắt sáng rỡ khi nhận ra tôi, giọng miền Nam oang oang chọc phá:
- Tưởng ai, khỏe không Tốt lèn ? Thằng Đản phôn nói có người muốn gặp tao, không ngờ là mầy !

Đọc trong ánh mắt bốn thằng bạn cũ tràn ngập nổi vui mừng tôi có vợ, nhất là vợ Việt nam, điều này hứa hẹn tôi sẽ không biệt tích giang hồ như trường hợp với người vợ Mỹ. Bốn bà xã của họ cũng vui vẻ chấp nhận nàng. Tôi thầm nghĩ…Nếu tôi dại dột rinh con vợ nhí Việt nam qua đây thì một sự xung đột về nhan sắc và tuổi tác với bốn nữ tướng kia dễ bề bùng nổ, tôi sẽ rất khó lòng trở về vòng tay ấm áp với tụi bạn cũ.
Vừa trở lại nhà, Đản vui vẻ phôn :
- Ê Tốt lèn, Má mầy để quên cái bóp, khi nào rảnh ghé tao lấy.

5 - Tai họa

Ngày nàng sắp sửa trở lại Pháp, tôi phải vào bệnh viện. Bác sĩ quyết định khẩn cấp mổ, cạo chất vôi bám trên cột xương sống, là nguyên nhân chận dây thần kinh khiến chân tôi tê liệt.

Vết mổ của tôi bị nhiễm trùng làm mủ phải mổ đi mổ lại bốn lần. Ngày tái khám, bác sĩ Mỹ báo tin tôi bị Hépatitis B. Chết điếng cả người, tôi phôn hối nàng đi thử máu. May mắn mười năm trước nàng đã chích ngừa miễn nhiễm.

Vợ chồng con gái tôi đi làm cả ngày. Đến giờ ăn, tôi mệt nhọc ăn đại món gì trước mắt, hoặc lái xe ra ngoài ăn tiệm. Bụng tôi trương phình lên và ngẹt thở, phải vào nhà thương hút nước khẩn cấp. Bác sĩ báo tin tôi cần thay lá gan mới (hậu quả lạm dụng trụ sinh trong bốn lần mổ). Bầu trời quay cuồng sụp đổ. Không, thà chết chớ tôi không muốn kéo dài cuộc sống èo uột như người vợ Mỹ, mỗi tuần phải vào nhà thương vài lần và rốt cuộc cũng không thoát khỏi tử thần. Ngày đó Carrol còn có con gái, còn có tôi bao bọc, phần tôi chẳng có gì ngoài gánh nặng bệnh tật. Tôi quyết định về Việt nam ở với chị tôi để chữa trị thuốc Nam.

6 - Việt nam

Tôi trở về căn nhà thời thơ ấu của ông bà ngoại tôi vùng Phú Nhuận. Ba bà dì không chồng ở chung trên căn nhà chính, gia đình chị tôi ở căn nhà ngang. Tôi được ở trong một phòng nhỏ bằng nửa căn nhà bếp của tôi bên Mỹ. Đây là căn phòng chị tôi xây thêm ở góc sân để má tôi dưỡng bịnh cuối đời. Mỗi bề 3m, giường chỉ cách toa –lét hai bước chân, rất tiện lợi cho người bệnh khó kềm hãm nhu cầu vệ sinh. Cũng may phòng có máy điều hòa không khí.

Nàng điện thoại trấn an tôi:
- Mấy đứa em của em nói anh đừng lo. Báo Cali đăng rần rần có ông nghệ sỹ T. bị ung thư bác sĩ Mỹ chạy, ổng về Việt nam chờ chết, không ngờ số ổng hên gặp thầy chữa thuốc Nam nào đó giỏi dàn trời. Nghe nói ổng lành bệnh xong cưới một con bồ nhí, mới đẻ đứa con trai.

Những loại tin tức này gây phấn chấn cho nàng và cả cho tôi. Tôi không cần con bồ nhí, tôi chỉ cần nàng, người đàn bà tuổi nhai trầu thích nghe tôi kể chuyện tiếu lâm, người mang đến cho tôi hạnh phúc.

Hai giờ trưa, tôi ngồi trên băng ghế đá trong sân, đọc báo, uống càfé, thình lình nghe tiếng xe hai bánh ngừng trước cổng nhà. Một bà dáng thấp bé, mặt bịt khăn, đầu đội mũ bảo vệ tròn vo, áo khoác rộng dài tay, kiểu thời trang Sài gòn làm xấu thành phố. Tôi liên tưởng đến con vịt đẹt. Con vịt đẹt tiến lại gần tôi, lột mũ và khăn che mặt.
- Anh biết ai đây không?
Minie của tôi đang nở nụ cười Mona Lisa. Nàng hôn nhẹ lên má tôi.
Tim tôi thót lại:
- Ủa, sao em nói còn hai tuần nữa mới dzề!?
- Em đổi vé, nói trước làm chi, để anh ngạc nhiên chơi!
Chị Hai mời nàng vào phòng khách. Giọng nàng dõng dạc:
- Em nghe anh bị hút nước trong bụng, em nghĩ là bịnh tình trầm trọng nên em đổi vé về sớm hơn. Em gái em ở Cali nói người ta đồn có ông thầy Châu Đốc chữa ung thư gan giỏi lắm. Em dẫn anh đi nghen anh!
Tôi không thích bị ai dẫn dắt, cương quyết:
- Không.
Nàng lục lọi trong bao nhựa đem theo, rút tờ báo Phụ Nữ, đọc lớn tiếng:
- “Bác sĩ cho biết bịnh ung thư vẫn có người sống thêm 10 năm 14 năm, vẫn sinh con nhờ thuốc men và chế độ ăn uống cẩn thận”. Trên internet bác sĩ Pháp cũng viết y chang, em có ghi rõ nhân chứng, vậy buổi trưa em nấu và em cùng ăn với anh. Anh đọc nè.
- Khỏi cần đọc. Anh hổng phải ung thư.
- Thì anh bị gan nặng cũng phải chữa chớ. Anh thương em chìu em chút đi mà.
Giọng nàng mềm như bún kèm theo gương mặt thiểu não. Tôi mềm lòng nói nhỏ:
- O.K, đi thì đi.

Tôi mệt mỏi vào phòng nằm nghỉ. Tôi ôm nàng vào lòng, rưng rưng cảm động.
Giường chật hẹp chỉ đủ chỗ cho một người…rưỡi. Muốn nằm thẳng người, nàng bắt buộc trồi lên đầu tôi, cánh tay phải sát vách tường duỗi thẳng dọc theo thân hình và cánh tay trái duỗi ngang. Tôi thầm thì:
- Cái mặt thấy ghét! Cho anh dzớt cái nha em!
Lập tức nàng hốt hoảng:
- Thượng mã phong đó!
Tôi thở dài. Quả thật tôi không tin tưởng “chú A37” cho lắm! Sợ chú bay không ra bay, chỉ làm mất mặt đàn anh. Tưởng tôi buồn, nàng xoa đầu trọc an ủi:
- Để khi nào anh lành bệnh rồi muốn dzớt bao nhiêu thì dzớt!

Buổi tối nàng về nhà em gái. Sáng hôm sau nàng đem tới đồ ăn nấu sẵn.
Sau hai lần bị hút dịch tràng, chị dọn cho tôi ăn một mình, chén bát để vào một mâm riêng. Tôi có cảm tưởng mọi người e dè tôi vì sợ căn bịnh truyền nhiễm nhưng cố gắng giữ lịch sự tối thiểu. Các cháu lễ phép chào cậu rồi lẩn tránh thật nhanh. Ông anh rể lạnh nhạt, chỉ trừ chị Hai gần gũi tôi nhiều nhất, nhưng chị em hỏi han vài câu là hết chuyện nói, nhất là chị cũng đang khổ sở về bịnh đau khớp chân.

Đi Châu Đốc về, cả nàng và tôi đặt nhiều hy vọng. Ba chén thuốc Nam uống mỗi ngày đưa tôi đến tình trạng đi tiêu, đi tiểu liên miên.
Theo lời thầy thuốc, nàng cho tôi ăn cá sông. Cử dầu, gia vị, nước mắm, chỉ trừ được thêm nghệ và gừng. Rau luộc cũng lạt nhách. Tôi quạu quọ:
- Em đừng nấu nữa, để chị anh nấu.
- Vậy buổi trưa chị anh nấu cho em ăn luôn à!?
- Thì em ăn xong hãy tới.
- Không.
- Tại sao em ăn chung với anh?
- Cho vui. Anh thấy chưa, em ăn giống như anh dễ dàng mặc dù em không bịnh.
- Em khác anh khác!
- Khác ý chí. Cho dù anh không muốn em cũng cứ nấu đem tới, ăn hay không ăn là quyền của anh.
Tôi cau mặt lạnh lùng:
- Em đừng tới nữa, em về đây làm anh mất tự do.

Ba bà dì và chị tôi nói tôi tên Tốt nên số tôi tốt, bịnh gần chết còn có “hồng nhan tri kỷ” cận kề săn sóc. Bụng tôi xẹp xuống, da mặt hồng hào hơn trước. Mỗi 4 giờ rưỡi sáng, tôi chống walker bước chầm chậm quanh những con đường gần nhà. Mặt trời chưa lên, thành phố còn ngái ngủ thoang thoảng mùi cống rãnh. Thỉnh thoảng một con chuột ló đầu dáo dác. Vài quán hàng chuẩn bị mở cửa, xe chạy thưa thớt. Cho dù Sài gòn thay đổi, nhưng những con đường hồi nhỏ tôi thường đi qua tuần tự trở về sống động trong trí nhớ.

Những buổi sáng cảm thấy khỏe, tôi ra trước sân ngồi đọc báo. Nghe tiếng xe ôm ngừng trước cửa, xuất hiện dáng dấp người đàn bà thấp bé tay xách túi đồ ăn, bịt mặt như dân khủng bố, tôi vui vẻ chọc:
- Con dzịt đẹt hôm nay sao tới trễ dzậy!
Nàng trả đũa:
- A ha, ngày nào cũng xô đuổi người ta, rứa mà tới trễ chút xíu anh “sáng chói” (sói trán) cũng để ý. Con dịch đẹt tới trễ vì nghe điện thoại bên Mỹ gọi. Ba hỏi thăm anh đó.

Ngồi bên nhau không lâu, khoảng 15 phút tôi phải lết vào toa –lét. Mỗi lần trở lại sân với nàng, nhìn khoảng trời xanh, nổi bực bội tù túng khiến tôi mất tự chủ. Vào phòng ăn, nàng xin phép cháu tôi mượn bếp. Vừa luộc rau vừa kể:
- Hồi sáng em bị trợt té trong phòng tắm, tay bầm đen nè!
Mặt tôi đanh lại:
- Sao không chết phứt cho rồi!

Hai đứa cháu lớn nhìn nhau nhướng mắt ngạc nhiên về lời độc ác. Tôi chờ nàng nổi cơn thịnh nộ nhưng sắc mặt nàng vẫn không thay đổi. Tôi chê nàng không biết xới cơm, tôi chê cá tanh, tôi đòi thêm nước mắm. Nàng điềm đạm:
- Em biết anh rất bực bội và anh không thể trút giận vào ai ngoài em cả. Nếu điều đó giúp anh khỏe hơn thì anh cứ việc tiếp tục, còn muốn chọc tức để em không tới nữa chỉ là vô ích.
Vẻ bình thản của nàng khiến tôi càng khổ tâm.
Ăn xong tôi vào phòng trước, một lát sau nàng vào nằm kế bên tôi, tay trái nhè nhẹ xoa đầu trọc. Tôi hất tay nàng :
- Đừng đụng anh. Anh quăng em ra cửa bi giờ.
Như trò chơi con nít, tôi hất tay nàng, nửa phút sau nàng vẫn tiếp tục vuốt ve cái đầu trọc. Sừng sộ vẫn không ăn thua gì, tôi mệt mỏi chịu thua.
Một lúc sau tôi quay người, đầu nép sát vào ngực nàng, tôi nghe rõ tiếng tim nàng đập và giọng nàng nghèn nghẹn:
- Gan anh nát bấy rồi!
Tôi nổi tức:
- Em nói gì kỳ dzậy!?
- Anh cứng đầu thì em nói sự thật luôn. Anh bị ung thư thời kỳ chót. Hôm anh mới về, chị Hai dẫn anh đi bịnh viện hút nước bụng hay dịch tràng gì đó, bác sĩ Việt nam đưa kết quả ghi chữ K có nghĩa là giai đoạn cuối cùng, có nghĩa là cancer. Bây giờ tâm hồn anh đang giao động, hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Anh muốn ăn ngon để rồi chết sớm thì cứ yêu cầu chị Hai nấu. Em yêu anh, em muốn anh sống cho dù anh tật nguyền. Theo kinh nghiệm, những người bị cancer mà ăn thả dàn đến khi hấp hối sẽ rất đau đớn.

Nàng nghẹn ngào, vội vã rời khỏi phòng. Tôi ngồi ôm đầu nghe đất trời sụp đổ. Cancer, ung thư. Trời hỡi! Hạnh phúc mới lóe sáng đã vội vã tắt ngúm. Bụng tôi quặn đau, mới đứng lên, chưa kịp vào toa – lét, chất lỏng tanh tưởi tuôn xối xả xuống hai ống chân teo tóp.

Rửa ráy và thay đồ xong, tôi chống walker ra sân. Nàng đang ngồi trên băng ghế, buồn bã nhìn vào khoảng không. Tôi hút xong cả gói thuốc vẫn chưa trấn tĩnh. Nàng dịu dàng để bàn tay lên đùi tôi, bắp đùi nhăn nheo chỉ còn da bọc xương. Tôi bùi ngùi nói nhỏ:
- Cancer lây bịnh đó em!
- Em biết anh cancer khi còn ở Pháp, chính vì vậy em đổi vé về sớm hơn.
- Số mệnh đã như dzậy thì cũng đành chịu thôi!
- Em không đồng ý. Anh và chị anh bị Nho giáo chi phối. Khổng Tử cho rằng “Tử sanh hữu mạng, phú quí tại thiên”, rằng con người không thể cãi lại mệnh Trời, con người cần phải đặt hết mọi niềm tin vào ý chí của Trời. Khổng Tử cũng nói: “bất tri mạng, vô dĩ vi quân tử dã”, không hiểu mệnh Trời, không xứng đáng là người quân tử (Luận ngữ - Thiên Nghiêu viết). Anh có nhận thấy Nho giáo triệt tiêu mọi nỗ lực chuyển hóa, hướng thiện của con người, giao phó toàn bộ đời mình cho một đấng quyền năng quyết định!?

Hồi còn đi học, có một số điểm em không phục Khổng Tử, nhất là ổng đưa ra những nguyên tắc bất công đối với phụ nữ.
- Theo Phật giáo, con người tạo ra nghiệp sẽ không thể và không bao giờ trốn thoát được những nghiệp do mình gây tạo ra.
- Anh nói đúng, nhưng điểm khác nhau giữa nghiệp (Phật giáo) và số mệnh (Nho giáo) ở chỗ, nghiệp do chính con người tạo ra, bất định tính nên nghiệp có thể chuyển hóa được. Do đó, con người có thể thay đổi, chuyển hóa nghiệp báo của mình từ xấu thành tốt, từ ác thành thiện hoặc ngược lại. Năng lực chuyển hóa Mãn nghiệp trở thành tốt hơn hoặc xấu đi được gọi là Năng tiêu nghiệp. Tác dụng của Năng tiêu nghiệp trong đời sống hiện tại rất lớn. Một người thông minh và khỏe mạnh là kết quả của Mãn nghiệp, nhưng nếu sống buông thả, đồi trụy thì trở nên ngu đần, ốm yếu. Năng tiêu nghiệp đã làm tiêu hủy nghiệp tốt của người này. Ngược lại một người với quả báo Mãn nghiệp bị bịnh tật nhưng nhờ biết cách bảo vệ sức khỏe vẫn chiến thắng bịnh tật, như Stephen William Hawking – nhà Vật lý người Anh của thế kỷ hôm nay, tuy bị liệt toàn thân chỉ còn ba ngón tay nhưng vẫn liên tục đưa ra nhiều phát minh quan trọng. Thuyết Nghiệp khích lệ con người hành động và tiến bộ, hoàn toàn không phải tiêu cực, yếm thế như Nho giáo.
Nàng bóp nhẹ tay tôi và nói tiếp:
- Một tháng rưỡi trước bác sĩ nói với chị Hai rằng anh chỉ còn sống được ba tháng, khuyên chị cứ cho anh ăn những gì anh muốn. Vậy tính ra anh chỉ còn một tháng rưỡi nữa thôi. Em nghĩ nếu anh ăn uống cẩn thận, sự sống sẽ được kéo dài. Chị anh muốn dấu anh vì không muốn anh đau khổ. Chị Hai thương anh theo lối của chị, em thương anh theo lối của em. Em muốn anh biết rõ sự thật. Em muốn anh can đảm, không bi thảm hóa và lẩn tránh nó, vì như vậy giai đoạn hấp hối sẽ thê thảm hơn. Theo quan điểm Phật giáo, suy ngẫm để chuẩn bị cái chết rất quan trọng. Mặc dù sự tái sinh của ta phần lớn tùy thuộc vào năng lực của nghiệp, song tâm trạng ta vào lúc chết ảnh hưởng không nhỏ tới tính chất của tái sinh kế tiếp.

Tôi bỏ bữa ăn tối, nằm gậm nhấm nỗi buồn trong bóng đêm. Ba chữ “tôi bị cancer”ngân nga mãi trong đầu từ trưa nay, từ từ dịu xuống và thiếp đi vào giấc ngủ.

Cây mai trước ngõ trổ bông vàng rực rỡ. Tôi lắng nghe tiếng chim sẻ ríu rít trên cành cây, ngước mắt thấy hai con chim nhỏ đứng cạnh nhau, tim tôi se thắt. 33 năm xa xứ, cái Tết đầu tiên trên quê hương chỉ đầy hương vị chua chát. Nàng ngồi bên tôi, nói:
- May mà mồng một Tết em có anh bên cạnh.
- May cái gì! Anh bị cancer mà may cái gì!
- May là hiện tại mình được gần nhau. May là số anh quá cha thiên hạ! Ngay tại thành phố Sài gòn mà nhà anh ở có vườn cây như vườn Thượng Uyển; hòn non bộ cá lội thảnh thơi, cây cối xum xuê mát rượi, chim hót và có cả đàn piano nữa.
Bỗng dưng tiếng đàn im bặt, nàng ngoái cổ vào phòng khách la lớn:
- Hay quá! Đàn nữa đi con.
Thằng cháu nhỏ tập tễnh vào nghề, hứng chí dạo thêm vài bản. Tôi cười:
- Đàn trật lất. Em đừng khen nữa để nó đi chơi chớ!
Nàng nói tiếp:
- Số anh y chang số Hoàng tử. Dưỡng bịnh có ba người đàn bà hầu hạ: em nấu ăn, chị anh sắc thuốc, em gái anh giặt quần áo. Còn muốn gì nữa! Mấy năm trước em tới viện ung bướu Sài gòn thăm người bạn bị ung thư vú, em thấy hai người bệnh nằm chung một giường, có người nằm dưới đất, nóng nực hôi thúi như địa ngục. Thân nhân ngồi chò hỏ trong sân viện, mặt lo âu vì thiếu tiền hơn là vì lo cho người bệnh. Anh đẻ bọc điều chắc! Em thích câu nói “Con người đánh mất hạnh phúc thường là do mong muốn một hạnh phúc cao hơn hạnh phúc mà mình đang có”.
Những lời nàng nói có tác dụng mạnh, nổi bất hạnh uất ức trong tôi từ từ dịu xuống.

Mồng hai Tết tôi bồn chồn nhìn đồng hồ, gặp dì trước sân tôi buột miệng hỏi:
- Dì thấy dzợ con tới chưa?
- Chưa. Mày đuổi nó quoài sao giờ còn hỏi!?
Tôi đuổi nàng vì tôi không muốn nàng khổ, nhưng nàng không tới thì tôi khổ.
Hôm nay nàng tới trễ. Dọn đồ ăn ra bàn xong, nàng buồn bã báo tin:
- Ba em mất rồi. Ba bị đứng tim bất ngờ.
Tôi bàng hoàng sửng sốt. Ba nàng không bịnh hoạn gì cà. Đáng lý tôi phải là người đi trước ông.
- Kể từ hôm nay em không ăn giống anh. Em ăn chay 49 ngày.
Tôi theo nàng vào phòng. Nàng thổn thức, hai vai run nhè nhẹ. Tim tôi se lại. Ôm nàng vào lòng, tôi vỗ về:
- Anh xin chia buồn với em.
Bây giờ dưới mắt tôi, nàng chỉ là đứa con gái bất hạnh mang nỗi đau khổ của người con mất cha. Trong tôi bỗng lai láng niềm thương xót. Nếu không vì tôi, giờ này nàng đang trên đường qua Cali dự đám tang thân phụ. Tôi quên bệnh tật, cảm thấy có bổn phận phải an ủi nàng. Bàn tay gầy guộc của tôi vận dụng hết sức lực thoa nhè nhẹ tấm lưng mầu mỡ, tai tôi lắng nghe tiếng giảng phát ra từ CD, điều mà trước đây tôi vẫn nghe nhưng không chú ý:
“Đức Phật dạy: Thân bệnh nhưng đừng để tâm bệnh. Chúng ta có thể không thể làm được gì nhiều cho thân nhưng chúng ta có thể làm được gì đó cho tâm. Chúng ta có thể giữ tâm bình tĩnh khi chúng ta đau yếu. Chúng ta có thể theo dõi sự tăng giảm của đau đớn, nó đến và đi từng đợt như thế nào. Chúng ta có thể hiểu biết bản chất của khổ đau. Chúng ta có thể gặp nó và học hỏi từ nó. Chính nó là một cuộc thử nghiệm – Làm sao chúng ta hiểu rõ bản chất của sự sống, làm sao chúng ta hiểu rõ ràng không có cái ngã thường còn nơi đây mà chỉ có sự thay đổi liên miên của sinh và diệt, giống như dòng sông trôi chảy bất tận...

Vai trò bỗng dưng đảo ngược… Một người bịnh cancer gần chết phải săn sóc người mạnh khỏe. Dường như Trời sinh ra tôi để phục vụ đàn bà, dù thân xác rã rời nhưng tôi cảm thấy vui vui nghe tiếng nàng ngáy đều. Vừa ôm nàng trong tay, vừa có dịp chú tâm những lời giảng phát ra từ góc phòng...

Tôi thuộc diện khổ đau do luyến ái người. Cũng may đây là người đàn bà tuổi xế chiều nhan sắc tàn phai, nếu luyến ái loại nhí xinh đẹp thì không biết tôi còn khổ đến cỡ nào!?
...
Tâm trí tôi từ từ lấy lại thăng bằng. Sáng nay hiện rõ trên nét mặt khiến nàng chú ý:
- Lâu ngày em mới thấy anh cười tươi hết xẩy!
- Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại
Giờ phút đẹp tuyệt vời
(Thiền sư Nhất Hạnh)
- Hôm nay Sainte Valentine, tụi mình qua càfé Du Miên nghen em.
Nàng há hốc mồm ngạc nhiên.
- Ơ hơ, em không nhớ. Sao lâu nay em rủ hoài anh không chịu đi!?. Đi, đi anh.

Từ quán càfé, tôi chỉ cho nàng thấy mái ngói căn phòng của tôi khuất sau bụi chuối cuối sân. Nàng nhìn quanh và có vẻ thú vị với lối décor thiên nhiên. Cảm giác đem niềm vui đến cho nàng khiến tôi tạm quên bịnh hoạn. Tôi thèm càfé nhưng bị cấm nên phải gọi trà đá. Nàng hớp một ngụm sinh tố thơm, kể lể:
- Em có người bạn ác ôn ở bên Đức, nghĩ rằng em có số sát phu.
Tôi cười ha hả:
- Chớ còn gì nữa! Ai đụng tới em là từ chết đến bị thương.
- Bà vợ Mỹ của anh cũng chết nghe chưa, vậy là anh cũng có số sát thê đó. Vì mạng em lớn mới đè được mạng anh.
Tôi vui vẻ lập lại:
- Đụng tới em là từ chết đến bị thương! Anh cũng vì em mà thân tàn ma dại nè. Héhé!
- Anh nói kiểu mê tín dị đoan. Nghiệp anh cũng nặng lắm nên gặp người hết xẩy như em mà không được hưởng! Hihi, Anh không hiểu chi cả. Nghiệp xấu của anh đến lúc phải trả, nhưng nhờ có hiếu nuôi vợ bịnh hơn hai chục năm, do đó Ơn Trên ban thưởng em cho anh. Anh có thấy sự huyền bí … mổ xong anh tỉnh dậy cùng ngày em trở về Pháp, vé anh mua cho em từ bốn tháng trước tại sao lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy!? Anh thấy chưa? Vì sứ mạng em đã xong, em ở lại Mỹ vô ích nên em bay về Pháp ngay. Sự sắp đặt vô hình hay hết chỗ chê. Rồi bây giờ anh bịnh, em về Sài gòn với anh không phải vì em trả nợ kiếp trước mà em là món quà tặng quí giá của Ơn Trên cadeau cho người chồng nhân đức. Có thể hiểu đây là khởi nghiệp, anh đang mắc nợ em đó, hihi!
Tôi phì cười:
- Con dzịt đẹt môi dày chu chu xạo thấy mẹ!
Nàng lém lỉnh chu thêm miệng hô ra chọc ghẹo tôi.
Mỗi khi nghỉ trưa, nàng mở CD “Tạng thư sống chết” của xứ Tây Tạng. Tôi nói:
- Em mở quoài băng này dzậy em! Có phải vì thầy của em là dịch giả!?
- Em không có máu phe đảng. Tại vì sách có giá trị, càng nghe càng thấm thía. Giọng thầy Tâm Kiến Chánh hay hết xẩy, giống y chang giọng của anh.

Tôi không nói gì, lắng nghe giọng đọc của người đàn ông mà nàng xác nhận giống giọng mình. Nàng ôm tôi vào lòng, tay xoa đầu tôi nhè nhẹ. Mặt ép sát vào ngực nàng nhưng tâm tôi không gợn chút ái dục, cảm giác tin cậy một đồng đội không bỏ rơi tôi, sát cánh cùng tôi chiến đấu bên cạnh giờ phút vô cùng cam go. Chúng tôi im lặng suy ngẫm:

“Dù bạn có tin tôn giáo nào hay không, điều rất quan trọng vẫn là có được tâm an bình lúc chết. Điều đó có lợi cho sự tái sanh. Theo quan điểm Phật giáo, dù người chết có tin luân hồi hay không, thì sự tái sinh của họ vẫn hiện hữu. Thời gian kéo dài trung bình để một người đi tái sinh vào một cơ thể mới là 7 tuần lễ. Tuy nhiên có người sau khi chết chỉ mất 2 giây họ đã đi tái sinh vào cảnh giới khác, đặc biệt những bậc thánh thiện hoặc những kẻ đại gian đại ác. Nhưng một số người khác cứ vất vưởng trong thế giới trung ấm này một thời gian rất lâu, có lúc đến 7 năm mới đi tái sinh. Nếu trường hợp họ bị kẹt lại trong thế giới trung gian này, họ sẽ trở thành ma quỷ. Đặc biệt vong linh trong cõi trung ấm 49 ngày có khả năng nghe, cảm nhận tư tưởng...”
- Nếu em chết trước anh, em sẽ ở bên anh 49 ngày.

Tôi hiểu nàng thầm nhắn nhủ tôi hãy thực hiện điều đó với nàng.
Tinh thần tôi càng ngày càng thanh thản. Mỗi chiều tôi thường rủ nàng đi ăn chè đậu đen, đậu ván ở những quán cóc bên đường. Mỗi lần nàng lăng xăng chận xe sợ tôi bị tai nạn, tôi tức uất người. Tôi bắt nàng đi vào trong lề, bổn phận đàn ông là che chở đàn bà, tôi không thích nàng làm điều trái ngược. Sau vài lần nổi xung, nàng hiểu và để yên cho tôi giữ vị trí bảo bọc nàng. Một hôm nàng hỏi tôi:
- Hồi trước anh có bồ với bà nào không? Đưa em địa chỉ, em dẫn bả tới thăm anh.
- Anh không có bồ nào cả.
Nàng ngạc nhiên:
- Em xem hình hồi trẻ, thấy anh coi được lắm! Ít nhất anh cũng có dẫn một cô đi chơi chớ!
- Hồi học lớp đệ nhất, anh có rủ một cô cùng lớp đi ciné.
Mắt nàng thích thú sáng lên:
- A, anh kiss cổ trong rạp ciné.
- Hổng dám đâu! Anh chỉ khều mấy ngón tay thôi. Sau đó cổ giận anh.
- Anh hiền queo, chỉ dám khều mấy ngón tay thôi à. Vậy mà giận à, vô lý!
- Hổng phải. Hôm đó đông đảo chen lấn mệt hộc xì dầu. Gần hết phim cổ hối anh: “Đông người quá mình ra trước, hông thì chút nữa chen lấn hôi lắm!”. Anh nói :“Thì cũng đã hôi rồi !”.
Nàng cười ngặt ngoẽo và láu lỉnh hỏi tiếp:
- Vậy anh còn trinh với bà vợ Mỹ à!?
Tôi phì cười:
- Trinh cái lỗ rún. Hồi còn đi học, có thằng bạn dưới quê lên Sài gòn thuê nhà trọ, tụi anh hùn tiền bao một em nhím. Thời đó dzui thật là dzui!
- Thanh niên mới lớn lên hầu như ai cũng vậy!
Được nàng khuyến khích, tôi hứng thú kể tiếp:
- Sau đó tụi anh thằng nào buổi sáng đi học bụng cũng đói meo, tại tiền dành để chích pénicilline. Hehe, thằng nào cũng đi cà náng. Ba anh hỏi, anh nói anh bị té xe đạp. Cả bọn té xe đạp. Xạo thiệt tình! Tụi anh còn phải năn nỉ bà y tá cùng xóm giữ bí mật dùm.
Nàng cười nắc nẻ.
- Hihi, đám anh em trai nhà em y chang đám bạn của anh.
Tôi đổi đề tài:
- Anh tính lành bịnh sẽ mua miếng đất vùng quê làm nhà ở. Anh sẽ nuôi vài con gà chạy lanh quanh cho dzui. Em chịu dzề ở với anh hông?
- Không được đâu anh ơi, em ớn lắm! Anh là Việt kiều, tụi công an sẽ tối ngày kiếm chuyện đòi “quà thông cảm”, hoặc dân xì ke đêm khuya tăm tối sẽ giết anh chỉ vì mấy chục dollars. Lành bịnh anh qua Pháp với em là tiện nhất.
Có những ngày chán ngán bịnh hoạn, tôi lại nghĩ khác:
- Anh biết đời anh tiêu rồi, em lo kiếm người khác đi.
- Em già và xấu nữa ai mà lấy em! Chính anh cũng công nhận em xấu. Họa may nhờ anh phò hộ em...
Nàng trả lời diễu cợt với ánh mắt láu lỉnh.
- Cho dù anh không linh thiêng, em cũng đừng lo. Hoàng tử Charles mê bà già Camilla trong khi Diana đẹp tản thần. Em nên nhớ rằng trên đời này vẫn có những cha yêu đàn bà không phải vì nhan sắc.
- Hơi hiếm! Nếu gặp một người nào đó giống như anh, em mới chịu.
- Làm sao có người nào mặt mũi giống anh được!
- Xí, ý em nói giống tính tình của anh kìa. Làm như anh đẹp trai lắm!
Cả tôi và nàng cùng cười, quên hẳn mình đang ở trong hoàn cảnh mếu máo.

Thấm thoát ba tháng trôi qua, chỉ còn vài tiếng nữa nàng lên máy bay trở về Pháp. Tôi ngồi trên giường, hai chân dạng ra ôm lấy nàng đứng giữa. Hai tay nàng không ngừng ve vuốt đầu tôi.
- Sao em dzày dzò đầu anh quoài dzậy?
Nàng áp sát đầu tôi vào ngực nàng.
- Tại em không biết để tay ở đâu!
Nàng cười khẽ nhưng tôi cảm giác những giọt nước mắt rơi trên da đầu trọc.
- Anh đừng ăn bậy bạ nghen anh.
- Ờ.
- Lành bệnh qua Pháp ở với em, nhớ mua bảo hiểm sức khỏe loại du lịch.
- Ờ.
- Nếu, nếu…anh có mệnh hệ nào, chắc em không về được, anh đừng buồn em nghen.
- Bộ em nghĩ anh chết sao!?
- Biết đâu được! Tốt nhất anh cứ chuẩn bị tinh thần, nhớ nghe băng giảng mỗi ngày, nghe đi nghe lại mới thấm anh à.
- Ờ.
- Và nhớ rằng em yêu anh.
Tôi nuốt nước mắt nói:
- Anh đi được là anh qua với em ngay.
Nàng hôn môi tôi và vội vã lấy khăn bịt kín khuôn mặt đẫm lệ. Tội nghiệp từ ngày yêu tôi, nàng khóc nhiều lần. Tôi chợt nhớ chưa bao giờ thấy người vợ Mỹ nhỏ một giọt nước mắt. Chậm chạp chống Walker, tôi tiễn nàng ra ngõ. Đứng lặng người một lúc thật lâu, tôi nhìn theo chiếc xe ôm chở nàng khuất xa cuối con đường hẻm.

Qua phôn, tôi nói chuyện với nàng một lần chót, để an tâm nàng bình an về tới Pháp. Và rồi tôi trốn tránh, vì giọng nói quen thuộc đó chỉ khiến tâm hồn tạm thời an bình của tôi trở nên xao động. Tôi biết rõ mình đang may mắn không vướng bận gì khác, ngoài việc quán sát cái đau để buông cái đau, đừng dại dột rơi vào luyến ái.

Tôi sẵn sàng rời cõi trần gian với tâm an lành, đó cũng chính là điều nàng ao ước tôi đạt được.
11 giờ khuya. Tôi rung chuông gọi chị Hai. Tôi điềm tĩnh nói:
- Em thấy trên trời đầy sao chiếu sáng ngời. Hình em hiện lên quanh bốn bức tường. Em nghe rõ tiếng ai gọi tên em. Em biết tới giờ em đi rồi đó chị.
Chị tôi an ủi:
- Giữ lòng thanh thản nha em.
- Em sẵn sàng rồi. Chị à, em có lỗi nhiều với ba má phải hông chị?
- Hông, em hổng có lỗi gì cả. Ba má thông cảm hoàn cảnh của em. Những ngày nước mới mất, tụi nó vào nhà mình làm khó dễ quoài, điều tra “thằng giặc lái cút theo Mỹ”.
- Dzợ em sao chị?
- Nó ở Pháp làm sao chị biết. Lần nào nó gọi, em cũng hổng chịu tiếp chuyện.
- Chân chị còn đau hông?
- Đau lắm em!
Tôi cười thân mật nói:
- Mặt bà mệt quá chời, thôi đi ngủ đi bà ơi!

7- Ra đi

4 giờ sáng thứ năm 9/10/2008
Theo thường lệ, người đàn ông làm vệ sinh vào phòng chào hỏi :
- Ngủ ngon hông anh Tốt ?
Tôi không trả lời.
Vì tôi đã chết.
France, khuya hôm sau...
Tôi trở lại mạnh khỏe và cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, đi đứng bình thường không cần walker. Tôi không gặp ba má tôi, không gặp Carrol, cũng không gặp ba của nàng. Chung quanh tôi là một số người tôi không quen biết, họ đi lại với dáng vẻ thanh thản.

Điều kỳ diệu, tôi mong muốn được gặp nàng thì tức khắc tôi đã có mặt bên nàng. Tính thời gian, tôi quen nàng được 3 năm 2 tháng; gần gũi nhau tổng cộng khoảng 7 tháng. Tương tự cuộc tình ngắn ngủi của vua Chế Mân và Huyền Trân công chúa, cũng như chuyện phim Love Story.

Tôi bồi hồi ngắm tấm hình đặt trên bàn ngủ. Tấm hình tôi và nàng chụp hôm picnic vùng Nam Cali, tươi cười dựa vai nhau ngồi bệt trên bãi cỏ xanh mướt. Nàng đang say ngủ, cái cổ ngấn nọng làm nàng già hơn sáu tháng trước. Tôi nằm cạnh nàng với tâm hồn bình thản.
Chợt biết có tôi bên cạnh, nàng hấp háy mắt nhìn tôi. Giọng nàng vui mừng ngái ngủ:
- Anh qua với em đó à!
Tôi cười nhẹ và lập lại câu nói hôm chia tay :
- Anh đi được là anh qua với em ngay.

Nàng dường như không mảy may ngạc nhiên, cánh tay nàng ôm choàng qua bụng tôi làm vòng khóa êm ái, mỉm cười và tiếp tục ngáy đều. Mân mê những ngón tay nàng theo thói quen những ngày chưa bịnh hoạn, mắt tôi nhìn lên trần nhà màu trắng. Một màu trắng tinh khiết và tang tóc.
Nàng tỉnh giấc, ngơ ngác tiếc nuối giấc mơ vô cùng sống động. Nàng không ngờ rằng thế giới nàng đang sống chỉ là mộng, thế giới nàng nằm bên tôi trong giấc ngủ mới chính là thật.

Nàng điện thoại về Việt nam nói chuyện với chị tôi, biết tôi ra đi trong một trạng thái tốt lành, và linh tính tôi đang ở bên cạnh nàng, tư tưởng nàng truyền đạt đến tôi lời khen ngợi :
- Em rất hãnh diện vì anh.

Bây giờ nàng đang mang nỗi buồn ủ rủ của loài chim lẻ bạn, não nề của loài người khóc cô đơn. Tôi có nhiệm vụ an ủi nàng, nhắc nhở nàng phấn đấu, tiếp tục đời sống bình thường. Mỗi ngày nàng nhận nhiều mails bạn bè khuyên đừng buồn nhưng vô hiệu quả. Khi màn đêm buông xuống, nàng thổn thức nghe tôi vỗ về:
- Em còn nhớ những điều chúng mình đã từng nghe qua: “Ta không thể nào tránh né khổ đau. Khi ta cố tự vệ chống lại đau khổ, thì ta chỉ càng thêm đau khổ và không học được gì về kinh nghiệm khổ đau”. Em nên lấy làm an ủi: “Một trái tim chưa hề mở ra nhận chịu sự mất mát, một trái tim được che chở, luôn vô tư an ổn, thì không thể biết yêu thương”.
Nước mắt nàng ràn rụa. Tôi tiếp tục thầm thì:
- Em hãy suy nghĩ lời giảng hữu ích: “Đừng dập tắt nỗi đau khổ của bạn, hãy chấp nhận nó và giữ tâm nhạy bén với nỗi khổ đau. Dù tuyệt vọng đến đâu, bạn hãy nhận nỗi đau khổ như nguyên trạng của nó, vì kỳ thực nó đang đem lại cho bạn một món quà vô giá, nhờ tu tập, bạn sẽ có cơ hội tìm ra được cái ẩn dấu sau nỗi đau buồn. Đau buồn có thể là khu vườn bi mẫn. Nếu bạn mở lòng ra với mọi sự, thì nỗi khổ có thể trở thành đồng minh lớn nhất của bạn trên đường tìm kiếm từ bi và trí tuệ.”
Tôi nói thêm :
- Em nên ghi nhớ điều quan trọng mà anh đang trải qua kinh nghiệm: “Những kiến thức thu lượm được trong vấn đề tôn giáo không có giá trị gì cả . Tôn giáo là một điều phải tự kiểm chứng lấy qua sự thực hành”.

Trước khi vĩnh viễn ra đi, tôi muốn tiếp xúc với chị tôi, với con gái tôi và một số bạn thân nhưng thất bại. Tôi chỉ liên lạc được ba người. Đứa cháu dâu trong giấc mơ thấy một đám mây trắng nhẹ nhàng bốc lên từ thân thể tôi, chầm chậm bay lên cao và tan loãng vào không gian như làn khói. Cháu thức dậy nhìn đồng hồ đúng 2 giờ sáng, như vậy chị tôi sẽ hết thắc mắc về giờ giấc chính xác tôi trút hơi thở cuối cùng.

Hôm sau, thằng bạn thân ở Chicago mừng rỡ ngạc nhiên gặp tôi trong giấc ngủ: «Tao nghe nói mầy chết rồi mà !». Tôi tươi cười trả lời : « Ờ, tao về thăm mầy đây».Vậy càng hay, người bạn Công giáo này là nhân chứng hùng hồn về thuyết siêu hình.
Có lẽ linh hồn là dòng điện tinh tế, muốn phát ra phải chạm đúng tần số tương tự làn sóng đài phát thanh. Tôi liên lạc với nàng dễ dàng, có lẽ vì nàng tập trung mãnh liệt tư tưởng vào tôi cùng với thiện chí ăn chay 49 ngày. Chắc hẳn sức mạnh tình yêu đã giúp chúng tôi.

Tôi bảo nàng vào trang nhà “Cánh Thép”. Những đồng đội vẫn chưa quên tôi, có đứa thương tôi làm thơ khóc bạn. Có đứa nhắn nhủ: “Mầy linh thiêng phù hộ tụi tao nghen Tốt”. Tụi nó không biết rằng tôi có khả năng nghe và đọc được tư tưởng của người khác nhưng tôi không có quyền phép gì để phù hộ ai cả. Tôi vẫn là tôi. Tôi chỉ lìa bỏ cái xác phàm bệnh hoạn. Linh hồn của tôi trong cuộc đời hiện tại này đến từ linh hồn của đời trước và là nguyên nhân của linh hồn trong đời sau.

Nàng đọc đi đọc lại mấy lần lời phân ưu của Phong, tôi thầm cám ơn đây cũng là điều tôi muốn nói:
“Từ khi gặp Tốt và chị, tôi đã vui mừng vì Tốt đã có cả một khung trời hoa mộng, dẫu là ngắn nhưng tôi đoan chắc một điều là Tốt cất cánh trong phi vụ cuối cùng để đi vào miền miên viễn với nụ cười hạnh phúc”.

Mùi hương thơm ba cây nhang phảng phất trong đêm khuya tĩnh mịch. Tôi và nàng ngồi trước màn ảnh computeur, nhưng duy nhất bóng đen của nàng cô đơn phản chiếu lên bờ tường lạnh lẽo. Tôi không hôn nàng vì tôi không muốn cả hai thêm bịn rịn. Tôi mân mê những ngón tay nàng... những ngón tay một ngày không xa cũng sẽ trở thành cát bụi. Nó chỉ tạm thời là dụng cụ của con người trên dương thế, chỉ là phương tiện cho tôi nhắn gởi dòng tâm thức.

Tôi nói câu cuối cùng:
- Hôm nay đúng 49 ngày, anh phải bye cưng. Bài viết này anh muốn lấy tựa đề «49 ngày với em». Cưng nghĩ sao?

(Nguyễn văn Tốt, từ trần 2g sáng 9/10/2008)

LÊ KHÁNH THỌ

For this message the author hat@ has received thanks: 4
BinhMinh(Tue Dec 05, 2017 2:16 pm), Duyên Chi(Tue Dec 05, 2017 2:33 pm), lachong(Wed Dec 06, 2017 1:13 am), Ngô Đồng(Wed Dec 06, 2017 12:56 am)
Rating:25%
 
hat@
 
Posts: 16195
Joined: Thu Aug 26, 2010 3:35 am
Has thanked: 27598 times
Have thanks: 50828 times

49 Ngày Với Anh (Chuyện thật 100%) - Lê Khánh Thọ

Postby hat@ » Wed Dec 13, 2017 9:40 am

49 Ngày Với Anh (Chuyện thật 100%)

Lê Khánh Thọ
​​
​​
Image

France 2008

Tôi linh tính có người đang nằm bên cạnh tôi.
Hấp háy mắt qua ánh sáng lờ mờ, tôi nhận ra chàng. Chàng khỏe mạnh như ngày tôi mới quen, vẫn nụ cười hiền cố hữu nở trên môi. Biết chàng đang ở Việt nam, tôi hỏi:
- Anh qua với em đó à !?
Chàng lập lại câu nói hôm chia tay :
- Ờ, anh đi được là anh qua với em ngay.
Niềm vui choáng ngợp nhưng cặp mắt nhướng lên không nổi, tuy nhiên tôi vẫn còn tỉnh trí choàng tay qua bụng chàng, lòng thầm nhủ : «Em ôm anh thật chặt thì đừng hòng anh bỏ em đi đâu !». Cảm giác dễ chịu được chàng mân mê những ngón tay như thói quen, tôi lâng lâng thiếp vào giấc ngủ với niềm hạnh phúc vô biên.
Giật mình tỉnh thức, tôi bàng hoàng ngơ ngác... Ô, thì ra chỉ là một giấc mộng ! Một giấc mộng vô cùng sống động !

Linh tính chàng đã từ trần, tôi điện thoại về Sài gòn nghe chị Hai của chàng kể… «Trước khi chết, Tốt nhắc đến em. Tốt ra đi trong thanh thản…». Nếu tính theo lời chẩn đoán của bác sĩ thì chàng đã phải từ giã cõi đời vào bảy tháng trước. Bảy tháng quí báu kéo dài sự sống là một chiến thắng vẻ vang, là thời gian cần thiết đủ cho chàng thấm nhuần Phật Pháp để chấp nhận cái chết một cách an bình, thì trong cõi Trung Ấm 49 ngày, trạng thái tâm an bình đó được tái diễn với một ý thức mãnh liệt gấp bảy lần lúc sống.

Mặc dù an tâm biết chàng ra đi trong thanh thản là có lợi cho sự tái sanh kế tiếp, nhưng cả người tôi tê dại trong nổi bơ vơ khủng khiếp. Tôi cố gắng trấn tỉnh, nhớ đến lời giáo huấn Tây Tạng dường như đặc biệt nhắn nhủ cho tôi trong lúc này…
«Những người buồn khổ cũng như đang trải qua một loại chết. Cũng như người chết, họ cần biết rằng những cảm xúc rối ren mà họ đang kinh qua là điều tự nhiên. Họ cũng cần biết rằng tiến trình tang tóc thường cam go và dài đăng đẳng, khi nổi đau buồn cứ tái đi tái lại theo chu kỳ. Nỗi kinh hoàng tê tái không tin ban đầu sẽ tàn phai, nhường chỗ cho một ý thức sâu xa tuyệt vọng về sự mất mát vô biên của họ, mà cuối cùng cũng sẽ hồi phục, trở lại thế quân bình.»
Đúng là tôi đang trải qua một loại chết !
Nước mắt tôi ràn rụa…Và rồi cuốn phim kỷ niệm tuần tự trở về trong trí nhớ …

* * *

Một người bạn giới thiệu cho tôi một chàng góa vợ, trước 1975 chàng là pilot lái A37. Tôi mất một buổi lên Net tìm hiểu loại phi cơ này, chỉ để mơ màng tưởng tượng chàng phi công ngày xưa đã cùng cánh chim sắt A37 tung mây lướt gió. Tôi đang cô đơn, không chú trọng người miền nào, nhưng vẫn tò mò muốn biết ngay. Cùng ngày, tôi nhận được mail trả lời:
Houston : Hi Minie, Anh là dân Sài gòn. Sao em lại hỏi như vậy, bộ sợ ông Bắc Kỳ đểu phải không ?

Chợt nhớ thời trước 1975 những bài báo đăng tin tức… một lão xứ Huế bay bướm bị vợ thiến bửu bối và một lão Lái Thiêu đến chết vẫn khổ vì gái, ngày đám tang của lão có cả màn «máu nhuộm trước quan tài» do hai nàng vợ nhí và mụ vợ lớn thủ vai chánh. Tôi mỉm cười gõ mail :
France: Salut anh Tốt, Em không sợ ông Bắc kỳ đểu. Có lẻ ông Bắc kỳ sợ em đểu. Hihi !
Houston: Hi Minie, Anh sẽ sang Pháp thăm em để xem em đểu đến mức nào !


Đề phòng sự ngỡ ngàng thất vọng của Việt kiều Mỹ, tôi thành thật kể rõ tôi sống trong một tỉnh nhỏ nổi danh về văn hóa chớ không phải là nơi du hí ăn chơi lý tưởng. Tôi chỉ là một họa sĩ tầm thường, chuộng nghệ thuật hơn thương mại. Muốn thăm tôi phải chịu khó cùng tôi cuốc bộ hoặc dùng bus vì tôi không có xe hơi.

Sáu tháng sau, chàng qua Pháp gặp tôi. Tôi 53 tuổi, chàng hơn tôi 2 tuổi. Cái tuổi mà đời người hết bận bịu con cái, sức khỏe tuy có hao mòn nhưng tinh thần vẫn còn phấn chấn dệt mộng yêu đương.
Tôi thích giọng miền Nam của chàng, tôi vui ngây ngất mỗi khi chàng nói : «Cái mặt thấy ghét !».
Trong vòng tay chàng, tôi cảm thấy thật êm đềm hạnh phúc, tuy nhiên có một lấn cấn nhỏ…Tôi cố ý kéo dài giọng nói cho có vẻ ngọt ngào (bình thường giọng Quảng Nam của tôi cộc lốc khó « phê» các đấng mày râu ) :
- Anh à, anh để tóc nhú chút xíu nghen anh.
- Chi dzậy !? Bộ em hổng thích hả ?
- Không phải em không thích, nhưng đầu anh trọc lóc làm em có cảm tưởng ôm ông thầy tu, tự nhiên em…em lạnh tanh!
- Ờ… Hổng hiểu sao càng ngày càng hói nên anh cạo láng luôn hai bên cho tiện.

Trước hôm chàng về Mỹ, tôi xem lại mấy tấm hình chúng tôi du hí Paris. Ui cha tôi khoan khoái thấy mình đẹp nhức nhối, đắc ý mình từng tuổi này mà còn chớp được người tình phong độ giống y chang tài tử Hồng Kông ! Nhưng khi liếc qua cái trán hói và làn da mặt có trổ vài đốm đồi mồi của tài tử, thì tôi bỗng nghi ngờ những gì mình thấy trên tấm hình chưa chắc là sự thật. Ao ước được chàng bơm cho lời trấn an, tôi rụt rè cò mồi:
- Phải chi em đẹp giống trong hình cũng đỡ! Thật sự em xấu anh há!?
Chàng tỉnh queo:
- Chớ còn gì nữa!
Tái tê cả người, tôi khóc thút thít. Gã cù lần ôm vai tôi, vỗ về:
- Cưng xấu nhưng cưng có nhiều cái đẹp mà người đàn bà khác không có.
Nữa, cũng chê tôi xấu nữa ! Nước mắt tôi tiếp tục tuôn ra như suối.
Từ xưa nay tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào có lối nói chuyện độc địa như gã. Vậy là tôi cương quyết xóa tên gã cù lần ra khỏi cuộc đời tình ái.

Về lại Houston, gã gởi mail tới tấp và phôn cầu hòa. Tôi tưởng rằng tôi sẽ cứng rắn không tha tội cho gã, nhưng khi đọc mail gã thì tôi lại mỉm cười nguôi giận :
Houston: Em yêu,
Là một Phật tử đã quy y, làm ơn ban phát chút bồ đề tâm cho những ác nghiệp của anh. Đồ tể buông đao cũng thành Phật trong khi khẩu nghiệp chỉ là phần nhỏ trong ngũ giới. Tính vị tha sẽ giúp em nhiều trong sự tu đạo.
Hạnh phúc đến trong tầm tay nhưng anh khờ khạo để vuột mất em.
Có thế nào đi nữa, anh vẫn luôn yêu em.
Mi em.

Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó…
Cuộc Đời Phải Được Sống Với Tình Yêu và Óc Hài Hước
Tình Yêu Để Hiểu Nhau Và Óc Hài Hước Để Chịu Đựng.

(Life must be lived with love and humour
Love to understand and humour to endure)
Ba tuần lễ sau gã cù lần tốn vé máy bay trở lại Pháp tìm tôi. Và con tim tôi đã vui trở lại.
Ngắm đầu tóc chàng mới mọc nhu nhú cỡ một cm, tôi hớn hở:
- A, anh hết giống thầy tu rồi.
Chàng nheo mắt cười tinh quái, chọc tôi:
- Hài lòng chưa “người đẹp xấu xí” !?
Và từ đó chàng tiếp tục gọi tôi là “người đẹp xấu xí”. Nhìn ánh mắt chàng đấy ắp thương yêu mỗi khi chọc ghẹo, tôi bật cười.

Houston

Sáu tháng sau, tôi qua Houston thăm chàng. Biết tính tôi thua xa hiền thê Tú Xương, chàng hứa sẽ gọi cơm tháng đem tới tận nhà. Dọ hỏi về cuộc sống trước đây, tôi được rõ hồi mấy năm đầu bà vợ Mỹ còn mạnh khỏe, bả thường để cục thịt bò vào lò nướng và rau đậu chỉ việc khui đồ hộp. Hơn suốt 20 chục năm bả lâm bịnh thận phải kiêng cữ, thì mỗi người tự lo thức ăn cho mình, kể cả đứa con gái. Cả gia đình không bao giờ ngồi ăn chung. Bà vợ Mỹ ôm tivi phòng khách, chàng ôm tivi phòng ngủ xem băng nhạc Việt nam, đứa con gái cũng rút vào phòng riêng.

Mủi lòng tội nghiệp người đàn ông mấy chục năm qua thiếu không khí ấm cúng gia đình, tôi tạm dẹp tính làm biếng, chăm lo chuyện bếp núc. Chàng ăn tận tình và khen tôi nấu ngon, tôi ngạc nhiên về tài năng chưa từng được ai khám phá. Tôi nghĩ có lẽ vì tôi khoái khề khà cùng chàng bên ly rượu vin đỏ và vui vẻ tán thưởng những mẫu chuyện mà phần đông đàn bà Việt nam cho là nhảm nhí.

Hôm nọ, 11 giờ sáng chủ nhật tôi và chàng vào chợ Mỹ. Mua chưa xong, bỗng dưng ánh mắt chúng tôi giao nhau, phát ra tín hiệu “chú A37 khẩn cấp cất cánh”. Chàng âu yếm ghé sát tai tôi nói nhỏ:
- Cái mặt thấy ghét! Về nghen em, chút nữa mình ra lại mua tiếp.

Tôi hiểu ý cười tủm tỉm. Vừa tới nhà trời bỗng đổ cơn mưa lớn. Garage chứa hai cái xe cũ hết lối vào, đành phải đậu xe trước cổng. Mưa càng lúc càng nặng hạt, con đường vắng tanh khuyến khích hai trái tim không ngủ yên quấn quít cuồng nhiệt trên tấm nệm xe chật hẹp. Tôi cười khúc khích. Chàng cười lớn:
- Ha ha ha! Hai ông bà già thiệt tình !

Chàng xin nghỉ việc hai tuần lễ, lái xe đưa tôi xuyên qua nhiều tiểu bang và ghé Cali ra mắt ông già vợ. Tại Las Vegas, chúng tôi kết hôn vội vã. Trong vòng tay chàng, tôi thủ thỉ:
- Em thấy mấy cha nội cở tuổi anh thường về Việt nam rước con vợ nhí, sao anh chọn chi em?
Chàng nheo mắt cười:
- Già cở em mà anh còn kham hổng nổi, huống bồ nhí !

Mỗi sáng tôi đưa chàng ra cổng tới sở làm. Chờ xe chàng mất hút, tôi hello bà Mỹ trắng góa chồng trước nhà trạc tuổi tôi, rặn từng chữ nói với bả mấy câu tiếng Mỹ. Có lẽ bả và tôi không hiểu nhau nhưng chúng tôi cùng hân hoan kiếm bạn. Tôi thầm nghĩ chừng tuổi này mà tôi dám xâm mình bắt đầu làm lại cuộc đời trên xứ lạ, tập tễnh học tiếng Mỹ và nhất là phải rời xa con gái tôi. Ôi ! Tình yêu tuổi hoa úa mà sao vẫn còn liều lĩnh!

Tai họa

Trước ngày tôi trở về Pháp, chân chàng bị tê liệt, phải vào bệnh viện mỗ gấp. Sáng chủ nhật, con gái chàng tới nhà thật sớm đón tôi đi thăm chàng. Vừa mới tỉnh dậy sau thuốc mê, gương mặt hốc hác mệt mỏi nhưng chàng gượng nở nụ cười.
- Tội nghiệp em qua đây chưa được anh dẫn đi chơi đâu!
- Tội nghiệp anh thì có ! Anh dẫn em đi chơi tùm lum rồi còn muốn gì nữa. Anh đau không anh!?
Chàng không trả lời câu hỏi .
- Mấy giờ bay dzậy em!?
- 4 giờ chiều nay. Lạ thiệt, anh mới mỗ mà lại trúng ngay chóc ngày em về lại Pháp.
- Dzậy cũng tốt! Con gái anh bận đi làm sẽ không có ai chở em vào đây thăm anh, em ở một mình buồn thấy mẹ!
- Hồi hôm một mình nhà rộng thấy ớn! Em đi ngang cái giường bà xã Mỹ của anh nằm ngủ chết trên đó, thấy mà rờn rợn. Lành bịnh về nhớ vất nó cho rồi nha anh!
Chàng cười mệt mỏi:
- Bộ sợ ma hả !? Tướng em mà sợ ai ! Héhé ! Ma sợ em thì có !
Tôi phì cười :
- Thôi đi anh, nằm liệt giường cũng còn giỡn!
Tôi nắm chặt bàn tay chàng, thời gian gần gũi nhau càng rút ngắn thì lệ tôi càng rơi lả chả. Nước mắt lưng tròng, chàng gượng cười:
- Em mà khóc là anh khóc theo đó !

Về tới Pháp, tôi gọi phôn vào nhà thương cho chàng mỗi ngày. Tin tức sức khỏe chàng đưa ra không được rõ ràng. Hôm qua chàng hớn hở «anh sắp lành», hôm nay chàng than thở «đời anh tiêu rồi !», ngày mai chàng nói «anh sắp qua với em». Rốt cuộc chàng quyết định về Sài gòn chữa bệnh bằng thuốc Nam.
Em gái tôi ở Sài gòn báo tin chàng bị ung thư gan giai đoạn cuối, tôi vội đổi vé máy bay về Việt nam sớm hơn dự định.

Việt Nam

Tới Sài gòn, em gái tôi nhắc lại lời đã nói qua phôn :
- Chị à, anh Tốt không biết ảnh bị ung thư. Chị Hai ảnh muốn dấu chị nhưng vợ chồng em lo lỡ chị không kịp gặp mặt ảnh thì chị sẽ trách tụi em. Nghe nói ảnh cứng đầu nhất định không đi Châu Đốc chữa bịnh.

Tôi tô son trét phấn kỹ lưỡng, hy vọng bộ mặt tuổi chiều dịu nắng sẽ rực nắng hoàng hôn sau cả ngày đường mệt mỏi. Tôi mở valise lục lọi mãi vẫn không tìm ra y phục nào đúng vai trò đứa em dâu lần đầu tiên ra mắt chị chồng, đành hỏi mượn cô em gái bộ đồ thích nghi hoàn cảnh. Nhìn vào gương, chao ôi tôi phát nóng lạnh…hình ảnh «đồng chí cái thăm lăng Bác» già khú đế làm tôi xuống tinh thần, coi như tiêu tan kế hoạch “mỹ nhân kế” dụ dỗ chàng đi Châu Đốc chữa bịnh. Tôi thay ra thay vào mấy cái áo hai dây hở ngực, hí hửng nhớ lời chàng thường vui vẻ dặn dò:
- Body của em coi còn « tới » lắm ! Chịu khó thể dục mỗi ngày đợi anh qua nghen cưng !

Xe ngừng trước cổng nhà chị chàng, tôi cố giữ bình thản khi đối diện một tấm thân ông lão còm cỏi trơ xương, dưới cằm lủng lẳng nhúm da nhăn nheo giống y chang cái cổ con gà Tây, chắc hẳn vì sút nhiều kí lô đột ngột. Đôi mắt chàng sáng lên mừng rỡ chen lẫn nổi ngượng ngùng của người đàn ông sa cơ thất thế. Chàng bảo tôi đi vào phòng khách trước với chị chàng, còn chàng chậm chạp lết walker trên cái sân lát gạch.

Chị Hai thầm thì… bác sĩ cho biết chàng sẽ không qua khỏi trong vòng hai tháng, chị yêu cầu tôi giữ kín căn bịnh ung thư và hãy để chàng tự do ăn uống. Tôi năn nỉ chị “còn nước còn tát”.

Sau khi thuyết phục được chàng đi Châu Đốc, tôi thở phào nhẹ nhõm bước theo chàng vào căn phòng nhỏ bé cuối sân. Chiếc cửa vừa đóng lại sau lưng, chàng hớn hở ôm tôi vào lòng, môi chàng cuống quít tìm môi tôi. Quên chàng đang bịnh hoạn, tôi thả lỏng người vào lòng chàng thì đôi chân ốm tong teo mất thăng bằng, loạng choạng kéo theo tôi suýt ngã. Bùi ngùi nhớ hôm nào chàng bồng tôi trên tay đi từ phòng khách vào phòng ngủ, tôi vội vàng khỏa lấp :
- Cả ngày ngồi máy bay mệt quá, mình ngủ trưa nha anh !

Chúng tôi thường ngồi trên băng ghế trước nhà, chàng đọc báo, tôi phác họa phong cảnh trên cuốn tập nhỏ. Thỉnh thoảng tôi đưa chàng xem bức tranh hoàn tất, chàng mở giọng chọc ghẹo:
- Vẽ gì mà nguệch ngoạc như con ních dzậy em!
- Ủa, hồi trước anh nói anh thích tranh của em.
- Tại muốn tán em nên anh xạo.
Chàng ngưng đọc báo, phì phèo điếu thuốc, kể:
- Hôm anh mới dzề, chị anh và tụi cháu tối nào cũng dẫn anh đi nhà hàng lừng danh Sài gòn. Lần nọ đông khách, anh lên lầu hổng nổi, thằng cháu phải cõng anh. Ăn xong thằng cháu phải cõng anh xuống. Anh “quê” quá chời, chỉ muốn độn thổ. Thiệt tình! Nhớ thời mình pilot phong độ thấy mà tủi ! Từ đó anh hổng dám đi ăn nhà hàng nữa.
- Bịnh mà ăn tiệm hoài hèn chi anh bị hút nước bụng.
- Ờ. Anh ăn quá xá cái bụng anh nó bự tổ chảng! Mới dzô nhà thương hút nước một tuần thì em dzề. Em dzề bắt anh ăn dở ẹt chán thấy mẹ!
- Ráng đi anh. Chán cũng phải ráng ăn. Ăn kiêng cữ anh mới mau lành bịnh.
Có hôm chàng nói:
- Vài ngày em tới một lần được rồi, tới gì mà tới quoài. Phải đi chơi đi chớ !
- Em không biết đi chơi ở đâu. Bạn em đứa nào cũng bận việc cả!
- Xạo!
- Thì em đợi anh lành bịnh em đi chơi với anh.
- Đời anh tiêu rồi, em lo kiếm người khác đi em!
- Có đâu sẵn mà kiếm!? Em kiếm không ra.
- Con dzịch đẹt xạo thấy mẹ!
Lần nọ chàng cau mặt nạt nộ :
- Hôi rình mà cứ xáng lại người ta quoài!
Tôi gân cổ cãi:
- Hồi trước anh khen em quý tướng, ngủ dậy chưa bước xuống giường mà cái miệng thơm phức!
- Bi giờ cả người em bốc mùi gì hôi quá, làm anh muốn ói! Mai hổng được tới nữa nghe chưa !?

Tôi lủi thủi bỏ ra khỏi phòng, rơm rớm nước mắt. Qua hôm sau, tôi không ngủ trưa bên cạnh chàng như thường lệ. Ngồi dưới chân giường, tôi buồn bã gục mặt vào hai đầu gối, thầm nghĩ “Âu đây cũng là cơ hội cho mình tu tập tiêu diệt bản ngã”.
Không ngờ chàng nhỏ nhẹ :
- Sao em hổng lên giường ngủ !?
- Tại hôm qua anh chê em hôi. Em nghĩ cơ thể anh bị đảo lộn như đàn bà cấn thai. Hồi có bầu, mùi gì em cũng chê hôi và buồn mửa.
- Thôi mà cưng, lên đây với anh !

Tính nết chàng càng ngày càng bất thường, đòi hỏi ăn ngon và gắt gỏng vô cớ. Tôi quyết định báo cho chàng biết chàng đang mang căn bịnh ung thư gan đến thời kỳ chót. Tôi cố thuyết phục chàng phấn đấu bịnh hoạn và can đảm đối diện với cái chết. Giai đoạn đầu chàng chưa chịu tin ngay, giai đoạn hai rơi vào tột cùng đau khổ và giai đoạn ba là từ từ chấp nhận.

Buổi trưa nằm cạnh chàng, chúng tôi lắng nghe “Tạng thư sống chết” phát ra từ góc phòng, đồng thời tay tôi âu yếm xoa đầu trọc. Tôi biết chắc chàng ghiền chiêu xoa đầu của tôi. Có lần tôi ngưng thì chàng hỏi :
- Em ngủ chưa !?
- Chưa.
- Ủa, sao hổng thấy dzày dzò đầu anh nữa !?
Chiều 30 Tết chàng bảo tôi :
- Mai mồng một Tết em đừng tới, gia đình anh kiêng cữ.
- Em sẽ tới khoảng 11 giờ, giờ đó có người đạp đất rồi.
- Chị Hai không muốn em tới.
- Vô lý. Để em đi xin phép chị Hai.
Tôi vội vã tìm chị Hai.
- Chị Hai nói chị không kiêng cữ chi cả.
- Em phải hiểu là mấy bà dì của anh mê tín dữ thần luôn ! Mấy bả hổng thích đàn bà tới nhà mồng một Tết.
Tôi đi kiếm ba bà dì và hớn hở nói :
- Mấy dì nói anh bày đặt.
Chàng cười mỉm, lắc đầu :
- Người ta nói dzậy mà con dzịch đẹt còn hổng hiểu !

Mồng một Tết chúng tôi ngồi trước sân ngắm cây Mai trổ bông vàng rực rỡ và nhìn thiên hạ ăn diện đi qua đi lại tấp nập ngoài đường. Tôi cảm thấy hạnh phúc được ở bên cạnh chàng, thầm nghĩ thà rằng chàng bị tàn tật, còn hơn tôi mất chàng vĩnh viễn.
Nhìn một cặp vợ chồng già bước chậm rãi vào nhà chúc Tết chị chàng, tôi thầm hy vọng chàng sẽ lành bịnh, sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời này. Tựa nhẹ đầu vào vai chàng và nắm lấy bàn tay xương xẩu, lòng tôi rưng rưng cảm xúc. Rất lâu chúng tôi yên lặng ngồi bên nhau…Ngôn từ thừa thãi. Yên lặng là âm thanh ngọt ngào của khu vườn hạnh phúc.

Mồng 2 Tết nhận tin Ba tôi mất, tinh thần tôi trở nên yếu đuối và vai trò bỗng đảo ngược…Chàng biến thành người đàn ông mạnh mẽ cho tôi nương dựa. Tôi được chàng xoa lưng an ủi. Vậy là qua hôm sau tôi quen tật vòi vĩnh …
- Ba em mất, em ngủ không được, anh xoa lưng dùm em chút !
- Hông !
- Em mồ côi cha, tội nghiệp em mà anh !
- Anh cũng mồ côi cả cha lẫn mẹ.
- Anh mồ côi cũ, em mồ côi mới. Xoa lưng dùm em chút cho em ngủ đi mà, em mất ngủ mệt quá !
Chàng nạt nhỏ :
- Già còn bày đặt nhõng nhẽo !
Chàng bao giờ cũng chìu ý tôi, bàn tay gầy guộc gắng chút hơi tàn dỗ tôi vào giấc ngủ trưa.
Qua ba hôm sau lương tâm tôi bỗng cắn rứt, tôi hăng hái trở lại vai trò săn sóc người bịnh và tiếp tục màn xoa đầu trọc.

Gương mặt chàng trông hồng hào hơn trước, bụng cũng xẹp bớt. Chàng thường chống Walker cùng tôi đi vòng quanh khu Phú Nhuận. Trên đường xe chạy đông như kiến, chàng bắt buộc tôi đi phía trong lề «Lỡ có gì thì để anh chịu». Qua những con đường xưa, chàng thích nhắc lại những kỷ niệm thời thơ ấu :
- Hồi nhỏ anh thèm ăn cà rem. Nhớ mỗi lần xe bán cà rem rung chuông kêu leng keng trên con đường này là tụi con ních bu đông như ruồi. Anh chỉ đủ tiền mua cây cà rem nhỏ xíu. Thằng nhóc Tây lai con nhà giàu mua cái kem thiệt là bự, loại bánh dòn nhọn đầu, phía trên xòe ra có ba cục kem ba màu bự tổ chảng. Anh ăn hết cây cà rem của anh, rồi anh nhìn nó liếm kem mà thèm chảy nước miếng. Thấy nó ăn kem thiệt dễ giận ! Nhớ lại hồi con ních thiệt mắc cười ! Héhé !
Tôi cười :
- Hihihi ! Anh ăn xong cà rem sao anh không về, còn đứng chi đó nhìn thằng Tây lai cho thèm !?
- Dzậy mới nói ! Anh còn đỡ, có đứa hổng tiền mà cứ tới bu xe kem cho khổ ! Héhéhé ! Con ních thiệt tình !
Ngồi trước sân nhà phì phèo điếu thuốc, chàng nhớ đến bạn bè :
- Nghĩ mắc cười, Không Quân tụi anh thằng nào cũng bị gán nickname cả…An gà rù, Dũng cu li, Dũng lia chia, Sáu trọc, Khuê xì, Bích vịt bầu, Hưng nám, Định đít vịt, Bảo cúm, Khải bà già, Phong nhĩ.
Tôi cười ngất :
- Hihihi ! Vui hí, kể nữa đi anh !
- Thạch nhô, Anh cá lẹp, Thu đạm, Bình théc méc, Hải cố đạo, đĩ Nghiêm, Phúc bờm, Yễm già, Tuấn hội đồng, Giao dã nhân.
- Héhéhé ! Em thấy nickname của anh là độc địa nhất ! Em nhớ hồi em mới bồ với anh, không biết đứa nào nói mà mấy con bạn già trong nhóm quậy xúm vào chọc em. Tụi nó mail tới tấp : «Lâu nay Minie trốn tụi mình vì …Good lèn, hahaha ! Tao nghĩ đến tên Good lèn là tao cười đau bụng. Minie « đã» quá há !». Đứa khác chọc : «Good lèn thì chết mother rồi !».
- Đã có tên nhóm quậy thì có chọc cũng dzui thôi mà em ! Nhằm nhò gì cái tên.
- Hồi xưa em là tay tổ chọc phá tụi nó, từ ngày tụi nó đem nickname anh ra thì em phải nín khe.
Chàng vui vẻ đổi đề tài :
- Anh tính lành bịnh rồi mình đi Đà nẵng, Hội An chơi. Em còn muốn anh dẫn đi đâu nữa hông ?
- Em muốn lên Pleiku, Đà Lạt nữa. Ở đó em có nhiều kỷ niệm.
- Ờ, em muốn đi đâu thì anh dẫn em đi.
- Còn anh muốn đi đâu ?
- Anh muốn đi chỗ nào mà em muốn đi .
Tôi xúc động đến lặng người.
Chỉ còn vài tiếng nữa tôi ra phi trường, chàng ôm tôi vào lòng :
- Anh đi được là anh qua với em ngay.
Cảnh chia ly sao mà não nùng xé nát tâm can !

Tôi ngưng vày vò đầu trọc, hôn môi chàng lần cuối, nước mắt tôi rơi tự do sau cái khăn bịt mặt dùng cản bụi đường. Chàng vịn walker đứng trước cổng nhà, ánh mắt tuyệt vọng như con thú bị thương. Chiếc xe ôm rú ga, tôi biết chàng nhìn theo sau lưng tôi cho đến khi chiếc xe hai bánh khuất sau con đường hẽm. Tim tôi quặn thắt với ý nghĩ : «Vĩnh viễn em không được gặp lại anh !».

France

Tôi không ngờ tôi được gặp lại chàng, khi mà …hồn chàng lìa khỏi xác.
Chàng giữ đúng lời hứa : «Anh đi được là anh qua với em ngay !»
Những lần xem truyền hình giấc khuya, tôi biết chàng đang có mặt.
Vào giường ngủ, tôi chắc chắn chàng đang nằm bên cạnh tôi, nhưng không ôm ấp tôi như ngày còn sống. Có khi vừa chợp mắt, tôi nghe chàng nói vài câu vắn tắt. Có khi tôi được nói chuyện với chàng qua truyền thông tư tưởng.

Một buổi trưa nọ tôi bỏ lớp hội họa, uể oải vào giường nằm. Mới chợp mắt, chàng hiện ra, bảo : «Đi học đi em!». Nghĩ mình tưởng tượng, tôi tiếp tục nằm nướng thì chàng lại xuất hiện và hối thúc: «Trễ giờ rồi, lẹ đi cưng !». Không dám trái ý chàng, tôi vùng dậy lật đật đến trường. Hôm đó giờ thực tập người mẫu đàn ông khỏa thân, tôi tập trung tư tưởng vào giá vẽ nhưng thỉnh thoảng lại nghe tiếng cười chọc ghẹo của chàng bên tai. Chung quanh tôi những họa sĩ khác cặm cụi vẽ , tôi nghĩ chỉ độc nhất mình tôi nghe được tiếng cười của chàng.

Lần nọ ngồi trước màn ảnh vi tính, tôi nghe tiếng chàng bảo: «Em vào Cánh Thép thử xem !». Tôi chưa bao giờ tự ý vào trang Web này, chỉ trừ một lần hồi còn sống chàng cho tôi xem hình chàng và bạn bè trong buổi họp mặt Không Quân ở San José vào năm 2005.

Vào Cánh Thép, mắt tôi nhòa lệ bởi những lời chia buồn, những bài thơ thương tiếc của bạn bè viết cho chàng. Liên lạc được với vợ chồng Tòng, qua điện thoại tôi kể lể về cái chết và sự linh hiển của chàng mà quên đi thời gian nói chuyện kéo dài gần hơn một giờ rưởi đồng hồ. Bỗng nhiên đường dây bị cắt ngang, tôi nghĩ hệ thống điện thoại Mỹ - Pháp trục trặc, không ngờ khi tôi vừa lên giường nhắm mắt, thấy chàng hiện ra cười: «Em nói gì mà nói lâu quá dzậy em !». Thì ra chàng cúp phôn chọc phá tôi.
Chỗ tỉnh tôi ở không có chùa, tôi cầu nguyện theo lời chỉ dẫn:
«Thời gian tốt nhất để tu tập cho người chết là 49 ngày Trung Ấm tái sanh, mà 3 tuần đầu là quan trọng nhất. Chính trong 3 tuần ấy, người chết có một liên hệ mạnh mẽ với cuộc đời này, làm cho họ dễ dàng nhận sự giúp đỡ của ta. Bởi thế, chính trong thời gian này sự tu tập của ta có thể ảnh hưởng đến tương lai của người chết nhiều hơn cả, hoặc giúp họ giải thoát, hoặc giúp họ có tái sinh tốt đẹp. Vây ta nên dùng mọi phương tiên ta có thể để giúp họ, vì sau khi hình dạng vật lý của họ bắt đầu quyết định, thường là khoảng từ ngày 21 đến ngày 49, thì cơ hội chuyển nghiệp cho họ càng bị hạn chế.
Đừng bao giờ tưởng tượng bạn cầu nguyện không hiệu quả bằng một « người thánh thiện » cầu nguyện cho họ. Bởi vì bạn gần với người chết hơn, nên mãnh lực của tình yêu và chiều sâu của mối liên hệ sẽ làm cho sự cầu nguyện của bạn có năng lực hơn.»


Chàng đọc được tư tưởng của tôi. Tôi thắc mắc chàng không âu yếm tôi như hồi còn sống thì một đêm nọ chàng nói chuyện khá lâu…
- Kiếp trước em là Mẹ của anh.
Câu nói làm tôi giật nẩy mình :
- Sao anh biết !?
- Em còn nhớ em và anh cùng từng nghe băng giảng : «Trong cõi Trung Ấm tái sanh, ta được sống lại tất cả những kinh nghiệm của đời vừa qua, ôn lại những kỷ niệm đã từ lâu phai mờ trong ký ức và thăm lại những nơi chốn cũ. Cứ 7 ngày một lần, ta bắt buộc phải sống trở lại cái kinh nghiệm chết, mọi sự được tái diễn với một ý thức mãnh liệt gấp bảy lần lúc sống»… Anh đã trải qua kinh nghiệm đó. Anh sống lại thời gian ở Sài gòn, em nằm ôm anh trên giường bệnh và em thường xoa đầu anh. Anh vô cùng xúc động và bỗng dưng anh thấy cả hình ảnh một đứa con trai độ 10 tuổi đang nằm trong lòng mẹ, được mẹ nó âu yếm xoa đầu. Thằng bé đó chính là anh và người mẹ chính là em. Anh không ngờ ký ức ăn sâu từ một tiền kiếp nào đó đã được khơi lại, dựa vào cảm xúc mãnh liệt và hình ảnh liên quan.
Tôi kinh ngạc :
- Thời đó là thời nào ?
- Anh hổng biết nhưng có lẽ xưa lắm rồi ! Anh (là thằng bé) bị thương nặng đang hấp hối, anh thấy hai mẹ con ở trong một cái chòi lót rơm.
- Anh mồ côi cha ?
- Hổng phải dzậy, ba anh là người da trắng giàu có, còn mẹ anh là nô lệ da đen bị bán cho ba anh, mẹ anh vừa làm đầy tớ vừa làm dzợ bé.
Tôi thảng thốt :
- Hồi xưa em là người da đen !?
- Ờ.
- Anh trắng hay đen ?
- Anh cũng đen nhưng không đến nổi đen bằng em !
- Anh có thấy gì nữa không ?
- Hai mẹ con bị những người dzợ của ba anh và những đứa con da trắng ức hiếp. Anh dzợt một đứa nhỏ hộc máu mũi, vì nó phun nước miếng vào mẹ anh, sỉ nhục mẹ anh là « con Mọi đen xấu xí». Dzậy là hai mẹ con bị lãnh trận đòn hội đồng te tua.
Tôi chợt hiểu :
- Hèn chi anh bị nhập tâm lời nói của họ, điều này giải thích tại sao anh cứ chế nhạo em xấu xí. Em chưa từng thấy cha nào tán gái dở như anh.
- Ờ, có lẽ vậy, nhưng tuy anh chê em xấu mà anh vẫn thương em !
- Em nghe anh chọc quen rồi nên không buồn anh điều đó nữa.
- Anh biết !
- Em nghĩ anh là đứa con hiếu thảo, can đảm binh vực mẹ, kiếp này còn nuôi bà vợ Mỹ bịnh nữa, chắc chắn anh sẽ được tái sanh vào cõi tốt.
Chàng cười nhẹ :
- Thì rõ ràng kiếp này anh đỡ khổ hơn nhiều. Khi bịnh hoạn còn được em, tức là mẹ anh tái sanh săn sóc xoa đầu nữa nè!
Tôi lo lắng hỏi :
- Khi biết em là mẹ anh, tâm anh có bấn loạn không ? Anh có thù hận họ không ?
Giọng chàng bình thản :
- Nhờ anh đã quán chiếu về cái chết, anh đã thực hành tâm linh nên anh chỉ cảm thấy tình thương gắn bó với mẹ anh, mà anh không mảy may để ý đến sự ác độc của họ.

Qua lần tiết lộ đó, tâm tôi tuy xao động nhưng tôi cũng tạm an ủi… dù sao kiếp này thì tôi cũng sướng hơn kiếp người đàn bà da đen !
Những đêm thẩn thờ nghĩ đến chàng, tôi lại nghe tiếng chàng khuyên nhủ:
- Em còn nhớ những lời chúng ta cùng nghe khi anh còn nằm trên giường bệnh và bây giờ anh mong em hãy áp dụng cho chính em…Em có thể cảm thấy biết ơn nỗi khổ đau, vì nó cho em cơ hội làm việc thẳng với nó và chuyển hóa nó. Nếu không có đau khổ thì em đâu bao giờ khám phá ra rằng tận đáy sâu của khổ đau còn có một kho tàng phúc lạc. Thời gian mà em đau khổ có thể là thời gian em cởi mở nhất, và chỗ mà em cực kỳ thương tổn có thể là nơi ẩn tàng sức mạnh lớn nhất của em.
Nước mắt tôi dàn dụa. Chàng tiếp tục thầm thì bên gối:
- Anh nhắc lại những điều chúng ta đã từng nghe giảng…Em hãy tự nhủ lòng : «Tôi sẽ không chạy trốn khổ đau. Tôi muốn xử dụng nó bằng cách tốt nhất, để tôi có thể thương yêu người khác và trở nên hữu ích cho họ». Chung quy, chính khổ đau dạy cho ta lòng từ mẫn. Khi em đau khổ, em mới hiểu nổi đau khổ của người khác. Và nếu em có thể giúp người khác, thì chính nhờ kinh nghiệm khổ đau của em mà em có thể có sự cảm thông và tâm từ bi để làm việc ấy.

Quả thật chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, tôi đã học được nhiều điều quý báu hơn suốt cả mấy chục năm qua… Tình yêu ấm áp của đứa con trai từ tiền kiếp xa xưa đối với người mẹ đen đúa xấu xí vẫn đeo đẳng cho đến kiếp này… để rồi biến thành tình yêu nam nữ cuồng nhiệt vào lứa tuổi muộn màng và vội vã chia ly… Tất cả như bọt biển, hợp rồi tan, tan rồi hợp. Bài học cuộc đời không có gì là vĩnh cửu lại một lần nữa trợ giúp tâm hồn tôi thêm phong phú trong tình yêu nhân loại.

Mùa thu nước Pháp đồng điệu với tâm hồn tôi se se lạnh… Chúng tôi ngồi bên nhau. Chàng vuốt ve những ngón tay tôi. Tôi để mặc những giọt nước mắt tự do rơi trên má nhưng tôi muốn nuốt vào tận cùng đáy lòng tôi giọng nói miền Nam thân yêu: «Hôm nay 49 ngày, anh phải bye cưng !..."

Lê Khánh Thọ - France.

For this message the author hat@ has received thanks: 4
BinhMinh(Wed Dec 13, 2017 10:08 am), Duyên Chi(Wed Dec 13, 2017 10:17 am), lachong(Wed Dec 13, 2017 10:00 am), Ngô Đồng(Wed Dec 13, 2017 9:51 am)
Rating:25%
 
hat@
 
Posts: 16195
Joined: Thu Aug 26, 2010 3:35 am
Has thanked: 27598 times
Have thanks: 50828 times


Return to Truyện Ngắn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron